Results 1 to 8 of 8

Thread: Nhàn đàm.

  1. #1
    drminhthuy's Avatar
    drminhthuy is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-1027
    Cấp phép ngày
    Nov 2012
    Bệnh nhân
    26
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    7/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default Nhàn đàm.

    Liệu b

    NHÀN ĐÀM.


    Ông cha ta hay có những câu nói bất hủ: Còn nước còn tát, hay như đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn.

    Xin nói trước, tôi là một người làm trong lĩnh vực y tế và trực tiếp tiếp xúc với bệnh nhân và người nhà bệnh nhân. Trước "thực trạng" về ngành y như hiện nay, tôi thấy cũng không có gì quá to tát. (với tình hình chung của bây giờ)

    Nhiều tờ báo lá cải (chủ yếu báo mạng) và nhiều báo giấy theo dịch vụ ăn theo đã đưa nhiều tin tức về ngành y tế trong thời gian qua, có vẽ như thông tin nó nỗi trội và gây xôn xao. Thực ra các bạn và mọi người cùng nhìn nhận một vấn đề, đó là hình như chúng ta nhìn nhận vấn đề hơi lệch lạc và thiên về chính kiến cá nhân. Là một người bác sĩ, không ai không muốn bệnh nhân của mình được khỏi bệnh, được cứu chữa đến hết khả năng. Cái thứ nhất vì danh tiếng và khả năng của người làm nghề. Trên một khía cạnh nào đó, bệnh nhân là khách hàng của bệnh viện và người làm nghề y, thì muốn có nhiều khách hàng đến chữa bệnh, mới có việc làm và thu nhập thì vẫn tiêu chí vui lòng khách đến vừa lòng khách đi. Cho nên tôi thiết nghĩ không ai không muốn mọi sự được toàn vẹn. Nhưng... Vẫn là từ nhưng, cuộc sống không phải cứ muốn là được, như bài viết trên báo SK&DS có nói, mối quan hệ của bác sĩ và bệnh nhân không phải như người sữa chữa. Không phải trường hợp nào cũng "sữa" được và sữa hoàn thiện, và không được từ chối là cái này tôi không làm được, ít nhất ông cũng phải sơ cứu ban đầu cho người bệnh.

    Lại nói đến vấn đề còn nước còn tát, tôi đã từng điều trị và được chứng kiến nhiều và rất nhiều trường hợp. Có những trường hợp các bệnh nhân không thễ cứu chữa được nữa, các bs đã giải thích hết tất cả mọi tình huống và khả năng, nhưng người nhà và gia đình vẫn khăng khăng muốn được chuyển đi tuyến trên, với một lý do rất đơn giản, còn nước còn tát, cho thõa mãn tâm lý và mọi người không có ý kiến, không thì lại ỳ xèo thằng này con này bất hiếu, không đưa bố mẹ anh chị đi tìm thầy tìm thuốc, âu đó cũng là một lý do chung. rồi nước không có mà tát lại múc lên một đống bùn lầy, sau khi người bệnh ra đi, để lại cho gia đình một mớ bòng bong, một đống bùn lầy mà rửa mãi cũng không sạch. Khi bình thường đi vay tiền không ai muốn cho mượn, nhưng có chuyện thì kiểu gì cũng mượn được, ôi nhân tình thế thái...

    Nói về thái độ và cách tiếp đón với bệnh nhân và thân nhân gia đình, các bạn thử đặt vào bản thân mình một chút, không phải tất cả người nhà bệnh nhân ai cũng hiểu biết toàn diện, một người bị bệnh và có 4,5 người nhà đến thay nhau chăm sóc, Hôm nay người này vào hỏi tình trạng bệnh , giờ khác người khác vào hỏi thăm, ngày khác lại vào hỏi tình hình bố tôi thế nào, thử hỏi các bạn, một ngày các bạn làm bao nhiêu giờ, bao nhiều bệnh nhân. Nếu dành thời gian để giải thích tường tận như các bạn muốn, thì hết bao nhiêu thời gian??? Các bạn thử ngồi ở bàn khám bệnh thôi, không cần làm gì cả, chỉ ngồi đó khoảng một ngày trong một gian phòng rộng 30m vuông, nhìn người ra ra vào vào, nghe đủ các loại âm thanh thôi các bạn sẽ cảm thấy thế nào??? Người thầy thuốc ngoài việc đó ra, còn phải khám bệnh. còn phải nghĩ các phương pháp xử lý, rồi giải thích, một núi công việc như vậy các bạn thử hỏi khi nào cũng nụ cười nở trên môi được ư???

    Tôi nghĩ những người đọc được bài viết này và vào được internet đều là những người có học thức cao, có hiểu biết với xã hội, các bạn có đồng ý xếp hàng như Le Nin đến hiệu cắt tóc không, hay là lại nhờ chỗ này một tí, nhờ chỗ kia một tí để được ưu tiên xử lý trước, để được khám bệnh trước, để không mất thời gian chờ đợi. Những người không nhờ được mối quan hệ, lại nghĩ đến đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, tìm mọi cách để chen chúc, để dấm dúi cho người này người nọ, người ta không lấy và đuổi ra thì cho là hách dịch, là chê tiền ít, rồi khi đó biến cái phòng khám làm một cái chợ.

    Nếu ai đã từng đến viện K, Việt Đức, Bạch Mai... các bạn thấy khối lượng người bao nhiều??? có đến hàng ngàn người chạy ngược chạy xuôi, các bạn có thể hiều được.

    Tai biến, sai sót là không thể tránh khỏi, đặc biết với thời đại bùng nổ về thông tin như này, cái đất nước VN này có bao nhiều bệnh viện, có bao nhiêu cơ sở khám chữa bệnh, một ngày có bao nhiêu ca. nếu trải dài trên cả đất nước, thì tôi nghĩ nó cũng không có gì to tát, nhưng nếu gộp lại trước một màn hình 17 inch, thì có vẽ dồn dập và khủng bố, chỉ cần 5 phút thôi, một sai sót ở trong Cà Mau thì ngồi ở HN đã biết, vậy tại sao không nhộn nhịp được cơ chứ.

    Tôi có nhớ một PGS-TS có nói với chúng tôi khi đi học. Các thầy, trường y chỉ dạy các anh về bệnh tật, bệnh này biểu hiện như thế nào, cách phát hiện và điều trị ra sao, chứ không dạy các anh các chị bệnh nhân này phải giải thích thế này, phải nói chuyện thế kia, phải tiếp đón ra sao cả. Vậy với những BS trẻ, khi thời gian ngồi trên ghế nhà trường đến tận 18 - 20 năm, kinh nghiệm sống coi như con số không, không mắc sai sót mới là lạ.

    Nhàn đàm một số thứ cho thoải mái tâm hôn.

  2. #2
    drthanhtam's Avatar
    drthanhtam is offline Sinh viên Y4 Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-5
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    TP Hồ Chí Minh
    Bệnh nhân
    197
    Cám ơn
    30
    Được cám ơn
    196/93
    Kinh nghiệm khám
    25

    Default

    Cũng tham gia nhàn đàm cho vui.

    Nói về cái khổ của nghành y, dường như giới bác sĩ quên mất bất kỳ ngành nào cũng có cái khổ của nó... Cá nhân tôi thấy bác sĩ nào kể khổ về môi trường làm việc, mức lương thấp, phải giao tiếp với người nhà khó tính, v.v, tôi thấy bác sĩ đó ấu trĩ quá. Nghề nào là không có thử thách, khó khăn, phức tạp riêng mà chỉ có người trong nghề mới biết. Tại sao phải bắt những người ở nghề khác phải chấp nhận những cái sai của bác sĩ vì ... làm bác sĩ khổ lắm (!) mà không nghĩ nghề nào cũng thế...kỹ sư, doanh nhân, luật sư... chuyện đó là đương nhiên trong cuộc sống, là lẽ tự nhiên!

    Cũng như người nghèo thì nghĩ người giàu chắc sướng lắm, tỉ phú như M Bill Gates chắc hạnh phúc lắm, còn lâu à nhe.

    Tốt nhất là try to be fair...

  3. #3
    NNS's Avatar
    NNS
    NNS is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-161
    Cấp phép ngày
    Aug 2012
    Bệnh nhân
    24
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    5/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Ít ra thì mấy nghề kia không bị kề dao vào cổ, không bị người khác đánh khi đang làm việc, thế là đỡ khổ lắm rồi

  4. #4
    huynhnhu565's Avatar
    huynhnhu565 is offline Banned
    Giấy phép số
    NT-5376
    Cấp phép ngày
    Sep 2013
    Bệnh nhân
    1
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    0/0
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default

    bài viết hay lắm nhưng có chỗ dấu đỏ em vẫn chưa rõ lắm

  5. #5
    drvuong's Avatar
    drvuong is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-1105
    Cấp phép ngày
    Nov 2012
    Bệnh nhân
    4
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    0/0
    Kinh nghiệm khám
    0

    Quote Originally Posted by drthanhtam View Post
    Cũng tham gia nhàn đàm cho vui.

    Nói về cái khổ của nghành y, dường như giới bác sĩ quên mất bất kỳ ngành nào cũng có cái khổ của nó... Cá nhân tôi thấy bác sĩ nào kể khổ về môi trường làm việc, mức lương thấp, phải giao tiếp với người nhà khó tính, v.v, tôi thấy bác sĩ đó ấu trĩ quá. Nghề nào là không có thử thách, khó khăn, phức tạp riêng mà chỉ có người trong nghề mới biết. Tại sao phải bắt những người ở nghề khác phải chấp nhận những cái sai của bác sĩ vì ... làm bác sĩ khổ lắm (!) mà không nghĩ nghề nào cũng thế...kỹ sư, doanh nhân, luật sư... chuyện đó là đương nhiên trong cuộc sống, là lẽ tự nhiên!

    Cũng như người nghèo thì nghĩ người giàu chắc sướng lắm, tỉ phú như M Bill Gates chắc hạnh phúc lắm, còn lâu à nhe.

    Tốt nhất là try to be fair...
    Like, tớ đồng ý !.

  6. #6
    Loc vit's Avatar
    Loc vit is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-2670
    Cấp phép ngày
    Jun 2013
    Bệnh nhân
    56
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    34/24
    Kinh nghiệm khám
    8

    Default

    Quote Originally Posted by NNS View Post
    Ít ra thì mấy nghề kia không bị kề dao vào cổ, không bị người khác đánh khi đang làm việc, thế là đỡ khổ lắm rồi
    Tôi thấy nghề nào làm láo chả bị ăn đòn. Đơn giản ông bơm xe đầu phố bơm non hơi là bị chửi ngay. Cửa hàng bán đồ đểu là bị hắt mắm tôm. Còn công chức giải quyết việc sai lại còn vênh mặt với dân thì dễ dàng bị ăn tát. Nghề nào chả có đạo đức nghề nghiệp.

  7. #7
    Loc vit's Avatar
    Loc vit is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-2670
    Cấp phép ngày
    Jun 2013
    Bệnh nhân
    56
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    34/24
    Kinh nghiệm khám
    8

    Default

    Tôi có nhớ một PGS-TS có nói với chúng tôi khi đi học. Các thầy, trường y chỉ dạy các anh về bệnh tật, bệnh này biểu hiện như thế nào, cách phát hiện và điều trị ra sao, chứ không dạy các anh các chị bệnh nhân này phải giải thích thế này, phải nói chuyện thế kia, phải tiếp đón ra sao cả. Vậy với những BS trẻ, khi thời gian ngồi trên ghế nhà trường đến tận 18 - 20 năm, kinh nghiệm sống coi như con số không, không mắc sai sót mới là lạ.
    Tôi không biết gần đây đào tạo trong trường Y ra sao. Thời tôi đi học những năm 1990 thì các thày đều bắt sinh viên tập diễn giải thật dễ hiểu về bệnh tật. Khi giảng cũng như khi hỏi thi, các thày đều bắt chúng tôi coi các thày là người không biết gì, nói làm sao để cho người chẳng biết gì đó hiểu về các vấn đề sức khoẻ. Còn chuyện kinh nghiệm sống, cứ đi trực bệnh viện 1 đêm thôi thì có đầy chuyện mà kể, từ chuyện tiếu lâm của y bác sĩ cho đến chuyện đời chuyện người của mỗi bệnh nhân. Nói "kinh nghiệm sống là con số không" là nói về những người hời hợt và trốn học mà thôi.

  8. #8
    NNS's Avatar
    NNS
    NNS is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-161
    Cấp phép ngày
    Aug 2012
    Bệnh nhân
    24
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    5/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Quote Originally Posted by Loc vit View Post
    Tôi thấy nghề nào làm láo chả bị ăn đòn. Đơn giản ông bơm xe đầu phố bơm non hơi là bị chửi ngay. Cửa hàng bán đồ đểu là bị hắt mắm tôm. Còn công chức giải quyết việc sai lại còn vênh mặt với dân thì dễ dàng bị ăn tát. Nghề nào chả có đạo đức nghề nghiệp.
    Nhiều khi không làm láo vẫn bị ăn đòn mới buồn cười chứ

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. Bệnh nhân: 17
    Last Post: 04-07-16, 21:53

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •