Mô hình tình toán cho thấy việc phát hiện được 70% trường hợp lao mới dương tính, điều trị khỏi 85% sẽ có thể kiểm soát và làm giảm được tỷ lệ mắc lao mới sẽ giảm, tuy nhiên trên thực tế tỷ lệ phát hiện chỉ đạt 53%. WHO và Union hiện nay vẫn khuyến cáo sử dụng 3 mẫu đờm lấy vào những thời điểm bệnh nhân tới khám, thời điểm sáng ngày hôm sau và một mẫu khi bệnh nhân mang mẫu đờm thứ 2 tới. Tiêu chuẩn chẩn đoán ca bệnh lao xác định là bệnh nhân nuôi cấy đờm dương tính Mycobacterium tuberculosis, ngoài ra phân loại lao phổi đờm dương tính khi 1) từ hai mấu đờm dương tính AFB, 2) một mẫu đờm dương tính và hình x.quang lao tiến triển xác định bởi bác sỹ chuyên khoa, 3) một mẫu đờm AFB dương tính. Sử dụng những định nghĩa này yêu cầu ít nhât từ 3 mẫu đờm trở lên, tuy nhiên những nghiên cứu gần đầy cho thấy giá trị chẩn đoán tăng thêm ở mẫu đờm thứ 3 thường thấp, so với bất lợi của việc làm 3 mẫu đờm bao gồm, 1) tăng khối lượng công việc phòng xét nghiệm, điều này dẫn tới giảm độ chính xác, tăng dương tính giả và âm tính giả, 2) tăng gánh nặng cho người bệnh do việc phải quay trở lại cơ sở y tế.

Nghiên cứu phân tích tổng hợp từ 37 nghiên cứu đủ tiêu chuẩn cho thấy mẫu đờm thứ nhất phát hiện được 85,8%, với mẫu đờm thứ 2, tỷ lệ tăng thêm là 11,9%, với mẫu thứ 3, tỷ lệ tăng thêm là từ 2% tới 5%. Kết quả này ủng hộ cho việc sử dụng 2 mẫu đờm thay cho 3 mẫu đơm ở những ở những quốc gia có tỷ lệ lao cao, nguồn lực hạn chế, xét nghiệm soi kính trực tiếp là phương tiện chẩn đoán chính và ở những phòng xét nghiệm quá tải.