Results 1 to 6 of 6

Thread: Nghề Y sướng hay khổ?

  1. #1
    Cẩm Trà's Avatar
    Cẩm Trà is offline Ma ma tổng quản
    Giấy phép số
    NT-21
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Hanoi, Vietnam
    Bệnh nhân
    65
    Cám ơn
    5
    Được cám ơn
    24/16
    Kinh nghiệm khám
    8

    Default Nghề Y sướng hay khổ?

    Nói chung, chúng ta – những kẻ tự nhận là yêu nghề và làm nghề chân chính - vẫn luôn miệng kêu nghề Y khổ. Sự kêu ca này bắt nguồn từ hiện thực khách quan (áp lực công việc, đồng lương, thời gian và cơ hội mất mát, bị gièm pha này nọ…) nên ít người phản đối.

    Tuy nhiên, nghĩ kỹ, cũng không khổ đến thế.

    Tớ thử liệt kê vài lý do “tự sướng”.

    1. Tuổi nghề dài

    Luận điểm quen thuộc nhất là “Bằng giờ này bạn bè đã có nhà lầu xe hơi rồi!” Tớ không phủ nhận. Gần 30 mới tự nuôi được bản thân. Nhưng tuổi thọ của nghề Y lại dài hơn hẳn. Cầu thủ bóng đá và ca-ve giải nghệ sau tuổi 30. Ca sĩ giảm chạy sô sau tuổi 50. Quan chức về vườn sau tuổi 60. Còn mấy ông bác sỹ cứ như giống hoa lan nở muộn lâu tàn, đến ngoài 70 vẫn sống tốt. Tự cổ chí kim, đó là chân lý. Dù rằng vào tuổi 70, đồng tiền kiếm được có lẽ không nhiều giá trị với bản thân như đồng tiền ở tuổi 30. Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ không sợ “về hưu”.

    2. Sức khoẻ được đảm bảo

    Sống ở Việt Nam rất mệt!!! (Vâng, đúng thế). Cái gì không thuộc chuyên môn của mình là có nguy cơ bị lừa rất cao (động từ này hơi nhẹ). Cụ thể: đi chợ thì bị “bóp”, gửi xe máy thì bị “chém”, oánh phỏm thì bị “thịt”, lo thủ tục hành chính thì bị “hành”, vv và vv… Các thầy thuốc nhà ta có thể yên tâm, dù ngày ngày vẫn đối mặt với nguy cơ bị cảnh sát giao thông chặn đường thu tiền vô lối, dù mỗi dịp thu về vẫn phải đạp cổng trường nộp đơn xin học cho con,… thì khi ốm đau bệnh tật, chúng ta và người thân đàng hoàng có cơ hội được hưởng chất lượng chăm sóc tối ưu nhất trong phạm vi tài chính của bản thân và năng lực của nền y tế nước nhà. Mà sức khoẻ là quan trọng nhất, bao giờ chả thế, mãi mãi như thế!

    3. Sự ổn định của thu nhập

    Trong môi trường mà ba cách làm giàu nhanh nhất là “tham nhũng”, “buôn lậu” và “đầu cơ”, hiển nhiên bác sỹ làm giàu không dễ. Nhưng tớ tin không bác sỹ nào chết đói cả. Thời buổi khủng hoảng này, kiếm tiền tậu nhà, mua ôtô, đánh “gôn” thì khó; chứ để mua cái máy ảnh bèo, mua điện thoại lướt Phây-búc, mua giấy gấp origami, đi hát và thu âm giọng hát, hay cà phê chém gió thì dư sức. Hệ thống ngân hàng có thể sụp đổ, bong bóng bất động sản có thể vỡ hoặc không, giá xăng giảm và giá điện tăng,… thầy thuốc nhà ta vẫn yên tâm làm việc trong ốc đảo bệnh viện của mình, với thu nhập không lên xuống thất thường như chỉ số chứng khoán. Còn tại sao một người học hành 10 năm - trong đó 4 năm cuối làm việc trung bình 10-14 giờ một ngày, 6-7 ngày trong tuần - lại chỉ có đồng lương bằng một người học 4 năm nhàn nhã, thì không phải là điều nên thắc mắc.

    4. Vầng hào quang vẫn luôn luôn toả sáng lung linh

    Đó là một thứ ảo giác không thể diễn tả bằng lời. Nó đến từ những quan niệm rất đẹp của xã hội Việt Nam về người thầy thuốc, hay từ những hình ảnh hoành tráng trong bộ phim “Anh em nhà bác sỹ”. Khi tự giới thiệu mình học Y, 95% trường hợp bạn sẽ nhận được lời hỏi thăm thân thiện và ánh nhìn trìu mến. Bất chấp tất cả hiện thực phũ phàng, bất chấp bao nhiêu “com-mèn” phàn nàn ném đá trên Vnexpress, điểm thi vào trường Y vẫn luôn cao nhất nhì cả nước. Còn nữa, với nền tảng kiến thức xã hội cực thấp “sáu năm biết mấy kỳ thi, tốt nghiệp đại học còn gì là xuân!”, bạn dường như dễ được cộng đồng ưu ái hơn. Nhà báo viết blog thì nói làm gì, bác sỹ viết blog mới thật là một bất ngờ nho nhỏ đáng yêu (hoặc “Không thể ngờ bác sỹ mà lại có cảm xúc như thế”, “bác sỹ mà cũng biết chụp ảnh hay làm việc này việc nọ”… vv và vv) Dù xã hội đôi khi đánh đập tơi bời, nhìn chung nó vẫn dành cho các thầy thuốc nhà ta rất nhiều ve vuốt ngọt ngào. Dẫu nói một cách chân thành, sau mỗi đêm trực, khi môi khô khốc và lòng trống rỗng, những kẻ trong nghề chẳng bao giờ nhớ tới sự vuốt ve ấy, mà chỉ muốn … về nhà đi ngủ.

    Trên đây là vài dòng biện luận xa rời thực tế. Còn bạn nào muốn tìm hiểu thực tế nghề Y, xin tìm đọc “Chuyện tôi tình tôi”, giai phẩm ăn khách nhất mùa hạ 2012, do một đồng nghiệp của tớ đăng trên mạng FB này.

    Tháng 7.2012
    Dinh Linh

  2. The Following 3 Users Say Thank You to Cẩm Trà For This Useful Post:

    drhoanghai (30-07-13),Lê Thành Duy (30-07-13),nghiemthihuyen (31-07-13)

  3. #2
    TOMDUY's Avatar
    TOMDUY is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-17
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    TOANKHANH JSC
    Bệnh nhân
    54
    Cám ơn
    3
    Được cám ơn
    9/7
    Kinh nghiệm khám
    7

    Default

    Phải yêu nghề thôi ---- Làm Trong Ngành Y Quả Là Quá Sướng!!!!

  4. The Following User Says Thank You to TOMDUY For This Useful Post:

    drchinh (12-07-12)

  5. #3
    me3G's Avatar
    me3G is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-92
    Cấp phép ngày
    Aug 2012
    Bệnh nhân
    13
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    1/1
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Em thấy vừa sướng lại vừa khổ ạ

  6. #4
    TOMDUY's Avatar
    TOMDUY is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-17
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    TOANKHANH JSC
    Bệnh nhân
    54
    Cám ơn
    3
    Được cám ơn
    9/7
    Kinh nghiệm khám
    7

    Default

    Quote Originally Posted by me3G View Post
    Em thấy vừa sướng lại vừa khổ ạ
    Như nào hả Mẹ 3G, thử tâm sự xem có giống ý nhau không nào.

  7. #5
    VTE's Avatar
    VTE
    VTE is offline Sinh viên Y4
    Giấy phép số
    NT-15
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Bệnh nhân
    106
    Cám ơn
    12
    Được cám ơn
    57/26
    Kinh nghiệm khám
    11

    Default

    "Nói chung, chúng ta – những kẻ tự nhận là yêu nghề và làm nghề chân chính - vẫn luôn miệng kêu nghề Y khổ. Sự kêu ca này bắt nguồn từ hiện thực khách quan (áp lực công việc, đồng lương, thời gian và cơ hội mất mát, bị gièm pha này nọ…) nên ít người phản đối.

    Tuy nhiên, nghĩ kỹ, cũng không khổ đến thế.

    Tớ thử liệt kê vài lý do “tự sướng”.

    1. Tuổi nghề dài

    Luận điểm quen thuộc nhất là “Bằng giờ này bạn bè đã có nhà lầu xe hơi rồi!” Tớ không phủ nhận. Gần 30 mới tự nuôi được bản thân. Nhưng tuổi thọ của nghề Y lại dài hơn hẳn. Cầu thủ bóng đá và ca-ve giải nghệ sau tuổi 30. Ca sĩ giảm chạy sô sau tuổi 50. Quan chức về vườn sau tuổi 60. Còn mấy ông bác sỹ cứ như giống hoa lan nở muộn lâu tàn, đến ngoài 70 vẫn sống tốt. Tự cổ chí kim, đó là chân lý. Dù rằng vào tuổi 70, đồng tiền kiếm được có lẽ không nhiều giá trị với bản thân như đồng tiền ở tuổi 30. Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ không sợ “về hưu”.

    2. Sức khoẻ được đảm bảo

    Sống ở Việt Nam rất mệt!!! (Vâng, đúng thế). Cái gì không thuộc chuyên môn của mình là có nguy cơ bị lừa rất cao (động từ này hơi nhẹ). Cụ thể: đi chợ thì bị “bóp”, gửi xe máy thì bị “chém”, oánh phỏm thì bị “thịt”, lo thủ tục hành chính thì bị “hành”, vv và vv… Các thầy thuốc nhà ta có thể yên tâm, dù ngày ngày vẫn đối mặt với nguy cơ bị cảnh sát giao thông chặn đường thu tiền vô lối, dù mỗi dịp thu về vẫn phải đạp cổng trường nộp đơn xin học cho con,… thì khi ốm đau bệnh tật, chúng ta và người thân đàng hoàng có cơ hội được hưởng chất lượng chăm sóc tối ưu nhất trong phạm vi tài chính của bản thân và năng lực của nền y tế nước nhà. Mà sức khoẻ là quan trọng nhất, bao giờ chả thế, mãi mãi như thế!

    3. Sự ổn định của thu nhập

    Trong môi trường mà ba cách làm giàu nhanh nhất là “tham nhũng”, “buôn lậu” và “đầu cơ”, hiển nhiên bác sỹ làm giàu không dễ. Nhưng tớ tin không bác sỹ nào chết đói cả. Thời buổi khủng hoảng này, kiếm tiền tậu nhà, mua ôtô, đánh “gôn” thì khó; chứ để mua cái máy ảnh bèo, mua điện thoại lướt Phây-búc, mua giấy gấp origami, đi hát và thu âm giọng hát, hay cà phê chém gió thì dư sức. Hệ thống ngân hàng có thể sụp đổ, bong bóng bất động sản có thể vỡ hoặc không, giá xăng giảm và giá điện tăng,… thầy thuốc nhà ta vẫn yên tâm làm việc trong ốc đảo bệnh viện của mình, với thu nhập không lên xuống thất thường như chỉ số chứng khoán. Còn tại sao một người học hành 10 năm - trong đó 4 năm cuối làm việc trung bình 10-14 giờ một ngày, 6-7 ngày trong tuần - lại chỉ có đồng lương bằng một người học 4 năm nhàn nhã, thì không phải là điều nên thắc mắc.

    4. Vầng hào quang vẫn luôn luôn toả sáng lung linh

    Đó là một thứ ảo giác không thể diễn tả bằng lời. Nó đến từ những quan niệm rất đẹp của xã hội Việt Nam về người thầy thuốc, hay từ những hình ảnh hoành tráng trong bộ phim “Anh em nhà bác sỹ”. Khi tự giới thiệu mình học Y, 95% trường hợp bạn sẽ nhận được lời hỏi thăm thân thiện và ánh nhìn trìu mến. Bất chấp tất cả hiện thực phũ phàng, bất chấp bao nhiêu “com-mèn” phàn nàn ném đá trên Vnexpress, điểm thi vào trường Y vẫn luôn cao nhất nhì cả nước. Còn nữa, với nền tảng kiến thức xã hội cực thấp “sáu năm biết mấy kỳ thi, tốt nghiệp đại học còn gì là xuân!”, bạn dường như dễ được cộng đồng ưu ái hơn. Nhà báo viết blog thì nói làm gì, bác sỹ viết blog mới thật là một bất ngờ nho nhỏ đáng yêu (hoặc “Không thể ngờ bác sỹ mà lại có cảm xúc như thế”, “bác sỹ mà cũng biết chụp ảnh hay làm việc này việc nọ”… vv và vv) Dù xã hội đôi khi đánh đập tơi bời, nhìn chung nó vẫn dành cho các thầy thuốc nhà ta rất nhiều ve vuốt ngọt ngào. Dẫu nói một cách chân thành, sau mỗi đêm trực, khi môi khô khốc và lòng trống rỗng, những kẻ trong nghề chẳng bao giờ nhớ tới sự vuốt ve ấy, mà chỉ muốn … về nhà đi ngủ.

    Trên đây là vài dòng biện luận xa rời thực tế. Còn bạn nào muốn tìm hiểu thực tế nghề Y, xin tìm đọc “Chuyện tôi tình tôi”, giai phẩm ăn khách nhất mùa hạ 2012, do một đồng nghiệp của tớ đăng trên mạng FB này.

    Tháng 7.2012
    Dinh Linh
    Cảm ơn tác giả bài viết.
    Tôi chia sẻ quan điểm của tác giả về nghề của mình.
    Trong nghề Y lại chia nhỏ ra nghề này, ngành khác, sự sướng khổ khác nhau một chút, chẳng hạn như "Vầng hào quang toả sáng" trước-trong-sau mỗi cuộc mổ khác nhau giữa bác sỹ phẫu thuật và bác sỹ gây mê? "Vầng hào quang" quanh bác sỹ cấp cứu và bác sỹ can thiệp tim mạch ở các giai đoạn khác nhau của bệnh nhân NMCT cấp là khác nhau...đâu đó chỉ là quan niệm xã hội, nghề nghiệp... nhất thời và cục bộ...
    Nhưng tôi luôn tin tưởng vào nghề nghiệp của mình, tôi và các đồng nghiệp của tôi vẫn sống đàng hoàng "thật" ("chính hiệu", bây giờ cái gì muốn nói thật cũng cần thêm từ này vào, vì ngôn ngữ bây giờ nó cũng bị trượt giá vì lạm pháp) bằng nghề của mình. Và vẫn hy vọng bệnh nhân và xã hội hiểu rằng không có ai là bác sỹ của riêng mình cả (vì bác sỹ của riêng mình phải là người chữa được mọi thứ cho mình), trong khi mỗi bác sĩ chỉ care được 1 khúc (được thể xác thì chết tâm hồn)...và vẫn hy vọng các đồng nghiệp hiểu rằng chúng ta cần phải hợp tác với nhau, chia sẻ với nhau ...để bệnh nhân được chăm sóc tốt hơn, tránh họ bị thiệt thòi vì không thể đến được với chăm sóc đích thực.
    BS VTE
    Last edited by VTE; 08-08-12 at 11:36.
    Residents leading innovation in medical care, training and research!
    Khiêm tốn, thật thà và dũng cảm!

  8. The Following User Says Thank You to VTE For This Useful Post:

    nghiemthihuyen (31-07-13)

  9. #6
    drthai's Avatar
    drthai is offline Sinh viên Y5 Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-16
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Bệnh nhân
    306
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn
    133/84
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    Kính các bác,
    Cái gì mà chả có hai mặt sướng với khổ. Mấy lý do tuổi nghề dài, sức khỏe đảm bảo, ổn định thu nhập, vầng hào quang gì gì đó, theo thiển ý chúng tôi, thì nhiều ngành nghề khác có, mà ngay trong ngành y có phải ai cũng được như thế đâu.
    Tất nhiên mỗi người hành nghề y có những sở đắc riêng về nghề, chúng tôi không dám khái quát tổng hợp gì gì đó. Chỉ biết mấy câu đúc kết từ xưa về nghề, rằng nghề y thì bạc, rằng "nhất thế y tam thế suy". Ngẫm những bậc tiền bối đi trước thì thấy ngay sự nhãn tiền, nên không khỏi lo lắng, mà chẳng lý gì đến sự sướng khổ nữa. Nó là "đã mang lấy nghiệp vào thân", chắc là có vậy thôi.

  10. The Following User Says Thank You to drthai For This Useful Post:

    drhoanghai (30-07-13)

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. Bệnh nhân: 2
    Last Post: 25-06-14, 11:04
  2. [Cafe] Lý do tự sướng
    By HungDr in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 1
    Last Post: 01-02-14, 13:11
  3. [Cafe] Sinh viên Y: Sướng hay khổ?
    By Ha Phuong in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 0
    Last Post: 16-01-13, 09:57

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •