+ Nhận bệnh nhân nữa này
Results 1 to 6 of 6

Thread: Article: Chuyện cuối năm: Hệ lụy từ một tình huống sinh khó

  1. #1
    USYD's Avatar
    USYD is offline Sinh viên Y4
    Giấy phép số
    NT-12
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Đền chùa
    Bệnh nhân
    150
    Cám ơn
    15
    Được cám ơn
    174/67
    Kinh nghiệm khám
    23

    Default Article: Chuyện cuối năm: Hệ lụy từ một tình huống sinh khó

    Everywhere, we learn only from those whom we love
    Johann W. V. Goethe and Unregistered

  2. #2
    drchinh's Avatar
    drchinh is offline CK I Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-2
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Hanoi, Vietnam
    Bệnh nhân
    1,130
    Cám ơn
    198
    Được cám ơn
    677/365
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    Đây là một câu chuyện cảm động và cũng là lời cảnh tỉnh đối với y bác sĩ trước bất cứ trường hợp lâm bồn nào của sản phụ. Chúng ta không nên chủ quan, phải tiên lượng được cuộc đẻ, và đừng để đến khi sản phụ kiện sức rồi, và đừng để đến khi ngôi lọt rồi nhưng thai bị kẹt trong đường âm đạo... để rồi lại phải áp dụng các biện pháp hỗ trợ khác như thủ thuật forceps và/hoặc giác hút - có thể cứu được mẹ nhưng chứa đựng bao mối nguy cơ tiềm tàng cho thai nhi. Biết là khó, nhưng nếu cẩn trọng hơn thì có thể tránh được

  3. #3
    Người cùng cảnh's Avatar
    Người cùng cảnh Guest

    Default

    Lời chia sẻ chân thành

    Bạn ơi, mình đang khóc rất nhiều khi đọc được bài viết mới rồi của bạn. Mình chia sẻ với vợ chồng bạn, thương vô cùng. Vì mình thấu hiểu nỗi đau đó đến tận cùng.

    Mình sinh con khi đang ở nước ngoài, ngày đó con mình cũng bị dùng kỹ thuật forceps và kỹ thuật đó đã để lại 1 đám lùng nhùng khá to trên đầu của bé. Mấy tháng sau chạm vào vẫn lùng bùng như có nước ở trong. Và được 10 tháng thì cháu mất (có thể còn vì nguyên nhân khác nữa mà mình không biết).

    Chuyện ấy đã xảy ra nhiều năm trước rồi, nếu bây giờ còn sống bé đã là 1 thiếu nữ ... 20 tuổi (sinh năm 1995). Và rất xinh.

    Dù sao, bé của bạn vẫn ở bên bạn, bạn vẫn được hàng ngày nhìn thấy bé, nghe giọng nói của bé. Mình thì chỉ còn nhớ duy nhất 1 cử chỉ của con mình trước khi nó mất, đó là nó đưa tay lên sờ má mẹ và cười. Không bao giờ mình được chạm vào con mình nữa. 20 năm đã qua rồi mà mình vẫn đau khổ.

    Giờ đọc được bài viết của bạn, mình chỉ muốn nói rằng vợ chồng bạn hãy cố gắng nhé, lúc nào quá mệt mỏi và nản chí thì hãy nhớ rằng có những người như mình đây, chỉ muốn có lại được đứa con như con của bạn, dù nó không được khỏe mạnh như những trẻ khác. Nhưng có nó cũng là hạnh phúc rồi bạn ơi.

    Mình ít chia sẻ chuyện cá nhân trên blogs cũng như facebook, và cả trong cuộc sống. Nhưng hôm nay đọc bài viết của bạn, thương vợ chồng bạn quá, thương mình nữa nên viết linh tinh thế này. Mong là không làm bạn phiền.

    À, mọi chuyện gia đình cũng bình thường, và mình cũng lớn tuổi rồi, nói vậy để bạn khỏi lăn tăn. Chúc vợ chồng bạn và cháu vui nhé.

    Thích đọc các bài viết của bạn.

  4. #4
    Võ Xuân Sơn's Avatar
    Võ Xuân Sơn Guest

    Default

    SINH CON

    Đọc một bài viết vô cùng cảm động của bạn Phạm Khánh Sơn về chuyện sinh con của gia đình bạn ấy, rồi đọc được tâm sự của một bạn khác, thật xúc động. Nhớ lại ngày con tôi sinh ra, cũng một tâm trạng lo lắng, bồn chồn.

    Kể từ khi chưa ra trường cho đến trước khi có con đầu lòng, tôi thường xuyên tiếp xúc với tia X. Thời đó chưa có CT. MRI như bây giờ. Tất cả các trường hợp nghi có máu tụ trong sọ hoặc u não đều được chẩn đoán bằng một kĩ thuật gọi là chụp mạch não đồ qua động mạch cảnh.

    Gần như ngày nào tôi cũng phải làm, ít thì 1, 2 ca, nhiều thì có khi tới 5 ca một ngày. Để làm kĩ thuật này, bác sĩ sẽ phải chích một cây kim vào động mạch ở cổ của người bệnh, xong rồi bơm một lượng thuốc cản quang vào trong đầu người bệnh và chụp Xquang ngay trong khi bơm hoặc trễ hơn 1, 2 giây. Khi bơm thuốc và chụp thì bác sĩ sẽ phải đứng ngay tại chỗ tia X phóng ra.

    Hồi đó chúng tôi chưa chuẩn bị để có con, dự định vài năm nữa. Khi vợ tôi có thai ngoài kế hoạch, tôi rất lo lắng vì tôi thường xuyên phải làm kĩ thuật nói trên, trong khi cái áo chì của khoa Xquang thì hư, chì rụng hết, nên chuyện chúng tôi phơi ra dưới tia X là chuyện bình thường, dù có mang áo chì hay không.

    Khoa tôi làm là khoa duy nhất ở bệnh viện Chợ Rẫy có bệnh nhi. Hầu hết bệnh nhi của chúng tôi lúc đó đều là những bệnh nhi mắc các dị tật bẩm sinh, thường gặp nhất là bệnh đầu nước, rồi thoát vị tủy, màng tủy, hẹp sọ hoặc vô não... Đó là những căn bệnh vô cùng nguy hiểm. Đa số không sống được lâu, số khác nhẹ hơn thì bị ảnh hưởng suốt cuộc đời, trở thành nỗi đau khổ cho gia đình.

    Chúng tôi thường xuyên tiếp nhận bệnh nhi từ các bệnh viện sản như Từ Dũ, Hùng vương. Nhiều bé mới sinh được vài giờ được bế qua. Có bé mới sinh ra thì khối thoát vị tủy màng tủy đã vỡ, phải mổ cấp cứu. Như vậy mới sinh được vài giờ là đã phải mổ. Bản thân tôi cũng đã nhiều lần mổ cho những cháu bé vài giờ tuổi như vậy.

    Tất cả những điều đó luôn ám ảnh tôi, nhất là từ khi vợ tôi có thai. Khi đi học, chúng tôi biết nhiều phụ nữ sau khi nạo phá thai đã không còn có thể mang thai. Hồi đó, chưa có ở đâu làm các xét nghiệm xác định phôi thai tốt hay không, có dị tật hay không, cũng chưa có siêu âm để theo dõi thai nhi như bây giờ. Chúng tôi quyết định sẽ sinh con trong lo lắng.

    Có thể nói suốt thời gian vợ tôi mang bầu, tôi luôn ở trong tâm trạng vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì mình sắp được làm cha, nhưng lo là vì không biết con có bị gì không. Lo lắng nhưng không dám nói ra, chỉ biết giữ trong lòng. Nói ra thì vợ tôi lo lắng. Mà lo thì cũng chẳng làm gì được.

    Ngày con tôi sinh ra, tôi vào trong phòng sanh. Người nữ hộ sinh vừa đỡ con tôi ra, tôi đã đón ngay lấy, lật xem từng chút một, vạch cả hậu môn ra xem. Mẹ cháu đang nằm trên bàn sanh, còn chưa lấy nhau ra đã giục tôi kiểm tra con, xem có bị dị tật gì không. Thì ra, việc tôi không nói ra những lo lắng của mình là thừa. Giống như tôi, vợ tôi cũng âm thầm lo lắng suốt mấy tháng trời.

    Một năm đầu tiên, tôi luôn để ý cái đầu của con, xem nó phát triển có tốt không. Người ta bảo bệnh nghề nghiệp cũng đúng. Lo lắng lắm chứ. Rất may là con tôi phát triển bình thường. Đứa con sau thì chúng tôi có chuẩn bị, tôi không tiếp xúc trực tiếp với tia X trước khi có thai 6 tháng. Tuy nhiên, cũng vẫn không thể hoàn toàn yên tâm được. Khi nhận được con, tôi vẫn phải kiểm tra kĩ lưỡng.

    Bây giờ các con đã lớn, học hành, phát triển bình thường. Nhìn những trường hợp bệnh tật hàng ngày gặp phải, đọc được những dòng viết của bạn Phạm Khánh Sơn, tôi thấy mình quả là may mắn.

    Bác sĩ Võ Xuân Sơn

  5. #5
    Mẹ bé Thỏ's Avatar
    Mẹ bé Thỏ Guest

    Default

    E cũng vô cùng lo lắng khi đọc bài viết của a. Vì e sinh con so, mà tv cháu 3can7 nên sinh khó. Nằm trong phòng sinh rặn đẻ từ 3h sáng đến 5h sáng nên cuoiis cùng bsi qđ dùng fooc xep ,2 cái thanh để lấy e bé ra. E nhớ như in bsi co chích cho e một mũi gây tê sau đó lôi e bé ra ngay. Hiện tại bây giờ con e có 1 thang20 ngày thôi...trv ch ăn ngủ ngoan và má bây giờ vết foox xep đã mờánh mắt ch cũng rất nhanh nhưng ch chỉ nhìn theo chứ chưa bit ô a theo chứ đầu cháu e k thấy vết gì của dụng cụ, chỉ có sau đầu cháu có vết quầng tròn do mẹ dặn lâu đầu e bé mắc ở đó k r đc... E thấy rất khâm phục vk ck a Vũ Thanh Sơn và thuơng cảm với bài chia sẻ của a chị cũng có con đẻ fooc xep đc 10 tháng rồi cháu đã ra đi vĩnh viễn... K bit e sẽ sống trog cảm giác lo sợ trong bao lâu nữa...ai có thể cho e 1 lời khuyên xem e nên làm gì bây giờ cho con đc k? E hoang mang lắm, chỉ sợ mình k ra tay kịp thời đúng lúc để con mang dị tật cả đời thì e sẽ rất ân hận ....

  6. #6
    Chu Tước's Avatar
    Chu Tước is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-11212
    Cấp phép ngày
    Feb 2015
    Bệnh nhân
    0
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    0/0
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default

    xin lỗi làm thế nào em có thể liên lạc được với người viết bài này ạ ? em có 1 cháu gái, trường hợp cũng tương tự, năm nay cháu 3t, đã chạy chữa nhiều nơi nhưng k có kết quả. hiện cháu vẫn đang nằm, k cất được đầu, k nói được, chỉ đạp chân tay và ánh mắt của cháu có hy vọng. em muốn liên lạc với anh Phạm Khánh Sơn, người viết bài này. nếu anh đọc được đoạn cmt này anh có thể để lại tin nhắn cho e được không ạ? em xin chân thành cảm ơn.

+ Nhận bệnh nhân nữa này

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. [Cafe] Chuyện cuối năm: Hệ lụy từ một tình huống sinh khó
    By USYD in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 4
    Last Post: 07-02-15, 20:34

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác được phép tạo bài mới
  • Bác được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •