Results 1 to 3 of 3

Thread: Cũng là bác sĩ, tôi không biết sẽ 'giữ mình' được bao lâu nữa?

  1. #1
    Rose's Avatar
    Rose is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-1605
    Cấp phép ngày
    Jan 2013
    Bệnh nhân
    1
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    1/1
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default Cũng là bác sĩ, tôi không biết sẽ 'giữ mình' được bao lâu nữa?

    CŨNG LÀ BÁC SĨ, TÔI KHÔNG BIẾT SẼ "GIỮ MÌNH" ĐƯỢC BAO LÂU NỮA
    (Bài này được đăng trên VnExpress lâu rồi, nay mình xin post lại chia sẻ cùng các bạn)



    Tôi thật sự yêu công việc, chính vì yêu công việc nên tôi mới tiếp tục làm việc với đồng lương như thế đến lúc này. Nhưng có những lúc tôi thực sự đau lòng khi nghe mẹ nói: "Học chừng ấy năm, ba chục tuổi vẫn về xin tiền mẹ".

    Thời gian qua mọi người xôn xao bàn tán về lương của bác sĩ, tôi đọc được vài bài báo, thấy đúng có nhưng sai cũng có. Tôi bỏ ngoài tai để tiếp tục làm việc, hôm nay bạn Bửu chia sẻ vấn đề tiền lương thẳng thắn, tôi xin phép được góp ý thêm.

    Tôi cũng là bác sĩ trẻ, xuất thân từ miền Tây. Con đường học tập của tôi tương đối thuận lợi. Tôi được học cấp 3 ở trường chuyên của Tỉnh, được tuyển thẳng vào trường Đại Học Y Dược, rồi ra trường đại học tôi thi đỗ vào kỳ thi tuyển bác sĩ Nội Trú như mong đợi, sau khi tốt nghiệp bác sĩ Nội Trú tôi ký hợp đồng với Trường đại học Y Dược làm giảng viên của trường cho đến ngày nay.

    Đối với tôi, tiền lương là một gánh nặng nhưng tôi vẫn không can đảm rời bỏ môi trường làm việc này, có lẽ vì tôi yêu công việc. Tôi không may mắn như bác sĩ Bửu, tôi tốt nghiệp ra trường năm 2005, do phải học tiếp bác sĩ Nội Trú nên tôi không có lương trong 3 năm học nội trú này. Mỗi tháng học nội trú tôi được nhà trường cho học bổng là 240 ngàn, về phía bệnh viện nơi tôi học hỗ trợ từ 480 ngàn đến 560 ngàn tùy thu nhập của bệnh viện. Ngoài số tiền cố định này tôi có thêm được tiền trực đêm bệnh viện khoảng 400 ngàn/ tháng (cho mỗi tháng trực, mỗi tuần 2 đêm trực), tiền phụ mổ trung bình 500 ngàn/ tháng. Nếu có lễ, tết tôi được tiền thưởng bằng 1/4 số tiền thưởng của nhân viên trong bệnh viện. Đó là tất cả thu nhập trong thời gian học nội trú của tôi, tổng cộng chưa đầy 2 triệu/tháng . Tôi đã sống hơn 3 năm như thế, cho đến năm 28 tuổi, với sự hỗ trợ của gia đình trong suốt thời gian học vì số tiền như thế không đủ để ăn, chỗ trọ, chi phí học và sinh hoạt.

    Rồi khi ra trường, tôi được nhận bằng chuyên khoa cấp 1 và bằng bác sĩ nội trú, tôi ký hợp đồng làm việc với trường làm giảng viên. Lương tôi cải thiện đôi chút: mỗi tháng được hệ số lương 2.67, tiền trường hỗ trợ cơm trưa 300 ngàn, về phía bệnh viện tôi được hỗ trợ 640 ngàn/ tháng cho bác sĩ nhà trường có bằng chuyên khoa 1, tiền phụ mổ 500 ngàn/tháng, tiền trực 180 - 200 ngàn/tháng (mỗi tuần trực 1 buổi). Nếu có lễ tết tôi được thưởng bằng 1/2 nhân viên bệnh viện. Tổng cộng tôi có khoảng 3,5 triệu/tháng.

    Tôi mạnh dạn nêu tất cả các khoản mà tôi thu nhập được một cách chi li như thế để mọi người hiểu được khó khăn của bác sĩ trẻ chúng tôi khi làm việc trong môi trường công lập. 30 tuổi, làm việc ở thành phố này khi mà mọi thứ đều tăng giá thì số lương này có đủ hay không? Tiền trọ, tiền sinh hoạt lấy hết số lương, lương làm tháng nào xài hết tháng đó mà trong tay không có bất cứ số dư nào. Con đường mà tôi đã đi qua, xét về học tập thì hầu như sinh viên y khoa nào cũng mơ ước, nhưng nếu các bạn biết trước tiền lương như thế thì tôi nghĩ nhiều bạn sẽ ngần ngại. Các bạn cùng thời với tôi ai cũng có chút thành đạt trong sự nghiệp và cũng giúp đỡ được gia đình, còn tôi gia đình phải giúp đỡ tôi mỗi khi tôi gặp khó, khi phải đóng học phí ngoại ngữ, khi phải đóng học phí chuyển đổi sang cao học... Mỗi lần gặp mặt bạn bè tôi đều mặc cảm và thấy thoáng buồn vì thu nhập của mình.

    Không giấu gì các bạn, để được lương như thế tôi phải làm việc hết thời gian của mình, cả ngày quần quật ở bệnh viện làm việc như bác sĩ thực thụ ở đó từ lúc sáng sớm đến chiều tối: khám bệnh, cho thuốc, đi mổ và phụ mổ… Tôi chịu nhiều áp lực của những thủ tục hành chánh, thủ tục bảo hiểm và nguy cơ phải kiểm điểm, bồi thường bảo hiểm nếu lỡ tay cho thuốc ngoài danh mục mà không làm đúng thủ tục. Do là giảng viên nên tôi phải tranh thủ giành thời gian hướng dẫn sinh viên thực tập, nhiều công việc không làm xuể phải làm tại nhà vào buổi tối.

    Tôi thật sự yêu công việc, chính vì yêu công việc nên tôi mới tiếp tục làm việc với đồng lương như thế đến lúc này. Nhưng có những lúc tôi thực sự đau lòng khi nghe mẹ nói: "Học chừng ấy năm, ba chục tuổi vẫn về xin tiền mẹ".

    Nhiều người nói rằng: ngành Y có thiếu gì cách kiếm tiền. Đúng là vậy, làm việc tại môi trường tư là một ví dụ, nhưng xin thưa không phải ai làm cũng được như thế. Chúng tôi được học, được giáo dục để làm những điều tốt, tôi chưa từng dám lấy một phong bì nào của bệnh nhân dù có không ít cám dỗ, cũng như nhận được những lời mời mọc kiếm tiền tăng thu nhập.

    Bạn ơi, có thể tại tôi dở không biết cách làm tăng thu nhập, nhưng tôi không cam lòng làm tăng thu nhập trong môi trường công lập bằng những cách lương tâm không cho phép. Tôi đã sống đúng với mức lương mà Nhà nước cho tôi, không một khoản thêm nào khác ngoài "trợ cấp" của gia đình. Tôi xin chia sẻ với bạn cảm nhận sau 12 năm học phổ thông và gần 10 năm mà nhà tôi đã lo cho tôi ăn học đại học và sau đại học. Nếu tôi không yêu nghề, là một bác sĩ trẻ trong thời điểm mọi thứ leo thang như thế này, với áp lực mội trường và xã hội xung quanh như thế này, không biết tôi còn "giữ mình" và "theo đuổi môi trường công" và “sống theo y đức” được bao lâu nữa?

    Nếu có một ngày, tôi lập gia đình, tôi có con. Chắc chắn áp lực đồng tiền sẽ đè nặng lên vai, lúc đó nếu lỡ tôi đánh mất chính mình, lỗi có phải chỉ do tôi?!

  2. The Following User Says Thank You to Rose For This Useful Post:

    RainWay (13-01-13)

  3. #2
    drthai's Avatar
    drthai is offline Sinh viên Y5 Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-16
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Bệnh nhân
    306
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn
    133/84
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    Đọc xong bài này, có cảm giác tác giả đứng hơi cao quá. Thế này thì các bác thu nhập cao chạnh lòng lắm, cứ như là đá các bác ấy đã "đánh mất mình" hết rồi ấy

  4. #3
    consultant's Avatar
    consultant is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-86
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    75
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    40/21
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    Bài viết của bạn khá hay và nghe có vẻ thuyết phục. Tuy nhiên theo ý kiến cá nhân của mình nhận thấy: 1) bạn đang quá cầu toàn và không năng động, đồng ý là không để đánh mất mình trong bất cứ môi trường nào để giữ sạch lương tâm và theo đuổi mục đích trong sự nghiệp của mình (ví dụ học tập chẳng hạn); 2) bạn có cái nhìn về y tế tư nhân quá khắt khe, bạn không nên ngồi chờ người ta mời gọi (dù bạn có giỏi tới đâu), bạn phải vận động, phải đi tìm việc - lúc đầu có thể chưa quen do học tập và công tác quá lâu trong môi trường y tế công, bạn phải kiếm tiền về chăm lo cho cuộc sống riêng tư của mình - lương nhà nước trả không đủ, không thể nhận phong bì bệnh nhân biếu xén... thì cách duy nhất có thể kiếm tiền là làm thêm, làm tư dù có vất vả tới đâu

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. [Nghiên cứu] Tới đúng phòng khám dù không biết mình bị bệnh gì
    By Khám Ở Đâu in forum CÔNG NGHỆ Y HỌC
    Bệnh nhân: 0
    Last Post: 17-05-17, 14:57

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •