Results 1 to 4 of 4

Thread: Liệu bác sĩ có “còn nước còn tát”...

  1. #1
    benhngoisao's Avatar
    benhngoisao is offline Sinh viên Y4
    Giấy phép số
    NT-1493
    Cấp phép ngày
    Jan 2013
    Bệnh nhân
    188
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn
    200/84
    Kinh nghiệm khám
    24

    Default Liệu bác sĩ có “còn nước còn tát”...

    LTS: Vụ Bệnh viện Nguyễn Tri Phương (TP.HCM) bị kiện đòi bồi thường 740 triệu đồng cho bệnh nhân gần đây là một trong nhiều vụ việc đáng buồn bấy lâu trong ngành y tế và dường như hiện tượng này ngày càng dày đặc thêm. Nhà viết kịch Lê Quý Hiền - Giải thưởng Nhà nước về VHNT, người quan tâm tới y tế và đã có 4 vở diễn sân khấu về ngành y với những góc nhìn đa chiều đã bầy tỏ những suy tư về vấn đề này. Phát biểu của ông là ý kiến cá nhân, SK&ĐS xin giới thiệu cùng bạn đọc.

    Chuyện bồi thường trong xã hội là bình thường khi các quan hệ dân sự được thỏa thuận khi phía quan hệ này gây thiệt hại cho phía kia. Thợ sửa chữa làm hỏng đồ dùng của khách hàng nhất định phải đền bù là tất nhiên. Thế nhưng việc chữa bệnh, cấp cứu không có thỏa thuận dân sự như bác sĩ đồng ý chữa bệnh với giá nào đó, chữa không xong thì... phải đền hoặc bệnh nhân này không thỏa thuận được thì tìm bác sĩ khác, bệnh viện khác! Công việc của thầy thuốc không phải là công việc của người thợ sửa chữa mà mang thiên chức cứu người nên không có sự lựa chọn những ca khó dễ, nặng nhẹ để chữa trị. Bệnh nhân nào đến bệnh viện, thầy thuốc cũng phải cứu chữa, nhất là trường hợp cấp cứu thì việc sơ cứu ban đầu cực kỳ quan trọng bởi bản chất của cấp cứu là cuộc chạy đua với thần chết.


    Ảnh minh họa. Nguồn: VnExpress

    Quan hệ thầy thuốc - bệnh nhân là quan hệ bệnh nhân tìm đến thầy thuốc và thầy thuốc phải cứu chữa mà không được từ chối. Không có thỏa thuận như một dạng hợp đồng sao lại có chuyện bồi thường? Ở khía cạnh khác, thầy thuốc nhận trách nhiệm trước Nhà nước và nhân dân, nếu lơ là nhiệm vụ, cứu chữa không tận tình thì phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo tội danh "thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng" và yếu tố bồi thường chính là "khắc phục hậu quả" theo phán quyết của tòa án chứ người nhà bệnh nhân sao có thể định giá bồi thường.

    Đây còn là vấn đề đạo đức xã hội khi hiện tượng "tự xử" đang ngày càng lây lan trong cuộc sống.Ngoài trường hợp thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng nói trên, chắc chắn ai cũng biết không phải bất cứ trường hợp bệnh tật, cấp cứu nào vào đến bệnh viện cũng được cứu sống (nếu được như thế thì BV không cần có nhà đại thể, tang lễ). Ranh giới giữa "bó tay" trước bệnh tật vì nhiều lý do và "thiếu trách nhiệm" của thầy thuốc cần được cơ quan chức năng làm rõ. Phía gia đình bệnh nhân, mọi sự mất mát đều cần được thông cảm, song quan trọng hơn là sự mất mát đó là vì lý do gì. Đòi bồi thường trong nhiều trường hợp khi thầy thuốc tận tâm cứu chữa nhưng bất thành sẽ là chuyện bất nhẫn. Không loại trừ có trường hợp lợi dụng chính sự mất mát trong gia đình mình để gây sức ép với thầy thuốc nhằm mục đích trục lợi và điều này cần phải lên án.

    Một thực tế trong bệnh viện hiện nay là sự quá tải, thầy thuốc phải cứu chữa rất nhiều bệnh nhân. Tâm lý bệnh nhân và người nhà bệnh nhân thường coi trường hợp của mình là nghiêm trọng nhất. Nếu mỗi giường bệnh luôn túc trực một bóng áo trắng chắc sẽ yên lòng bệnh nhân nhưng chữ "nếu" này là không tưởng. Các thầy thuốc đứng trước nhiều bệnh nhân, nhất là trong phòng cấp cứu trong một thời điểm sau khi thăm khám sẽ biết phải xử lý trường hợp nào trước chứ không hẳn theo thứ tự "đến trước cấp cứu trước, đến sau cấp cứu sau".

    Nhiều trường hợp bệnh nhân phải nằm để theo dõi và tất nhiên không thể có thầy thuốc luôn thường trực ở bên vì còn những bệnh nhân khác. Tâm lý lo lắng trước bệnh tật cùng với sự có lúc "trống vắng" thầy thuốc khiến không ít người nhà bệnh nhân nổi xung, gây những vụ hành hung trong bệnh viện như báo chí đã nêu. Nhiều khi máu thầy thuốc đã phải đổ ngay bên bệnh nhân mà họ tận tình cứu chữa mà vụ bác sĩ Phạm Đức Giầu ở BV đa khoa Thái Bình bị người nhà bệnh nhân đâm chết là một ví dụ. Tâm lý "phải sống", "phải cứu chữa được" khi BN đến BV nhưng gặp trường hợp bất khả kháng cũng dễ có những suy diễn như "nếu tận tình hơn", "vì không có phong bì" cùng những hiện tượng được lắp ghép đã khiến nhiều thầy thuốc tận tâm thành "tội đồ" và những đơn kiện vô lý cứ liên tiếp xuất hiện.

    Trong đội ngũ thầy thuốc cũng như ở tất cả mọi ngành nghề khác cũng có những "con sâu" nhưng số đó không nhiều. Không có bác sĩ nào muốn bệnh nhân không khỏi bệnh hoặc tử vong. Đó là danh dự và uy tín trước hết là của cá nhân bác sĩ, sau mới đến BV. Có đơn kiện vì điều trị sai nhưng thân xác con người không phải là cái tivi có thể tháo tung ra để "bắt bệnh" xem hỏng chỗ nào.

    Hôm nay không thấy thì để đấy, mai, mốt tìm tiếp! Có đơn kiện vì "nếu chuyển viện sớm hơn", vì "bác sĩ giữ lại", vì muôn vàn lý do khiến người nhà tử vong. Trước những mất mát, người nhà bệnh nhân không tỉnh táo, khách quan trút mọi tội lỗi lên đầu bác sĩ và kiện tụng thì thiệt hại lớn nhất lại là đông đảo bệnh nhân khác phải gánh chịu. Những trường hợp bác sĩ thiếu trách nhiệm thật sự cần phải bị nghiêm trị vì số phận của hàng ngàn bệnh nhân khác nhưng kiện không có cơ sở, suy diễn, vì những mục đích cá nhân, không vì sự tiến bộ của y tế nước nhà sẽ tạo ra nỗi hoảng sợ ở đội ngũ thầy thuốc trong công việc trị bệnh cứu người.

    Khi thầy thuốc thấy đồng nghiệp bị oan, bị rắc rối từ những đơn kiện liệu có thể an tâm cứu người với quyết tâm "còn nước còn tát" hay tốt nhất là chối bỏ bằng cách chuyển tuyến trên? Ở Trung tâm y tế Sapa (Lào Cai) đã có BS. Trung rất tận tình cứu được nhiều người bệnh nhưng có trường hợp một sản phụ trào ngược nước ối nếu chuyển lên BV tỉnh chắc chắn tử vong trên đường. Bác sĩ đã giữ lại, quyết "còn nước còn tát" nhưng không qua khỏi đã bị truy tố. Cũng may, cơ quan bảo vệ pháp luật ở đây đã lắng nghe ý kiến của các nhà chuyên môn, căn cứ từ bằng chứng, tài liệu khoa học để biết rằng "trào ngược nước ối" không thể qua khỏi và ra quyết định đình chỉ điều tra.

    Chữa bệnh như cứu hỏa, nhưng để an toàn, để tránh phiền phức, gặp ca rắc rối, các thầy thuốc cứ "chuyển" là xong có khi các bác sĩ lại được "uy tín" chưa cứu chữa ai mà không khỏi! Ở tuyến trên, cũng để tránh phiền phức, khỏi lâm vào vòng kiện tụng, thầy thuốc cũng "tận tình" lắc đầu khuyên đưa bệnh nhân ra nước ngoài chắc cũng được chữ "lành"! Còn như cứu người nhưng gặp nạn, gặp rắc rối vì kiện tụng, vì bị "bắt đền" thì liệu ai còn dám cứu và như thế thì tình hình sẽ ra sao?

    Cũng nên nói thẳng là một số BV cũng vô tình "khuyến khích" chuyện kiện khi đứng trước một vụ kiện có thể xảy ra. Thay vì không sợ kiện nếu thấy BV mình, thầy thuốc của mình làm hết lòng nhưng bệnh nhân không qua khỏi do bệnh nhân mắc bệnh quá nặng, có bệnh nhân rơi vào tỷ lệ tai biến cho phép đã ngại mất thì giờ "hầu kiện" trong khi công việc đang bộn bề, một số BV đã có phương án hỗ trợ cho gia đình bệnh nhân tuy tiền không phải lấy từ ngân sách mà do cán bộ viên chức đóng góp chia sẻ với gia đình người bệnh. Tưởng là có tình, nhưng gia đình BN lại suy "không có lỗi sao lại đền bù" và quyết tâm kiện cũng như đòi "bồi thường" nhiều hơn.

    Chưa nói đến các thầy thuốc có liên quan tới các vụ kiện, đồng nghiệp không bị kiện cũng run tay trong việc cứu người khi chứng kiến những vụ kiện quanh mình. Bên cạnh việc nghiêm trị những "con sâu" trong bệnh viện thì việc bảo vệ thầy thuốc tận tụy, có trách nhiệm cũng là điều cần thiết lúc này. Bệnh nhân cần hiểu công việc thầy thuốc hơn nhưng thầy thuốc cũng cần phải có một hành lang pháp lý an toàn để họ có thể yên tâm làm nhiệm vụ trị bệnh cứu người.

    Theo: Nhà viết kịch Lê Quý Hiền (Sức khỏe Đời sống)
    Em thấy bác Unregistered mắc bệnh ngôi sao nặng. Em thề

  2. The Following 2 Users Say Thank You to benhngoisao For This Useful Post:

    Anhk (09-10-13),dhuy9405 (09-10-13)

  3. #2
    drchinh's Avatar
    drchinh is offline CK I Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-2
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Hanoi, Vietnam
    Bệnh nhân
    1,130
    Cám ơn
    198
    Được cám ơn
    677/365
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    Bài viết rất hay! Chỉ vì sợ trách nhiệm do gần đây xẩy ra quá nhiều vụ kiện tụng nên rất nhiều bác sĩ đã "chùn tay" và "không quyết đoán" trong việc cấp cứu, khám và chữa bệnh... Họ thường chiều theo ý kiến người nhà người bệnh là "chuyển và chuyển..." trong khi tại cơ sở y tế của họ thừa khả năng cấp cứu, khám và điều trị. Hậu quả cuối cùng vẫn là người bệnh chịu thiệt thòi, lãng phí tiền của... và các bác sĩ tuyến trên thì mệt mỏi vì quá tải

    Đây là hình ảnh minh họa cho sự quá tải 24/24 tại một phòng của khoa cấp cứu

    Everywhere, we learn only from those whom we love
    Johann W. V. Goethe
    and drchinh

  4. #3
    Thuy Duong's Avatar
    Thuy Duong is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-90
    Cấp phép ngày
    Aug 2012
    Bệnh nhân
    32
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    8/7
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default Trước đây em nghĩ bác sĩ không phải là "người"

    Kính gửi các bác sĩ và các bệnh nhân!

    Trước đây em cứ nghĩ bác sĩ không phải là “người”! Hơi khó diễn đạt nhưng tóm lại bác sĩ là một cái gì đó vô cùng xa vời và không thân quen. Chỉ biết bác sĩ làm trong bệnh viện, có trách nhiệm chữa bệnh cứu người và tất cả những gì liên quan đến bác sĩ thì cũng chỉ xoay quanh cái chữ “chữa bệnh cứu người” mà thôi. Không làm được là không tốt, là đáng lên án (theo quan điểm của số đông dân chúng, mà chính xác hơn là những người trong môi trường em sống). Bây giờ, qua mấy năm chinh chiến các bệnh viện lớn nhỏ từ địa phương đến trung ương, rồi để ý nhiều hơn một chút đến các diễn đàn thì mới hiểu ra là..., hóa ra các bác sĩ cũng là người. Bác sĩ cũng lướt web, cập nhật facebook, chat chit thường xuyên, và quan trọng nhất là cũng có hỉ nộ ái ố như bao người không là bác sĩ khác.

    Nhân đọc bài 'Liệu bác sỹ có "còn nước còn tát"…'

    Nếu ngành y phải tự thừa nhận là cũng có 1 số “con sâu” đã làm rầu cái nồi canh mang tên “Bác sĩ” thì em cũng mong các bác sĩ hiểu là trong số đông đảo nhân dân Việt Nam, cũng có những “con sâu” làm rầu cái nồi canh mang tên “bệnh nhân”. Không phải tất cả bệnh nhân và người nhà bệnh nhân đều cho rằng các bác sĩ là không tốt. Theo em, số đông dân chúng khi đến bệnh viện và trờ về nhà thì đều mang ơn bác sĩ cả hoặc ít nhất là không mang ơn, không thù oán, không nghĩ xấu. Thực ra, em nghĩ là cái chữ “Bác sĩ” khá là oan ức vì nó phải gánh trọng trách đại diện cho toàn bộ ngành y và các khâu liên quan. Em xin thổ lộ 1 chuyện đã chôn kín trong lòng từ lâu.

    Em đến Bệnh viện Phụ sản Trung ương, nhân 1 ngày đẹp trời, trong lúc ngồi chờ đến lượt, đã vô tình mân mê cái vé gửi xe và phát hiện trên vé đề là phí 2k, trong khi bình thường các bác gửi xe đều thu 5k cả. Lúc ra về, em đã bạo dạn thử 1 phen, em cầm sẵn 2k và cái vé, ra đến cửa đưa cả 2 thứ cho người thu vé. Và dưới đây là cuộc hội thoại:

    - 5k cơ mà
    - Cháu thấy trên vé ghi 2k mà
    - (Ánh mắt như muốn hỏi mày từ trên trời à?) 2k thì mang xe về nhà mà để
    - Cháu thấy vé ghi 2k thì cháu trả 2k chứ sao ạ (vừa nói vừa móc tiền thêm 3k nữa và dúi thẳng vào bàn tay đang chìa ra)
    - A, con này, mày quăng tiền vào mặt tao thế à?
    - (Cũng vênh mặt lên)...! Vào tay chứ vào mặt đâu ạ?
    - (3 đồng chí khác sán đến, chỉ tay vào mặt em)...! Mày định làm cái gì? Nhớ mặt cái con này, lần sau đéo cho nó gửi xe ở đây nữa. (sozi, em trích nguyên văn).
    - (Em dắt xe đi, nghe thấy đằng sau có tiếng). Con điếm này, mày định đến đây cãi nhau đấy à; mẹ mày …..

    Chẹp, lúc quay đi em tim đập chân run lắm, chỉ sợ họ đánh mình. Về nhà không dám ho he 1 tiếng với ai vì sợ người thân thì mắng thần kinh, thiên hạ thì mắng ngu. Đã đến bệnh viện lại còn dám cãi lý. He he..., công nhận vụ này là em tự làm tự chịu (cũng ấm ức lắm vì em chưa từng bị chửi bao giờ), ai bảo em không yên phận mà nghe lời.

    Kết luận rút ra: đi đến những chỗ như bệnh viện thì đừng có cãi, họ bảo thế nào thì cứ thế mà làm. Đấy mới chỉ là khâu gửi xe, chưa tính đến các khâu thu sổ, phân loại phòng khám, nộp tiền, xin dấu bla bla... Cả 1 ngày lê la ở bệnh viện, thời gian gặp bác sĩ chắc nhiều lắm được 30 phút (theo kinh nghiệm của em thì trung bình khoảng 10-15 phút), còn lại là gặp toàn các khâu khác như hành chính thủ tục. Thế nhưng, kết quả sau 1 ngày là BỆNH VIỆN THẬT LÀ 1 NƠI KHÔNG RA GÌ, và cái gì đại diện cho bệnh viện? Xin thưa, BÁC SĨ ạ.

    Đúng là oan Thị Kính mà, vì các khâu khác họ nhiều khi có phải bác sĩ đâu, họ không được đào tạo theo y đức ngành y, không có lời thề nào với họ cả, các việc làm của họ cũng không liên quan trực tiếp đến tính mạng bệnh nhân. Vì vậy, rất mong các bệnh nhân đừng chụp mũ bác sĩ cho tất cả các hành động ở bệnh viện. Việc này không phải vì bác sĩ, mà là vì chính chúng ta. Nếu các bác sĩ mà không vui vẻ, không thấy công việc và con người họ được trân trọng thì sao họ có thể làm việc tốt. Mà họ làm việc không tốt thì bệnh nhân chúng ta đi đời rồi. Thế nên, suy nghĩ một cách khách quan không phải để minh oan cho bác sĩ mà để mang lại lợi ích cho bản thân ta thôi.

    Kính mong đông đảo bệnh nhân đừng chạy theo tâm lý đám đông và a dua theo tính hiếu kỳ, thích tám chuyện thiên hạ của một số người hay soi mói. Kính mong các bác sĩ cũng đừng chán nản, mất niềm tin vào nhân dân nói chung ạ!

    Triệu bông hồng, vạn lời trân trọng và nghìn nụ hôn gửi tặng các bác sĩ!

    Hihi,

    P/S: Tớ post lại bài của bạn Đồi Gió Hú, bài được post trên FanPage của Diễn đàn Bác sĩ Nội trú:
    Trước đây em nghĩ bác sĩ không phải là "người"

  5. The Following User Says Thank You to Thuy Duong For This Useful Post:

    drchinh (09-10-13)

  6. #4
    Anhk's Avatar
    Anhk is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-2885
    Cấp phép ngày
    Jul 2013
    Bệnh nhân
    1
    Cám ơn
    10
    Được cám ơn
    0/0
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default

    e co lam gi dau ma bao e mac benh ngoi sao chu hix hix

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. [Cafe] Hà Nội: Kinh hãi nước sinh hoạt bẩn như... nước cống
    By benhngoisao in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 0
    Last Post: 15-07-14, 16:03

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •