Page 3 of 8 FirstFirst 12345 ... LastLast
Results 21 to 30 of 73

Thread: Giấc mơ Bác sĩ Nội trú!

  1. #21
    drthai's Avatar
    drthai is offline Sinh viên Y5 Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-16
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Bệnh nhân
    306
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn
    133/84
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    Quote Originally Posted by botruong View Post
    Thích ý kiến của bạn này. Bt cũng đã từng comment về bài viết của bạn NT này trong một diễn đàn khác, xin trích lại
    Mạn phép bác botruong xin được thưa thốt lại, là bác cả nghĩ quá mất thôi. Ngày xưa có câu chuyện người nước Kỉ cứ lo trời sập, ngẫm lại mình cứ thấy buồn cười sao cụ Bùi Kỉ lại lấy hiệu là Ưu Thiên (vô cùng xin lỗi bác ducdien chỗ này, vì không nghĩ ra ví dụ nào khác). Buổi tân thời thế này, không dựa vào xét nghiệm thì mình dựa vào gì? Chẳng nhẽ cứ áp má vào ngực mấy chàng mấy nàng bệnh nhân hoặc mất hàng giờ chẩn đoán PB để mấy cụ bệnh nhân bảo là làm ăn tắc trách, đem con bỏ chợ ư? Cho nhoằng xét nghiệm một cái, nhẹ nhàng mà lại sống được qua ngày, không phải mân mó gì, tránh được lây nhiễm, chẳng tốt hơn sao? Sách dạy rằng: Cùng tắc độc thiện kì thân, đạt tắc kiêm tế thiên hạ, nghĩa là thời buổi người khôn của khó, chỉ nên tốt lỏi chứ chẳng xấu đều, còn khi đã ăn nên làm ra thì hãy ôm việc thiên hạ. Bác không nghĩ thế cho thức thời mà lại bình ra bình vào, là cớ làm sao, làm sao mà lại như vầy?

  2. #22
    TrangTT's Avatar
    TrangTT is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-1482
    Cấp phép ngày
    Jan 2013
    Bệnh nhân
    2
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    6/2
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default

    Xin chào !

    Tôi ( xin được xưng hô như vậy vì trên diễn đàn có quá nhiều đối tượng) là tác giả của bài viết trên và tôi chả hề biết tại sao bài viết trên nằm ở diễn đàn này và được post bằng nick drtrang là nick của tôi nhưng bản thân tôi không thể đăng nhập được.

    Tôi xin không trách cứ gì về việc này, tuy nhiên có vài lời như sau tới tất cả các bạn/anh/chị đã đọc và comment bên trên :

    - Bài viết trên tôi viết cách đây gần hai năm, sau khi tôi nhận được tin đỗ NT HSCC 3 ngày. Vậy các bạn có thể hiểu sự vui mừng của tôi lúc đó.

    Tôi không phải một bác sĩ TN từ YHN, tôi lúc đó là một sinh viên chân ướt chân ráo từ ngoại tỉnh lên thủ đô. Ở trường tôi ( YHP) mỗi khóa chỉ may lắm có 3 người đỗ NT trên YHN, ít như vậy bởi chúng tôi không có được điều kiện học tập tốt, cũng như những thông tin tốt, và cùng với nỗi sợ Nội trú là cái gì đó quá tầm với. YHP từ xưa đến nay chỉ là "lạc đàn", không phải vì chúng tôi không đủ thông minh để học và thi đỗ, mà bởi vì chúng tôi quá sợ và không dám đối mặt với nó. Bài viết đó tôi dùng ngôi nhân xưng "chị" xưng "em", đủ để các bạn hiểu đối tượng tôi muốn hướng đến là đàn em đang học tập tại YHP. Và tôi đã viết nó trong diễn đàn của sinh viên YHP với mong muốn có thể khích lệ, và cổ vũ phong trào " thủ đô tiến" của dân "nhà quê" chúng tôi. Dạ vâng, tôi càng ngàn lần không muốn đem nó vào đây để vênh mặt với ai hết.

    Quả thật sau khi tôi viết bài đó trên diễn đàn sinh viên YHP trào lưu học và ôn thi NT đã rất nở rộ ở trường tôi. Và như vậy về một khía cạnh nào đó tôi đã thành công.

    Vâng, các bạn có thể thắc mắc tại sao tôi phải làm vậy, cũng giống như việc tôi vừa bỏ sức ra thành lập club tiếng Anh cho Nội trú dù tôi bận đến sắp tắc thở và rõ ràng club đó không giúp được gì nhiều cho việc tăng khả năng ngoại ngữ của tôi ( vì thực sự tôi gần như không nói ( Tiếng Anh) nhiều mà để thời gian cho các em NT khóa dưới thực hành với nhau). Có lẽ chẳng mấy người hiểu được, nhưng đó là việc tôi thích làm, và tôi chỉ làm tốt những gì tôi thích.

    Quay trở lại tiếp chuyện các bạn vẫn cho là tôi "ÍCH KỶ". Vâng, tôi nhìn rõ sinh viên YHN và sinh viên YHP học tập có gì khác nhau. Sinh viên YHN rất giỏi lý thuyết, nhưng ít cơ hội được thực hành. Ở khoa chúng tôi sinh viên đi học chỉ có nhiệm vụ : nhìn, nghe, sờ, nắn, chờ giảng và đi đưa xn, hay ở một số khoa là vận chuyển bệnh nhân. Ở HP , vì đội ngũ bác sỹ sau đại học gần như không có, nên y6 phải làm rất nhiều thứ. Tỉ dụ như buổi sáng chúng tôi luôn đến sớm trước giờ bs giao ban lấy hết bệnh án ra bệnh phòng, khám bệnh nhân và nhận xét vào bệnh án, Y6 được quyền cho thuốc cho bệnh nhân, ghi xét nghiệm và sau đó bác sỹ chính của phòng sẽ đi buồng và xem xét lại thuốc + ký bệnh án, khi bệnh nhân ra viện chúng tôi cũng phải tổng kết, viết giấy ra viện, viết cả đơn thuốc dưới sự dặn dò của bsy. Nhưng công việc đó chưa bao giờ tôi bỏ một ngày nào, thời gian mà tôi tranh thủ là thời gian sau đó , sau khi mọi công việc đã xong xuôi, đa số sinh viên tụ tập lại tán hươu tán vượn, hay thời gian đi học thực tế cộng đồng, đi thực tế HIV, các bạn đã từng là sinh viên các bạn sẽ hiểu những khoảng thời gian trống mà các bạn làm " bác sĩ hành lang" là như thế nào.

    Có lẽ rất nhiều người không bị sức ép lớn như tôi, nhưng đối với tôi sự kì vọng quá nhiều từ gia đình khiến tôi không thể lùi bước. Vâng, tôi chưa bao giờ tự nhận mình thông minh, cũng chẳng tự nhận mình chăm chỉ, nếu không tôi đã không có thành tích bất hảo như thế trong những năm đầu đại học, tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thời gian trong cuộc đời mình, và nếu tôi tiếp tục bỏ lỡ tôi sẽ mãi mãi là kẻ thất bại trong mắt người cha đã mất của tôi.

    Năm nay tôi đã là NT năm thứ 3, nhờ ơn giời và ơn các thầy, đến giờ tôi vẫn nặng tới 49 cân rưỡi, và theo như lời nhận xét của nhiều người là tôi càng ngày càng trắng béo và xinh ra. Tất nhiên tôi vẫn chưa hối hận vì đã trở thành một nội trú, cũng chắc sẽ không hối hận vì theo đuổi ngành HSCC này. Tôi vẫn cười hàng ngày mỗi khi đến viện, vẫn son son phấn phấn váy áo lòe xòe mỗi khi đi hội thảo, thỉnh thoảng vẫn du lịch bụi, vẫn yêu đương mơ mộng và kết thêm rất rất nhiều bạn bè mới. Tôi chả bỏ lỡ cái gì trong cuộc đời này, tôi cũng chả thấy mình thiếu cái gì, cũng chưa một ngày hối hận vì những gì mình đã làm. Dù thế nào tôi cũng đang sống cuộc đời mà tôi lựa chọn.

  3. The Following 5 Users Say Thank You to TrangTT For This Useful Post:

    BienQuynh92 (03-01-13),Huong Lien (03-01-13),iamnotvip (13-01-13),joujou (15-01-13),nghiemthihuyen (19-05-13)

  4. #23
    drchinh's Avatar
    drchinh is offline CK I Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-2
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Hanoi, Vietnam
    Bệnh nhân
    1,130
    Cám ơn
    198
    Được cám ơn
    677/365
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    @TrangTT:
    Tại sao nick drtrang lại không vào được? Em đã click "password request" chưa? Nếu chưa được thì thử làm xem có được không? Nếu không được thì để anh xem lại

    @ALL:
    Như tớ đã cmt ở trên, bài viết này khá hay và các bạn cố gắng nhìn nhận theo hướng tích cực.
    Everywhere, we learn only from those whom we love
    Johann W. V. Goethe
    and drchinh

  5. #24
    noitrucodon's Avatar
    noitrucodon is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-1489
    Cấp phép ngày
    Jan 2013
    Bệnh nhân
    20
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    1/1
    Kinh nghiệm khám
    5

    Default

    Haizzz. Đọc bài này mình lại nhớ lại thời ôn thi nội trú của mình. Ngày làm trình dược viên kiếm sống, chiều và tối đi học và tự học. Cám ơn các công ty dược đã nuôi sống và ươm mầm cho biết bao cựu BSNT ngày xưa vì ngày xưa sau khi tốt nghiệp 01 năm mới được thi nội trú.
    Thời BSNT cũng vậy. Không có lương và công chức như bây giờ, mỗi tháng 200K học bổng, BSNT vẫn phải tự lo kiếm sống, tuần vài buổi bán giấc ngủ lấy tiền ăn học. Cám ơn các PK và bệnh viện tư cũng đã góp phần tạo nên các "nhân tài" cho ngành Y bây giờ.
    Cụ thể là sư cụ Chính, hút thuốc tóp má thì tiền cần nhiều lắm.

  6. The Following User Says Thank You to noitrucodon For This Useful Post:

    iamnotvip (13-01-13)

  7. #25
    noitrucodon's Avatar
    noitrucodon is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-1489
    Cấp phép ngày
    Jan 2013
    Bệnh nhân
    20
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    1/1
    Kinh nghiệm khám
    5

    Default

    Haizzz, sầu riêng hay măng cụt, bịt mũi vào là ăn được hết đấy mà em ơi.

    Quote Originally Posted by TrangTT View Post
    Xin chào !

    Tôi ( xin được xưng hô như vậy vì trên diễn đàn có quá nhiều đối tượng) là tác giả của bài viết trên và tôi chả hề biết tại sao bài viết trên nằm ở diễn đàn này và được post bằng nick drtrang là nick của tôi nhưng bản thân tôi không thể đăng nhập được.

    Tôi xin không trách cứ gì về việc này, tuy nhiên có vài lời như sau tới tất cả các bạn/anh/chị đã đọc và comment bên trên :

    - Bài viết trên tôi viết cách đây gần hai năm, sau khi tôi nhận được tin đỗ NT HSCC 3 ngày. Vậy các bạn có thể hiểu sự vui mừng của tôi lúc đó.

    Tôi không phải một bác sĩ TN từ YHN, tôi lúc đó là một sinh viên chân ướt chân ráo từ ngoại tỉnh lên thủ đô. Ở trường tôi ( YHP) mỗi khóa chỉ may lắm có 3 người đỗ NT trên YHN, ít như vậy bởi chúng tôi không có được điều kiện học tập tốt, cũng như những thông tin tốt, và cùng với nỗi sợ Nội trú là cái gì đó quá tầm với. YHP từ xưa đến nay chỉ là "lạc đàn", không phải vì chúng tôi không đủ thông minh để học và thi đỗ, mà bởi vì chúng tôi quá sợ và không dám đối mặt với nó. Bài viết đó tôi dùng ngôi nhân xưng "chị" xưng "em", đủ để các bạn hiểu đối tượng tôi muốn hướng đến là đàn em đang học tập tại YHP. Và tôi đã viết nó trong diễn đàn của sinh viên YHP với mong muốn có thể khích lệ, và cổ vũ phong trào " thủ đô tiến" của dân "nhà quê" chúng tôi. Dạ vâng, tôi càng ngàn lần không muốn đem nó vào đây để vênh mặt với ai hết.

    Quả thật sau khi tôi viết bài đó trên diễn đàn sinh viên YHP trào lưu học và ôn thi NT đã rất nở rộ ở trường tôi. Và như vậy về một khía cạnh nào đó tôi đã thành công.

    Vâng, các bạn có thể thắc mắc tại sao tôi phải làm vậy, cũng giống như việc tôi vừa bỏ sức ra thành lập club tiếng Anh cho Nội trú dù tôi bận đến sắp tắc thở và rõ ràng club đó không giúp được gì nhiều cho việc tăng khả năng ngoại ngữ của tôi ( vì thực sự tôi gần như không nói ( Tiếng Anh) nhiều mà để thời gian cho các em NT khóa dưới thực hành với nhau). Có lẽ chẳng mấy người hiểu được, nhưng đó là việc tôi thích làm, và tôi chỉ làm tốt những gì tôi thích.

    Quay trở lại tiếp chuyện các bạn vẫn cho là tôi "ÍCH KỶ". Vâng, tôi nhìn rõ sinh viên YHN và sinh viên YHP học tập có gì khác nhau. Sinh viên YHN rất giỏi lý thuyết, nhưng ít cơ hội được thực hành. Ở khoa chúng tôi sinh viên đi học chỉ có nhiệm vụ : nhìn, nghe, sờ, nắn, chờ giảng và đi đưa xn, hay ở một số khoa là vận chuyển bệnh nhân. Ở HP , vì đội ngũ bác sỹ sau đại học gần như không có, nên y6 phải làm rất nhiều thứ. Tỉ dụ như buổi sáng chúng tôi luôn đến sớm trước giờ bs giao ban lấy hết bệnh án ra bệnh phòng, khám bệnh nhân và nhận xét vào bệnh án, Y6 được quyền cho thuốc cho bệnh nhân, ghi xét nghiệm và sau đó bác sỹ chính của phòng sẽ đi buồng và xem xét lại thuốc + ký bệnh án, khi bệnh nhân ra viện chúng tôi cũng phải tổng kết, viết giấy ra viện, viết cả đơn thuốc dưới sự dặn dò của bsy. Nhưng công việc đó chưa bao giờ tôi bỏ một ngày nào, thời gian mà tôi tranh thủ là thời gian sau đó , sau khi mọi công việc đã xong xuôi, đa số sinh viên tụ tập lại tán hươu tán vượn, hay thời gian đi học thực tế cộng đồng, đi thực tế HIV, các bạn đã từng là sinh viên các bạn sẽ hiểu những khoảng thời gian trống mà các bạn làm " bác sĩ hành lang" là như thế nào.

    Có lẽ rất nhiều người không bị sức ép lớn như tôi, nhưng đối với tôi sự kì vọng quá nhiều từ gia đình khiến tôi không thể lùi bước. Vâng, tôi chưa bao giờ tự nhận mình thông minh, cũng chẳng tự nhận mình chăm chỉ, nếu không tôi đã không có thành tích bất hảo như thế trong những năm đầu đại học, tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thời gian trong cuộc đời mình, và nếu tôi tiếp tục bỏ lỡ tôi sẽ mãi mãi là kẻ thất bại trong mắt người cha đã mất của tôi.

    Năm nay tôi đã là NT năm thứ 3, nhờ ơn giời và ơn các thầy, đến giờ tôi vẫn nặng tới 49 cân rưỡi, và theo như lời nhận xét của nhiều người là tôi càng ngày càng trắng béo và xinh ra. Tất nhiên tôi vẫn chưa hối hận vì đã trở thành một nội trú, cũng chắc sẽ không hối hận vì theo đuổi ngành HSCC này. Tôi vẫn cười hàng ngày mỗi khi đến viện, vẫn son son phấn phấn váy áo lòe xòe mỗi khi đi hội thảo, thỉnh thoảng vẫn du lịch bụi, vẫn yêu đương mơ mộng và kết thêm rất rất nhiều bạn bè mới. Tôi chả bỏ lỡ cái gì trong cuộc đời này, tôi cũng chả thấy mình thiếu cái gì, cũng chưa một ngày hối hận vì những gì mình đã làm. Dù thế nào tôi cũng đang sống cuộc đời mà tôi lựa chọn.

  8. #26
    drthai's Avatar
    drthai is offline Sinh viên Y5 Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-16
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Bệnh nhân
    306
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn
    133/84
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    Quote Originally Posted by noitrucodon View Post
    Haizzz, sầu riêng hay măng cụt, bịt mũi vào là ăn được hết đấy mà em ơi.
    Bác noitrucodon sao lại bày cách ăn chán đời như vậy? Ăn như thế thà đừng ăn cho xong. Đấy có phải giống như thuốc đắng mà buộc lòng phải nhắm mắt nhắm mũi uống đâu?

  9. #27
    TrangTT's Avatar
    TrangTT is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-1482
    Cấp phép ngày
    Jan 2013
    Bệnh nhân
    2
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    6/2
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default

    Quote Originally Posted by noitrucodon View Post
    Haizzz, sầu riêng hay măng cụt, bịt mũi vào là ăn được hết đấy mà em ơi.
    Đùa , cả hai thứ đấy đều là món khoái khẩu của em đấy.

  10. The Following User Says Thank You to TrangTT For This Useful Post:

    nghiemthihuyen (19-05-13)

  11. #28
    hamhochoi's Avatar
    hamhochoi is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-1496
    Cấp phép ngày
    Jan 2013
    Bệnh nhân
    19
    Cám ơn
    3
    Được cám ơn
    7/6
    Kinh nghiệm khám
    5

    Default

    Cảm ơn bạn về những chia sẻ và lời văn tự sự rất hay của bạn. Chúc bạn thành công trong công việc cũng như cuộc sống

  12. #29
    botruong's Avatar
    botruong is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-188
    Cấp phép ngày
    Aug 2012
    Bệnh nhân
    40
    Cám ơn
    3
    Được cám ơn
    10/10
    Kinh nghiệm khám
    7

    Default

    Quote Originally Posted by drthai View Post
    Mạn phép bác botruong xin được thưa thốt lại, là bác cả nghĩ quá mất thôi. Ngày xưa có câu chuyện người nước Kỉ cứ lo trời sập, ngẫm lại mình cứ thấy buồn cười sao cụ Bùi Kỉ lại lấy hiệu là Ưu Thiên (vô cùng xin lỗi bác ducdien chỗ này, vì không nghĩ ra ví dụ nào khác). Buổi tân thời thế này, không dựa vào xét nghiệm thì mình dựa vào gì? Chẳng nhẽ cứ áp má vào ngực mấy chàng mấy nàng bệnh nhân hoặc mất hàng giờ chẩn đoán PB để mấy cụ bệnh nhân bảo là làm ăn tắc trách, đem con bỏ chợ ư? Cho nhoằng xét nghiệm một cái, nhẹ nhàng mà lại sống được qua ngày, không phải mân mó gì, tránh được lây nhiễm, chẳng tốt hơn sao? Sách dạy rằng: Cùng tắc độc thiện kì thân, đạt tắc kiêm tế thiên hạ, nghĩa là thời buổi người khôn của khó, chỉ nên tốt lỏi chứ chẳng xấu đều, còn khi đã ăn nên làm ra thì hãy ôm việc thiên hạ. Bác không nghĩ thế cho thức thời mà lại bình ra bình vào, là cớ làm sao, làm sao mà lại như vầy?
    Haizz, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Em trích lại toàn văn câu chuyện sự tích cái còm trên để hầu các bác lúc trời đông. Hồi nhỏ đọc Ông đồ của Vũ Đình Liên em không thấy mấy cảm xúc (dù phân tích vẫn được đâu 7-8 điểm ), nhưng càng nhớn lại càng thấy hay.


    Phải chăng Y khoa lâm sàng đang chết dần?

    Bệnh nhân là một thanh niên 27 tuổi, gốc da trắng, vào viện vì sốt và nổi hạnh ở cổ. Theo bệnh sử, bệnh nhân là nhạc sĩ chơi nhạc tại các hộp đêm, ở với bạn gái, bị sốt 3 ngày trước khi nhập viện, cảm thấy sưng ở cổ sưng nhiều ở bện trái, đồng thời đau khi nuốt, nên chỉ có thể uống nước nhưng lại ói ra sau đó. Bệnh nhân mệt mỏi, đau nhức khắp người.

    Khi nhập viện sốt 38o5, mạch 112, áp huyết 110/78, lưỡi khô, có trạm trổ (hình xăm) lớn ở vai và cánh tay phải. Công thức máu: bạch cầu 8.6 ngàn, đa nhân trung tính không tăng, monocyte tăng nhẹ, chức năng gan thận bình thường. Vì bệnh nhân là nghệ sĩ trẻ độc thân, làm việc tại hộp đêm, da có trạm trổ nên nghĩ nhiều đến nhiễm HIV, cũng nghĩ đến nhiểm siêu vi Epstein Barr và u lymphô, và viêm thực quản do nấm, do đó bệnh nhân đựơc truyền dịch, truyền kháng sinh Ceftriaxone, và Fluconazole, thử HIV, viêm gan siêu vi B và C, Giang mai, tìm kháng thể chống siêu vi Epstein Barr. CT cổ thấy hạch 1.1x1.2 cm ở dưới hàm bên trái. Phim Tim Phổi và Trung thất bình thường. CT bụng thấy gan lách không lớn, hạch ổ bụng không lớn. Bệnh nhân vào viện đã 3 ngày, không ngủ được, buồn bã, sợ bị nhiễm HIV tuy cho biết vẫn thận trọng trong quan hệ tình dục và cách nay 6 tháng thử HIV âm tính. Bệnh nhân vào viện vì đau cổ họng, đã được làm nhiều xét nghiệm và chụp nhiều CT nhưng chưa ai khám cổ họng. Khám cổ họng thấy hai hạch hạnh nhân sưng đỏ nhất là ở bên trái, có phủ giả mạc, hạch cổ dưới hàm bên trái chừng 1.2 cm đau, không sờ thấy hạch ở các vùng khác, chẩn đoán viêm họng, được quệt họng và cho uống amoxicillin. Kết quả HIV âm tính quệt họng mọc liên cầu trùng huyết giải bêta.
    Bệnh nhân này có thể không cần nhập viện và không cần làm nhiều xét nghịêm tốn rất nhiều tiền nếu được khám cổ họng ngay khi đến khám bệnh vì . . . đau cổ họng!

    Trường hợp này cho thấy rằng một số bác sĩ ngày nay dựa nhiều vào xét nghiệm hơn là để thời giờ hỏi bệnh sử và thăm khám lâm sàng. Đúng là các tiến bộ về kỹ thuật đã giúp cho y khoa tiến vượt bực. Các dấu chỉ sinh học có thể giúp chẩn đoán từ nhồi máu cơ tim đến suy tim hay thuyên tắc mạch máu phổi, các phương pháp định hình đã cho phép nhìn vào trong tạng phủ một cách rõ ràng như thấy tận mắt. CT giúp nhìn thấy vùng tổn thương trong não bộ mà không cần mất nhiều thời giờ khám thần kinh. Các bác sĩ còn mang ống nghe nhưng một số người coi đó là biểu tượng của nghề nghiệp hơn là một phương tiện để chẩn đoán. Không mấy người còn nhiều thời giờ nghe tim để mô tả những đặc tính của tiếng thổi như vị trí, cường độ, âm sắc, hướng lan, hoặc nghe tiếng ngựa phi v..v..để làm chẩn đoán vì siêu âm cho thấy rõ ràng và chắc chắn kích thước các buồng tim, tình trạng các van tim, các thông số về chức năng bơm máu của cơ tim.

    Y khoa mỗi ngày một tiến, từ cái ống nghe bằng gỗ thô sơ của Leannec đến cái máy cộng hưởng từ (MRI) và sẽ có những khám phá và ứng dụng mới nữa. Leannec và Osler, nếu sống lại sẽ bị coi là lạc hậu lắm vì không biết gì về siêu âm hay y khoa hạt nhân? Chắc là không phải như vậy, họ là những bậc thày mà sự quan sát, suy nghĩ và làm việc đúng phương pháp đã mở đường cho y khoa khoa học ngày nay. Không phải rằng cứ sử dụng các phương tiện của khoa học là tiến bộ. Điều quan trọng là phương pháp làm việc. Một bệnh nhân đã được cắt bỏ tuyến giáp và dược cho uống thyroxin. Sau một thòi gian bệnh nhân đến khám, thử máu thấy kích thích tố tuyến giáp cao, nghĩ là bị cường giáp nên được cho uống thuốc chống tuyến giáp (antithyroid, cụ thể là methimazole); chỉ sau khi làm bức xạ đồ (thyroid scan) mới biết rằng bệnh nhân đã không còn tuyến giáp nên được điều trị bù với liều thyroxine nhỏ hơn! Đây là một sư thiếu sót vì bỏ qua giai đọan lâm sàng, chỉ cần để một chút thời giờ hỏi tiền căn và nhìn vết sẹo ở cổ bệnh nhân là có thể tránh được việc làm phi lý kể trên.

    Một đồng nghiệp hỏi về một bệnh nhân đau vai và cánh tay nhưng không cho biết bệnh sử và kết quả thăm khám cột sống cổ, khớp vai và hệ thần kinh, chỉ cho kết quả chụp X quang cột sống cổ. Có phương tiện để chụp X quang ở bệnh viện huyện của một nước đang phát triển là quý nhưng tự nó, không đủ để chẩn đoán và điều trị. Kết quả X quang chỉ có nghĩa khi được giải thích trên cơ sở triệu chứng của từng bệnh nhân riêng biệt. Thăm khám lâm sàng có suy nghĩ trong trường hợp này giúp ích nhiều hơn là chỉ chụp X quang mà thôi.

    Y khoa là khoa học ứng dụng vào việc giữ gìn sức khỏe và điều trị bệnh tật của con người. Theo chân toán học, vật lý và hóa học, ta tìm sự chính xác và khách quan. Tiếp cận thăm khám lâm sàng là sự tiếp xúc đầu tiên giữa thầy thuốc và người bệnh trong cái tiến trình làm việc có phương pháp, áp dụng kiến thức của khoa học cơ bản để tìm ra sự thật tức là làm công việc chẩn đoán. Phạm vi của y khoa lâm sàng có thể nhỏ hơn trước vì các ứng dụng kỹ thuật sẽ càng ngày càng nhiều nhưng lâm sàng vẫn là buớc đầu không thể bỏ qua vì mỗi bệnh nhân lại là một con người khác nhau, sống trong những hoàn cảnh khác nhau.

    ( Bs Nguyễn Văn Đích )


    Laënnec và cái ống nghe đầu tiên.
    Quote Originally Posted by botruong View Post
    Bt thích nhất tiêu đề của bài viết này .

    Dù đây là một ví dụ, có nhiều xét nghiệm thừa thật, và trình tự làm xét nghiệm không "thực hành" lắm, nhưng thực tế phải thừa nhận là sự xuất hiện của HIV làm thay đổi đáng kể bộ mặt của các bệnh nhiễm trùng. Bt đã có 1 bệnh nhân HIV, soi dịch não tủy có C. neoformans, PCR dịch não tủy (+) BK, cấy máu (+) Salmonella, soi dịch họng có nấm men, cấy tổn thương da có P. marneffei. Lâm sàng không nghĩ đến từng đấy và không có cận lâm sàng hỗ trợ, liệu có bác sĩ nào dám cam đoan là mình không bỏ sót? Ngoại trừ Candidiasis, thì bỏ sót bất kể căn nguyên nào cũng có thể làm điều trị thất bại .

    Bt nói chuyện trên chỉ đến tán dóc chứ không phải là biện hộ cho việc lạm dụng xét nghiệm. Ngày hôm qua, trước khi đọc bài này của bacsinhaque, bt vô tình đọc 1 bài trên diễn đàn svyhaiphong của một bạn mới đậu nội trú hồi sức và cũng có suy nghĩ là lâm sàng hình như đang mất chỗ đứng . Đọc xong bài đó bt nghĩ bụng bạn NT này khi đi làm có thể sẽ phải hối tiếc là hồi xưa mình không đi lâm sàng nghiêm chỉnh. Tư duy ôm sách ngồi ôn nội trú của bạn này cho thấy ngoài việc lạm dụng xét nghiệm, cách đào tạo hiện nay đang góp phần giết chết y khoa lâm sàng.
    Last edited by botruong; 03-01-13 at 12:35.
    Life's What You Make it

  13. #30
    Nguyen Vu's Avatar
    Nguyen Vu is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-83
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    91
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn
    71/39
    Kinh nghiệm khám
    13

    Default

    Theo mình thì bạn TrangTT đừng cmts thêm gì nữa, chuyện ôn thi nội trú và học nội trú vất vả như thế nào thì ai cũng biết rồi. Muốn đạt được thành công thì chắc chắn sẽ phải hy sinh hay mất đi một số thứ (nhất là đối với các bạn ở xa cơ sở đào tạo và bị hạn chế về mặt thông tin...), ví dụ như trường hợp của bạn; mọi người đưa ra các cmts trái chiều cũng chỉ nhằm mục đích "phê bình và tự phê bình thôi", để hoàn thiện mình hơn và giúp các bạn sinh viên có thêm thông tin và kinh nghiệm trong vấn đề ôn luyện

    PS: Các bạn cũng cần phải nhớ rằng con đường ngắn nhất dẫn tới thành công là con đường khó và gian khổ nhất, khi vượt được qua con đường này thì tâm lý bao giờ cũng có chút tự mãn và vinh dự... do đó cảm xúc của bạn drtrang trong bài viết trên cũng là dễ hiểu

  14. The Following User Says Thank You to Nguyen Vu For This Useful Post:

    dalove (03-01-13)

Page 3 of 8 FirstFirst 12345 ... LastLast

LinkBacks (?)

  1. 05-06-13, 21:20

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. [Cafe] Giấc mơ nội trú da liễu
    By Minh Minh Nguyen in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 4
    Last Post: 17-10-17, 14:37

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •