Results 1 to 1 of 1

Thread: Lời tâm sự ''cay nghiệt'' của người bác sĩ trẻ: Lối thoát nào khi vướng phải khủng hoảng chuyên môn?

  1. #1
    Nguyen Vu's Avatar
    Nguyen Vu is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-83
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    91
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn
    71/39
    Kinh nghiệm khám
    13

    Default Lời tâm sự ''cay nghiệt'' của người bác sĩ trẻ: Lối thoát nào khi vướng phải khủng hoảng chuyên môn?

    Hôm nay mình bắt gặp bài tâm sự của một bác sĩ trẻ, mình rất hiểu suy nghĩ của bạn ấy. Đúng là hiện nay y bác sĩ chúng ta đang phải chịu rất nhiều áp lực từ người bệnh, truyền thông và cộng đồng. Họ có quyền lên án, chỉ trích... mà không cần quan tâm y bác sĩ đúng hay sai, họ không cần quan tâm đến những rằn vặt, vất vả và bươn chải với nghề của người thầy thuốc. Họ luôn đúng và bất cứ điều gì không vừa lòng là họ có quyền chửi, chửi hết, chửi tất cả những gì liên quan tới y tế. Hơn thế nữa, trong bất cứ mâu thuẫn nào giữa y bác sĩ và bệnh nhân cũng như gia đình, do tâm lý chung của người thầy thuốc thường không muốn mang tiếng, không muốn làm to chuyện, và sợ bị kỷ luật... nên hay nhún nhường và chấp nhận thiệt thòi dù mình đúng hay sai. Tuy nhiên, mọi người cũng cần có cái nhìn đa chiều, hầu hết các mâu thuẫn này đều xuất phát từ thái độ không đúng mực (từ cả hai phía), từ sự không hiểu nhau, từ sự cố chấp... đã khiến câu chuyện cứ kéo dài mãi và rùm beng lên, và đây thực sự là một khủng hoảng của người y bác sĩ và nỗi đau khó phai của người bệnh cũng như gia đình. Để giải quyết những rắc rồi và khủng hoảng này thì cần phải có phương pháp, cần sự bình tĩnh, biết lắng nghe, xác định lại tường tận vấn đề (có thể phải cần tới những cuộc gọi điện và viếng thăm), nhận trách nhiệm, chia sẻ và chuyển hướng trách nhiệm của vấn đề, giới hạn vấn đề, và đưa ra giải pháp khắc phục trong khả năng có thể của mình. Nếu vẫn không giải quyết được khủng hoảng, nếu bạn chắc chắn mình không sai, thì nên dũng cảm nhờ tới các hội đồng chuyên môn và các cơ quan pháp lý đứng ra giải quyết. Lời cuối: rất mong có một chế tài bảo vệ nhân viên y tế khi hành nghề.

    Tôi viết bài này với tư cách là một bác sĩ trẻ mới ra trường, bài viết có thể đúng và có thể sai. Nhưng đấy là những gì tôi đang nghĩ.

    Học đại học sáu năm, ra trường, nuối tiếc lớn nhất của tôi là thi trượt nội trú. Đấy thực sự là một vết trượt dài. Vài tháng sau khi biết điểm, tôi không biết làm gì, quanh quẩn vào ra, đầu óc trống rỗng. Tôi tìm đến bia rượu, và uống như một thằng điên. Những ngày say nhiều hơn những ngày tỉnh, những ngày bầm dập nhiều hơn những ngày lành lặn. Bố mẹ, thực sự không cam lòng để tôi trượt dài mãi như thế. Mẹ bảo tôi, trượt cũng đã trượt rồi, đi làm bác sĩ bình thường cũng được. Bà mong tôi học y, không phải là để đến một ngày tôi vạ vật như thế này. Bạn bè lần lượt đi kiếm việc. Tôi mất không ít thời gian để mà lấy lại thăng bằng cho bản thân, dìm cái cơn đau kia xuống, tôi cũng khăn gói sắm sửa mấy bộ hồ sơ đi xin việc. Tôi muốn theo chuyên khoa ngoại, vì căn bản đấy là thứ tôi thích trong những năm tháng mài quần trên ghế giảng đường và mài mông trên các bệnh viện. Đi xin việc ở vài bệnh viện, cuối cùng tôi được nhận vào làm ở một nơi xa lắc, tự mình an ủi mình, dù sao cũng là may mắn, có việc làm là tốt, lại làm thứ mình muốn làm, dù không phải là thứ mình thực sự thích. Dẫu sao cuộc sống cũng nên có điểm tựa và nên có chỗ đễ mà đi lên.

    Bảy tháng đi làm. Tôi nhận ra có thứ gì đổi khác, rất rõ rệt trong đầu mình. Khi những bạc bẽo của nghề được nếm trải tận mắt thấy tai nghe, mới nhận ra có những thứ dùng niềm tin và sự mê muội của bản thân không đủ, mà phải là dùng cái đầu để mà suy nghĩ và phân tích. Có lẽ khi buồn mới nói ra như thế, nhưng nếu có thể được chọn lại, tôi sẽ không chọn con đường này… Đau, nhưng đấy có lẽ là quyết định đúng hơn…

    Sáng, ông anh lên khoa, tôi nhìn anh, thật sự thấy đau lòng. Tóc tai anh bù xù, mặt hốc hác, người gầy xộp hẳn xuống, râu ria không thèm cạo. Tôi không nghĩ được, con người qua mấy ngày có thể suy sụp xuống nhanh đến như thế. Tôi biết, anh nghĩ nhiều lắm. Có lẽ mấy đêm anh chả ngủ được. Hết bão này đến bão khác. Mối quan hệ giữa người thầy thuốc và bệnh nhân đã vượt ra ngoài khuôn khổ giữa người mua và người bán, dường như đã ở trên hai chiến tuyến đối lập nhau. Thực sự, tôi không biết cắt nghĩa làm sao cho hết, tôi chỉ mường tượng, có những tảng đá nặng trịch đè nặng ở trong đầu. Nếu tôi là anh, tôi sẽ đứt mạch máu não mà chết. Lúc anh đi về, anh có dặn dò tôi: “Việc mình làm đúng, không sợ, cứ đi đúng con đường là được!” Anh, vừa là tiền bối, vừa là sếp, vừa là đàn anh cùng trường. Tôi nghe, thấy chua chát ở trong lòng. Có những mối quan hệ quá phức tạp, vượt qua ngoài cái khuôn khổ đúng và sai. Đôi khi, đúng không còn là đúng, và sai không còn là sai nữa…

    Ông anh khác, đi làm đã mười năm, lương được tầm 4 triệu, thưởng khoảng hơn 4 triệu, thêm cả tiền trực và tiền phẫu thuật... thì mỗi tháng cũng được chục triệu. Mười năm, anh chưa xây được nhà, vẫn ở nhà cấp bốn, đi làm vẫn là con xe máy cà tàng.

    Một bệnh nhân mấy năm trước kiện bệnh viện, đòi bồi thường hơn ba tỷ. Cuối cùng qua thương lượng, bệnh viện trả 570 triệu, một nửa viện giúp đỡ, một nửa phẫu thuật viên chính gánh cho bệnh nhân. Tôi tính, làm như thế, có lẽ làm mấy năm, khâu mồm lại, con cái không ăn, mới đủ tiền để trả cho bệnh nhân kiện.

    Một bệnh nhân khác, hơn 70 tuổi, mổ sau đó bị liệt. Cuối cùng cũng qua thỏa hiệp và thương lượng đã đồng ý nhận 300 triệu đồng, bệnh viện và phẫu thuật viên phối hợp cùng trả cho bệnh nhân. Đau lòng. Đi làm mà không biết bao lâu mới đủ tiền trả kiện…

    Ông anh nhiều lúc điên tiết bảo, biết thế ngày trước đi học mẹ nó ngành khác cho xong, bây giờ khỏi phải như thế này, nhục ơi là nhục. Đến lúc bệnh nhân có vấn đề, người ta chửi cho, nhục lắm…

    Tôi dần hồ nghi cái người ta gọi là y đức và thứ mà người ta gọi là mối quan hệ giữa bệnh nhân và người thầy thuốc. Bao nhiêu thứ được áp đặt một cách máy móc và thiếu suy nghĩ? Tôi dần hồ nghi chính tôi. Tính nhân văn tốt đẹp, là cái này hay sao? Thấy ghét tôi và ghét nghề. Dù đã đâm theo lao thì vẫn phải lao đi. Anh tôi nói đúng. Sau này có con cháu, nhất định, không cho nó theo cái nghề này…

    Nguồn: Phagia Tritus

  2. The Following 3 Users Say Thank You to Nguyen Vu For This Useful Post:

    chopper (01-06-15),Hoangtukhung (01-06-15),pidgeotto (01-06-15)

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. [Hỏi đáp] Người bệnh mắc thoát vị đĩa đệm nên ăn gì?
    By huyenpham9x in forum CƠ XƯƠNG KHỚP
    Bệnh nhân: 1
    Last Post: 10-03-17, 15:00
  2. [Kinh nghiệm] Bài tập cho người bị bệnh thoát vị đĩa đệm
    By hoa0351 in forum CƠ XƯƠNG KHỚP
    Bệnh nhân: 3
    Last Post: 16-06-15, 16:39
  3. Bệnh nhân: 2
    Last Post: 17-04-15, 11:55
  4. Bệnh nhân: 0
    Last Post: 09-05-13, 11:30

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •