Results 1 to 2 of 2

Thread: Y tế miễn phí cho người Việt, tại sao không?

  1. #1
    Binh Neight's Avatar
    Binh Neight is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-9426
    Cấp phép ngày
    Aug 2014
    Bệnh nhân
    1
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    0/0
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default Y tế miễn phí cho người Việt, tại sao không?

    Tôi không phải là bác sỹ, đang làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin tại UK. Tôi thấy điều kiện y tế của các nước phát triển rất tốt, y tế cơ bản được miễn phí.

    Vẫn biết kinh phí của y tế từ nguồn thu của ngân sách nhà nước, tôi vẫn luôn mơ ước là ở Việt Nam sẽ được chữa bệnh miễn phí, ít nhất cho người già và trẻ em.

    Hiện tại tôi nhiều lần tôi có suy nghĩ là bỏ nghể IT(12 năm kinh nghiệm) để đi học lại bác sỹ từ đầu(chắc mất chục năm mới hành nghề đc), nhưng cũng suy nghĩ là có lẽ không cần thiết, vì còn nhiều người yêu thích nghề bác sỹ hơn tôi ( tôi ko yêu thích nghề bác sỹ lắm nhưng bức xúc muốn tham gia một cái gì đó vào y tế), có khả năng và sẽ làm tốt hơn tôi.

    Có lẽ tôi nên tập trung kiếm tiền rồi support ngành y.
    Nếu có tiền, tôi muốn mở 1 phòng khám miễn phí cho mọi người xung quanh.

    Tại sao nền y tế của Việt Nam lại quá yếu kém? Tại sao chúng ta lại không thể có y tế miễn phí hoặc ít nhất là dịch vụ y tế tốt lên. Phải chăng là không đủ quỹ từ nhà nước, lương của bác sỹ không đủ sống hay chính vấn đề đạo đức của người bác sỹ(những người rất quan trọng đối với xã hội).

    Xin cùng chia sẻ.
    Binh

  2. #2
    dandelion5792's Avatar
    dandelion5792 is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-9432
    Cấp phép ngày
    Aug 2014
    Bệnh nhân
    1
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    0/0
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default

    Chào bạn! Tôi cũng không phải là bác sĩ và tôi cũng không có người thân làm bác sĩ. Chuyên ngành của tôi là Kinh tế học phát triển (Development Economics). Ngoài Việt Nam tôi đã sống (từ ba tháng đến bốn năm) ở Trung Quốc, Nhật Bản, Hoa Kỳ và Thuỵ Sĩ. Do đó tôi muốn chia sẻ một vài suy nghĩ về nền y tế Việt Nam cũng như nền y tế của các nước phát triển.

    Tôi lớn lên cùng những cuốn sách về cuộc đời bác sĩ Đặng Văn Ngữ, Hồ Đắc Di. Những câu chuyện về họ đã hun đúc trong tôi lòng tự hào dân tộc và sự ngưỡng mộ cũng như kính trọng đối với nghề thầy thuốc. Ước mơ trở thành một bác sĩ đã theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

    Từ khi sinh ra đến khi rời Việt Nam, những bác sĩ tôi gặp đều là những lương y từ mẫu theo đúng nghĩa của nó. Có thể là do tôi may mắn cũng có thể do bố mẹ tôi đã lo liệu đâu đấy xong xuôi cả rồi. Nói chung một đứa trẻ thì không thể suy nghĩ quá nhiều.

    Khi lớn lên, tôi bắt đầu đọc được những bài báo phê phán những tiêu cực trong nền y tế Việt Nam và chúng khiến tôi vô cùng đau lòng. Đôi khi tôi tự hỏi, đến những con chó con mèo nhà nuôi mà bị ốm hay chết người ta còn có thể khóc sưng cả mắt, tại sao những y bác sĩ ở Việt Nam lại có thể máu lạnh vô tình như báo chí đưa tin được. Tôi tự an ủi mình rằng, bác sĩ cũng là người họ cũng có những gánh nặng cơm áo gạo tiền, cũng có gia đình để chăm sóc nên họ phải đưa ra sự lựa chọn trái với lương tâm. Và cũng từ đó, tôi từ bỏ giấc mơ y học như một cách bảo vệ những lý tưởng những hình ảnh lung linh về ngành y thuở ấu thơ.

    Đi đến nhiều nơi trên thế giới, tiếp xúc với nhiều loại người ở những tầng lớp xã hội khác nhau dạy cho tôi nhiều bài học quý giá và tôi cũng thêm thấu hiểu những khó khăn của những người làm trong ngành y tế của Việt Nam.

    Nói một cách công bằng, nền y tế Việt Nam không hề yếu kém và dịch vụ y tế Việt Nam cũng không hề kinh khủng như mọi người vẫn tưởng. So với sự phát triển GDP của quốc gia và chi phí y tế mỗi người phải bỏ ra, công dân Việt Nam được hưởng một nền y tế tương đối tốt.

    Bạn tự hỏi tại sao công dân ở các nước phát triển đều được miễn phí y tế? Mong bạn hãy nhìn lại chữ "phát triển". Đầu tiên tôi xin nói với bạn rằng, không phải tất cả các nước phát triển đều miễn phí dịch vụ y tế. Điều đó chỉ xảy ra ở nước Anh, các nước Bắc Âu giàu có, Canada, etc.

    Dịch vụ y tế ở Hoa Kỳ là vô cùng đắt đỏ. Nếu bạn may mắn có một công việc tốt và công ty đóng bảo hiểm cho bạn, bạn có thể yên tâm phần nào. Tuy nhiên không phải ai cũng may mắn có thu nhập cao để chi trả hết các chi phí y tế mà không gặp quá nhiều khó khăn về tài chính. Mẹ nuôi người Mỹ của tôi bị đứt dây chằng đầu gối khi đi trượt tuyết. Vì niềm đam mê với trượt tuyết nên bà chờ đợi 6 tháng tìm người hiến tặng để phẫu thuật và bây giờ bà vẫn tham gia chạy marathon và trượt tuyết như bình thường. Mọi người ở Việt Nam đều suýt xoa về một nền y học tiên tiến. Thế nhưng chi phí của cuộc phẫu thuật đó là 50 ngàn đô la. Tôi dám chắc là nếu bạn trả 50 ngàn đô la ở Việt Nam, các y bác sĩ ở Việt Nam cũng có thể làm như thế. Tuy nhiên với thu nhập của người Việt và thậm chí người Mỹ, ai dám trả từng ấy tiền để thoả niềm đam mê thể thao của mình.

    Nếu bạn qua Hoa Kỳ, bạn có thể để ý thấy rất nhiều người già không có răng...Đó là vì thu nhập của họ không đủ để họ trả cho chi phí trồng răng giả. Bố của bạn tôi ốm thập tử nhất sinh mà không dám đi bệnh viện bởi vì ông là người nhập cư bất hợp pháp từ Mexico. Nếu bạn quan tâm đến tình hình thế giới bạn sẽ biết Mexico loạn lạc như thế nào. Ông ở Mỹ ba mươi năm, có vợ và con người Mỹ nhưng ông mãi mãi là một người nhập cư bất hợp pháp và không có quyền hưởng bất kỳ một dịch vụ y tế nào. Cả đời ông làm những công việc 3D (Dirty, Dangerous& demeaning) không ai mong muốn. Khi ông già đau ốm thì không dám tới bệnh viện vì điều đó đồng nghĩa với việc ông sẽ bị trục xuất ra khỏi nước Mỹ và mãi mãi không gặp được vợ con.

    Chồng của giáo sư đại học của tôi bị ung thư. Hoàn cảnh gia đình khá giả nên ông trị bệnh ở Dana-Farber Cancer Institute ở Boston, nơi mà người Mỹ luôn tự hào là có những bệnh viện tốt nhất trên thế giới. Lần đầu tiên ông bị chẩn đoán có khối u ở não, phổi và trực tràng. Hai tuần sau bệnh viện gọi điện đến xin lỗi vì chẩn đoán nhầm. Ông không có khối u nào ở não cả. Sau đó ông trải qua hai cuộc phẫu thuật loại trừ khối u ở phổi và trực tràng. Tiếp theo đó thì họ bắt ông đi chemotherapy. (Một tháng điều chemotherapy có chi phí tầm 10 ngàn đô hoặc hơn). Và sáu tháng sau họ thông báo là ông còn một khối u nữa ở phổi bên kia...Giáo sư của tôi gần như phát điên lên vì bà đã từng nhắc nhở các bác sĩ về cái chấm đen bên phổi đó và các bác sĩ không thèm quan tâm. Lại một lần phẫu thuật...Và bây giờ ông đang chờ chết vì một loại ung thư thứ tư mà chẳng biết chính xác là ung thư gì. Và tôi không thể tưởng tượng nổi gánh nặng tài chính và số nợ giáo sư tôi sẽ phải trả sau khi chồng bà mất....

    Bạn thấy đấy tất cả mọi phán xét tốt xấu đúng sai chỉ là tương đối. Đôi khi tôi tự hỏi các bạn lấy căn cứ gì để đánh giá một nền y tế là tốt hay không tốt? Các bạn lấy căn cứ gì để đánh giá đạo đức của người khác, trong trường hợp này là các y bác sĩ?

    Một lần nữa tôi chỉ muốn nói rằng, các y bác sĩ cũng là con người bình thường có máu có thịt có những nỗi lo toan khác ngoài công việc cứu chữa người bệnh. Các thành tựu khoa học kỹ thuật dù có rực rỡ nhưng nó cũng vẫn còn những hạn chế. Nơi nào cũng có những người tốt người xấu. Đừng vì một vài chuyện nhỏ mà đánh giá sai về nền y tế nước nhà cũng như những tấm lòng của các y bác sĩ chân chính.

    PS: Hôm trước khi tôi đang đi taxi ở Hà Nội, một bác lái taxi đã ngồi than phiền về cậu con trai vừa tốt nghiệp bác sĩ đa khoa đại học y và cần 300 triệu để xin vào bệnh viện Việt Đức. Bác lái xe lắc đầu thở dài Việt Nam là tiêu cực như thế đấy...Tôi đã suýt nữa hết lên rằng nếu con bác giỏi thế sao không thi đậu nội trú?? Mà nếu nó giỏi như vậy thật thì thiếu gì cơ hội phát triển?? Công nhận là tiêu cực có tồn tại nhưng nó đâu phải là tất cả. Nếu dựa vào quen biết hay tiền bạc để có một công việc tốt thì ở đâu chẳng có. Chỉ là vấn đề ít hay nhiều thôi. Bạn tôi vừa đi làm ở Liên Hợp Quốc vì bố nó là quan chức ở liên minh châu Âu. Một người bạn khác vừa vào làm ở Google vì bố nó là bạn của CEO...Cho nên tôi mong rằng các bạn hãy có cái nhìn thoáng hơn và biết thông cảm hơn về tất cả mọi việc. Hãy nhớ rằng The grass is greener on the other side - Bãi cỏ ở phía bên kia thì luôn xanh hơn.




Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. Bệnh nhân: 0
    Last Post: 15-10-14, 19:31
  2. [Cafe] “Tủ rượu” của người Việt và “tủ sách” của người Do Thái
    By Street Singer in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 0
    Last Post: 13-01-14, 21:15

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •