Results 1 to 7 of 7

Thread: Người ngành y

  1. #1
    drchinh's Avatar
    drchinh is offline CK I Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-2
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Hanoi, Vietnam
    Bệnh nhân
    1,130
    Cám ơn
    198
    Được cám ơn
    677/365
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default Người ngành y

    NGƯỜI NGÀNH Y

    Những ngày này thấy báo chí trong nước, ngoài nước, các blog, kêu ca về ngành y quá. Nào là "thực trạng đau lòng của hệ thống bệnh viện tại VN, nào là bác sĩ quay phim sex rồi tố tụng nhau, nào là bác sĩ vô trách nhiệm gây chết sản phụ". Đó là đời thực. Còn những tác phẩm "văn hóa" như bộ phim "Chân trời trắng" đang chiếu đâu đó trên VTV thì bị dân ngành y phê bình là quá đỗi "xúc phạm ngành y".



    Quả thật đôi lúc cứ nghĩ mà run, nếu một mai phải sa chân vào… bệnh viện, mà cuộc đời có ai không phải vào bệnh viện một đôi lần. Nếu chẳng may gặp phải những bác sĩ kém cả kiến thức và y đức thì xem như tiêu tùng. Nhưng đọc những bài báo, những lời bình phẩm của các em bác sĩ tương lai trên facebook tôi lại thấy mừng. Mừng là vì sẽ có những thế hệ bác sĩ tương lai ra đời với đầy đủ tự tin, tự hào về ngành y và sống trọn với y đức của mình.

    Nếu cuộc đời không dun rủi đi theo một con đường khác, chắc giờ đây tôi cũng là "Người ngành y". Không biết thật sự có bao nhiêu người theo ngành y vì hạnh nguyện cứu người, hay có một thời ngành y là ngành dễ kiếm tiền. Tôi theo ngành y vì nguyện vọng của cha mình. Khởi đầu sự học không lấy gì làm thích thú cho lắm, nhưng vài năm học và gắn bó với bệnh viện đã làm tôi yêu mến cái nghề không lấy gì nhàn nhã này. Đã mấy chục năm không cầm đến cái ống nghe hay một cái bơm tiêm nhưng thi thoảng trong giấc mơ tôi vẫn thấy mình ngủ gục trên chiếc ghế dài trong phòng trực và đầu gối lên chồng bệnh án. Mỗi lần nghe mùi cồn thoang thoảng đâu đó là giật mình gợi nhớ ký ức xưa, cái mùi thân quen mang lại cảm giác sạch sẽ mỗi khi dùng cục bông tẩm cồn để chà đôi bàn tay.

    Để bắt đầu trở thành một người ngành y, một con người phải trải qua nhiều cảm xúc khác biệt trong đời mình. Cảm xúc đầu đời có thể là một sự ngại ngùng e thẹn, lần đầu tiên tiếp xúc với một mô hình con người trần trụi, từ đó góc nhìn về con người sẽ dần dần thay đổi, theo thời gian, theo kiến thức và sự ngại ngùng dần mất đi, chỉ còn lại là kiến thức, phải nạp vào, nạp vào, càng nhiều và mệt đuối.

    Thứ đến, có khi là một cảm giác buồn nôn, và nôn thật. Đó lần lần đầu tiên khi tiếp xúc với máu, với chất thải, với mùi của những vết thương đã nhiễm trùng. Ngày đầu thực hành bệnh viện của tôi là khoa ngoại chấn thương, nơi đó tôi đã nhìn thấy sự đau đớn của con người, đã nghe những tiếng rên khóc và không chịu được mùi tanh của vết thương tấy mủ. Bạn tôi nhiều đứa phải bỏ cơm trưa và có đứa tuyên bố bỏ học. Thế nhưng vài tuần sau là chúng tôi lại bắt đầu quen và thích nghi dần. Khi chúng tôi sang thực tập khoa sản thì có những đứa con trai tuyên bố sẽ không bao giờ lấy vợ, những đứa con gái thì nói chẳng bao giờ lấy chồng là bác sĩ sản khoa vì "mất cảm xúc quá". Thế nhưng cảm giác háo hức, hồi hộp, nín thở (và đôi khi cùng rặn giúp cho những sản phụ) khi một đứa bé chào đời và oa lên tiếng khóc thì chúng tôi cảm thấy hạnh phúc và hãnh diện khi mình chọn ngành y này. Có đứa sau ca trực dài nhiều tiếng đồng hồ đói lả đã vồ lấy ổ bánh mì ăn và nhìn lại thấy khuỷu tay mình còn vương chút máu sau một ca đỡ đẻ.

    Cảm xúc của người ngành y nhiều khi là cảm giác hoang mang và đau đớn. Đó là khi một bệnh nhân mình chăm sóc đã qua đời. Điều đó không phải chỉ là một lần. Có lần tôi chăm sóc nhiều ngày cho một chị bệnh nhân bị lao màng bụng, đêm đó bụng chị chướng lên, đau đớn, chị cầm tay tôi và kêu đau đớn. Thông tiểu, thụt tháo cũng chỉ giúp nhẹ nhàng chút ít, tôi chỉ biết xoa giúp bụng qua loa cho chị. Đêm ấy chị qua đời, sáng hôm sau nhìn cái giường chị trống rỗng mà tôi cứ ân hận điều gì đó dù không phải là lỗi của mình. Cảm giác ấy trở lại một lần nữa nhiều năm sau, khi đã giã từ ngành y nhưng tôi trở lại bệnh viện để chăm sóc cho người dượng bị xơ gan. Có một người cháu ngành y túc trực bên giường bệnh, tôi biết gia đình dì tôi cũng an tâm. Thế nhưng… Không cứu được bệnh nhân, luôn là nỗi ân hận của người ngành y!

    Vậy tại sao, ngày nay người ta lại oán trách, chê bai, lên án những người ngành y là thiếu y đức?

    Mới đây, một người bạn tôi dù đã gần 50 tuổi, nhưng vẫn còn đi học chuyên tu ngành điều dưỡng. Khi tôi hỏi so sánh thời đi học bây giờ với ngày xưa thì như thế nào, bạn tôi nói, ngày xưa đi học, các bác sĩ giảng dạy đã giảng hết tất cả những kiến thức mình có được cho y sinh, nhưng bây giờ thì không. Thậm chí, có người nói thẳng ra rằng: "Thôi không nói nữa, nói hết hôm sau lấy gì mà nói". Bạn tôi nói: "Ngày xưa vào thời bao cấp, mỗi lần có bóng dáng áo trắng đến là bệnh nhân rất mừng, nên ngày đó tụi mình được thăm khám, thực tập và giỏi tay nghề, còn bây giờ, khi thấy đeo cái bảng xanh thực tập trên áo là họ không cho rờ. Thậm chí muốn hỏi triệu chứng còn phải o bế mua quà cho bệnh nhân nữa".

    Cũng phải thôi, bây giờ những người có tiền vào bệnh viện luôn đòi hỏi một chế độ chăm sóc và bác sĩ tay nghề cao; họ không dám để cho các y sinh có cơ hội thực tập, thì làm sao bọn trẻ có điều kiện học hành chu đáo, và thế là một loạt "Người ngành y" ra trường mà không có kiến thức hay tay nghề vững chắc gì cả. Tôi nhớ có lần đưa chị tôi đi mổ ở bệnh viện Từ Dũ, lần đó trong dây truyền dịch của chị tôi có nhiều bọt khí. Ngày còn đi học, những trường hợp như thế này chúng tôi phải tỉ mẩn búng cho từng bọt khí chạy lên phía trên cao. Nhưng hôm ấy tôi nói với một cô y tá, cô này lập tức mở khóa cho dịch truyền chảy nhanh hơn để bọt khí nhanh chóng vào trong mạch máu của chị tôi cho khuất mắt. Ngay lúc ấy tôi hét lên và cô ta phải dừng tay, chị tôi thì gần sốc, lạnh run và choáng. Tôi không hiểu tại sao một bệnh viện lớn như thế lại có cô y tá này học hành như thế nào mà có suy nghĩ và hành động như vậy. Từ khi nói chuyện với bạn tôi, thì tôi đã hiểu, cô y tá đó thiếu kiến thức và thiếu sự thực hành lỗi không hoàn toàn ở cô ấy, mà có thể còn là do sự thiếu hợp tác của bệnh nhân trong quá trình đi học.

    Trên danh sách bạn bè facebook của tôi, có những em là sinh viên ngành y. Theo từng câu status, từng cái note của các em tôi bắt gặp lại mình ngày xưa. Nhiều lúc tôi cũng lo lắng khi thấy các em lo lắng khi bài vở quá tải, thi cử khó khăn, trách nhiệm đối với bệnh nhân. Nhưng thấy các em lo lắng mà tôi mừng, vì cái sự lo lắng hôm nay của các em là y đức của các em mai sau.

    Nếu ai có oán trách người ngành y thì trước hết hãy hiểu rằng người ngành y không phải là những con người vô cảm, dửng dưng, mà họ là người phải chịu đựng nhiều cảm xúc trong đời hơn tất cả những người ngoài ngành. Hãy giúp cho họ sức mạnh để cảm xúc đó trở thành thiêng liêng như nghề nghiệp họ đã chọn, xin đừng chê bai và phán xét bằng đôi mắt của người ngoài ngành.

    Nhị Tường
    Nguồn: Đại học Y dược TP. HCM | Facebook
    Everywhere, we learn only from those whom we love
    Johann W. V. Goethe
    and drchinh

  2. #2
    thanhtam's Avatar
    thanhtam is offline Sinh viên Y4
    Giấy phép số
    NT-32
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    157
    Cám ơn
    22
    Được cám ơn
    190/82
    Kinh nghiệm khám
    25

    Default

    Đâu phải chỉ có ngành y đang bị than phiền đâu bác!

  3. #3
    Ha Phuong's Avatar
    Ha Phuong is offline Sinh viên Y4
    Giấy phép số
    NT-75
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    162
    Cám ơn
    8
    Được cám ơn
    113/61
    Kinh nghiệm khám
    17

    Default Tâm sự của 1 người ngành...y

    @ALL:

    Ngứa ngáy, em xin góp thêm một bài...

    ----------

    Vào nghề được 3 năm, kể từ cái ngày đc đi làm thêm tại 1 bệnh viện... "ngành y dạy cho mình quá nhiều điều mà không đơn giản chỉ là 1 ngành kiếm sống, một nghề có chữ "NHÂN", chữ "ĐỨC", chữ "TÂM", chữ "NIỆM", chữ "PHÚC", chữ "TÀI",..."

    Hồi đầu vào trường y mình ghét lắm tại mình không phải chỉ 1 lần tiếp xúc với nhân viên y tế mà là rất nhiều lần, có thể nói rằng gần như các viện "to đoành" ở Hà Nội mình đã từng qua. Ở đó, mình gặp rất nhiều nhân viên y tế và đại đa số là "không mấy thiện cảm" hay cũng có thể bởi mình đã phải trải qua những ngày tháng trong viện với sự tuyệt vọng, với nỗi sợ hãi...với những gì mà 1 con người sắp rời xa cõi đời này phải cố sống những ngày tháng còn lại

    Trải qua 1 thời gian phá phách, mình nhận ra "ngành y dạy cho mình quá nhiều điều mà không đơn giản chỉ là 1 ngành kiếm sống, một nghề có chữ " NHÂN", chữ "ĐỨC",chữ 'TÂM",chữ "NIỆM", chữ "PHÚC",chữ "TÀI",..." 1 nghề hội tụ tất cả các chữ cần có, phải có, đáng có trong cuộc sống này, mình thật tự hào, hãnh diện vì được theo ngành! Mình còn nhớ, lần đầu tiên đi thực tập, ở bệnh viện E, khoa Nội, người nhân viên y tế tại viện đầu tiên mà mình gặp là 1 chú sắp nghỉ hưu, lời chào đầu tiên chú bảo: "Các con đi thực tập lần đầu tại viện, chú mong các con học tốt, làm tốt, sau này ra trường là những nhân viên y tế có "TÂM" có "TÀI". Chắc vơi mọi người thì câu này cũng bình thường, ai vào ngành chẳng được nghe, thế nhưng với dáng người chú, nét mặt chú và cả những công việc chú làm mà mình chứng kiến tại viện thì thực sự chú là 1 tấm gương mà có lẽ rất nhiều người phải noi theo chứ không phải riêng thế hệ trẻ chúng mình, chú lúc nào cũng điềm đạm, nhẹ nhàng, nụ cười của chú khiến người bệnh xoa dịu nỗi đau... Chính chú đã làm cho mình có suy nghĩ khác và cố gắng học thật tốt, rồi những lần đi các viện thực tập như viện Sản Trung ương, viện Việt Đức, viện Thanh nhàn, viện Xanh Pon... mình không phủ nhận trong số nhân viên trong viện là không có những người hay nóng giận, hay cáu bệnh nhân, tỏ thái độ không đúng cho dù mình chỉ đáng tuổi con, cháu người bệnh nhưng bên cạnh đó mình vẫn thấy những người không ngại mệt mỏi mà giúp đỡ người bệnh nhiệt tình. Có những nhân viên luôn nở nụ cười khi vào phòng bệnh, luôn hỏi thăm, giúp đỡ bệnh nhân. Nếu 1 ngày ai đó gặp những người như chị Tuyến, chị Hiền, như chị Thục, chị Hoa...ở viện Việt Đức, hay như các anh chị ở khoa Nội bệnh viện E, các chị khoa Nội viện Xanh Pon, khoa Ngoại sọ não viện Thanh nhàn, khoa Truyền nhiễm viện Đống Đa.... thì mọi người sẽ nghĩ khác về nhân viên y tế, họ cũng bình thường cũng nhẹ nhàng, cũng quan tâm chăm sóc bệnh nhân như chính người thân của mình vậy, tât nhiên mình không thể kể hêt tên những anh chị mà mình được tiếp xúc, được học hỏi từ họ.

    Dạo này nghe đâu đâu cũng thấy nói bệnh viện này thế này, thế khác hay bác sĩ này có những câu nói không hay với bệnh nhân... Mình cũng từng tái mặt khi gặp trường hợp như thế... Một lần, mình trực cùng các anh chị tại 1 viện cũng nổi tiếng ở Hà Nội, vào tầm 11h hơn đêm, một cô gái 19t bị thương, mất máu đã nằm trong viện mấy hôm cần phải truyền máu gấp nhưng mẹ cô người tỉnh lẻ, nhà xa, không có tiền ngay lúc đó để đi lấy máu, mẹ cô khá lành hiền, cũng có thể hơi lo sợ mà không biết làm thế nào trong khi nhân viên y tế lại đang cố gắng hết sức, mẹ cô khóc, chính những giọt nước mắt của người mẹ già đã làm mình thấy: "sao mà gần gũi thế! sao như chính người mẹ, người cha mình năm nào khóc khi mình trong cơn nguy kịch". Là 1 sinh viên, mình không có đủ khả năng để giúp đỡ về vật chất, mình đã rất mong sự giúp đỡ của những người nhà bệnh nhân xung quanh, 1 lúc sau bà cũng đủ tiền, những đồng tiền từ sự thương cảm của mọi người, mình đã cầm số tiền đó đi lấy máu cho bà dù rằng người nhà thường đi, quãng đường đi từ khoa ra cổng viện không xa là mấy nhưng sự vắng lặng của viện hôm đó thì không sao mình quên được bởi nó đủ làm con nhóc "sợ ma" như mình run như cầy sấy, lấy máu xong mình về khoa và truyền máu cho cô gái và mọi việc cũng ổn. Trực đêm hôm đó 1 chị nhân viên hỏi: "x chạy đi lấy máu nhiệt tình như thế mà không thấy người nhà cho gì nhỉ?" đang gật gù vì quá mệt và buồn ngủ, mình chợt thấy gai người, mình cười và không muốn nói gì cả, thực ra mình cũng chẳng muôn nói và cũng không biết đáp lại thế nào khi mình chỉ là 1 sv!

    Nhưng cả nhà à, những trường hợp xấu mà mọi người biết trong ngành y chỉ là những viên sạn nhỏ, rất nhỏ thôi trong ngành y tế, mình nghĩ rằng hơn tất cả vẫn là 1 tấm lòng của "con người" với "con người", những con người trong cùng 1 xã hội, mình không dám khẳng định rằng không có những lúc mình không kiềm chế đc bản thân nhưng tất cả những điều ấy sẽ được thay đổi dần và trong tương lai ngành y vẫn có vị tí trong lòng nhân dân bởi ngành y vẫn còn những con người sống, học tập lao động, yêu thương người bệnh như chính người thân trong gia đình mình.

    Với những gì mà ngành y tế nước nhà đang làm, cố gắng làm để phục vụ nhân dân mình mong mọi người hãy tin tưởng vào ngành y tế của chúng ta, một ngày gần đây thôi ngành y tế sẽ phát triển vượt bậc với những con người "TÂM" _ "TÀI". Mình luôn tin như thế!


    Nguồn: Diendan.Eva.Vn


    ----------

  4. #4
    VTE's Avatar
    VTE
    VTE is offline Sinh viên Y4
    Giấy phép số
    NT-15
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Bệnh nhân
    106
    Cám ơn
    12
    Được cám ơn
    57/26
    Kinh nghiệm khám
    11

    Default

    Cảm ơn tác giả bài viết vì những trải lòng đồng cảm!
    Residents leading innovation in medical care, training and research!
    Khiêm tốn, thật thà và dũng cảm!

  5. #5
    drhungtrang's Avatar
    drhungtrang is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-656
    Cấp phép ngày
    Oct 2012
    Bệnh nhân
    1
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    0/0
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default

    Cảm ơn bài viết...đôi lúc phải có những bài viết về ngành cho mọi người ngoài ngành hiểu...

  6. #6
    drminhthuy's Avatar
    drminhthuy is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-1027
    Cấp phép ngày
    Nov 2012
    Bệnh nhân
    26
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    7/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Hôm qua bên nhà cafe có bác comment bài nhận phong bì bệnh nhân có tốt hơn khống, em thấy bác nói đến vấn đề giờ ngành nào cũng đưa mông cho người ta cắn nhau.
    Theo em có một ý kiến thế này, và đúng là quan điểm em đang sống và làm việc. Bệnh nhân đến, bất kể giờ nào, dù tốt hay xấu, nghèo hay giàu, việc của em là làm chuyên môn, em sẽ làm ngay, không chần chờ, không e ngại. Em nghĩ đơn giản thôi, trước sau gì mình cũng phải làm, làm xong sớm nghỉ sớm. ai cười mặc, ai chửi mặc. Đơn giản. Tiền nong chưa có, có kế toán và hành chính lo. oke. Tất nhiên có những cái như cần can thiệp sâu như mổ xẻ, cái này thỉnh cầu ý kiến lãnh đạo. Oke.
    Nghề nào cũng vậy thôi, sai sót và như thế này thế nọ cũng không thể không chấp nhận. Các bác làm ở tuyến trung ương, tuyến tỉnh không sao, chứ em làm ở bệnh viện huyện, nó bé bằng cái lòng bàn tay. Bệnh nhân coi bọn em như con ở thôi các bác à. Cần gặp giám đốc, đến nhà giám đốc ý kiến. Mình chỉ là ông bs quèn thôi. Có bệnh nhân còn nói giữa mặt tôi. Mày là thằng bác sỉ nào, ở cái thị trấn này, tất cả mọi người đều biết tao, chỉ có mày không biết tao. xếp mày còn cho tao nằm phòng yêu cầu miễn phí. Mày là cái gì, mày là thằng nào. Hay là ông giám đốc bảo hiểm, ngã nằm viện, nằm được 2 hôm, hôm sau không thấy đâu, không tiêm không lấy thuốc. & ngày sau em thấy lạ em cho xuất viện. Người nhà ông bảo, chúng tôi con thế này, những bệnh nhân khác thì sao, chúng tôi nằm viện có 2 ngày sao thanh toán 7 ngày, lên gặp xếp. Em trả lời, bác không đến thanh toán, thuốc hàng ngày của bác em vẫn cho dd ghi tên gói lại, Giờ em nhận sai, và em sủa lại hồ sơ, Bệnh nhân trốn viện. Em chịu hoàn toàn trách nhiệm trước ban giám đốc. Nhưng người nhà xin lại thuốc và thanh toán, em sợ toát cả mồ hôi hột.
    Tóm lại một câu, dân thì gian, người việt nam mình giỏi a dua và không có chính kiến. Báo chí viết bài thì không công tâm. Cái đáng viết thì không dám viết, chỉ cần đi moi móc là giỏi thôi. Em xin lỗi chỉ cần cầu thủ bóng đá hay cô ca sĩ nào đánh rắm thôi, là các chú phân tích đánh giá rắm thối rắm thơm thế nào. Chứ biết cái quái gì.
    Bệnh viện chứ không phải là nhà an dưỡng tuổi già, không phải là nhà từ thiện. Con người chứ không phải là thánh nhân mà không có sai sót. Nhưng em buồn một chút là người trong ngành trong nghề bán đứng nhau. Dân tình biết quái nào được bệnh nhân này tử vong do sốc thuốc hay do nguyên nhân gì, đặc thù nghề mình biết nào được. Hồ sơ niêm phong kĩ. Chỉ có rò rĩ thông tin và bán đứng nhau cánh báo chí mới tóm được thông tin và soi mói thôi. Người cùng khổ hãy bảo vệ nhau các bác a.

  7. The Following User Says Thank You to drminhthuy For This Useful Post:

    drchinh (18-11-12)

  8. #7
    Tuberculosis's Avatar
    Tuberculosis is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-632
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    67
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    30/22
    Kinh nghiệm khám
    9

    Default

    Quote Originally Posted by drminhthuy View Post
    . Người cùng khổ hãy bảo vệ nhau các bác a.
    Thích nhất câu này. híc híc


LinkBacks (?)

  1. 18-11-12, 12:30

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. Bệnh nhân: 0
    Last Post: 15-10-14, 19:31
  2. Bệnh nhân: 0
    Last Post: 08-06-13, 20:50

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •