Results 1 to 7 of 7

Thread: Bài viết lúc nửa đêm

  1. #1
    drminhthuy's Avatar
    drminhthuy is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-1027
    Cấp phép ngày
    Nov 2012
    Bệnh nhân
    26
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    7/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default Bài viết lúc nửa đêm

    Phần I: NGÀY ĐẦU.

    "Cậu định làm việc ở đâu sau khi tốt nghiệp, về quê? hay vẫn đi gia sư như bây giờ???

    "Dạ thưa thầy, em chưa nghĩ tới chuyện về quê, nếu không ở Hà Nội hoặc Sài Gòn, em xin đi miền núi."

    "Miền núi cậu đi đâu?"

    "Em có thằng bạn nó làm ở viện gì gì Thắng ở Lào Cai cách thành phố khoảng 20 km ý à."

    "À bệnh viện Bảo Thắng, tôi đã có lên đó công tác và chuyên giao công nghệ, hiện tại ở đó tôi có học trò của tôi. Nếu cậu lên đó, tôi sẽ giúp đỡ cậu và có người đỡ đầu cho cậu."

    "Dạ vâng à."

    "Em à, ở đâu cũng thế thôi, bệnh nhân sẽ nuôi sống mình, miễn mình có chuyên môn và đạo đức tốt"

    Thầy Giáo Hinh (Hiệu trưởng ĐH Y HN)

    Mẫu đối thoại ngắn ngủi vậy đã đưa anh đến với huyện miền núi, một cái huyện với cái tên mĩ miều. Bảo là Thắng. (Huyện Bảo Thắng tỉnh Lào Cai)

    Khăn gói quả mướp, từ giã cha mẹ già, người vợ mới cưới sau lưng, với cây đàn guitar làm hành trang trên vai ( không phải là cái ống nghe) anh háo hức lên đường, đi tìm chân lý và hành trang cuộc đời cho bản thân.

    Bước chân lên chiếc xe đò với cái bánh mì khô mua vội, lòng bồi hồi không biết đến đó là mấy giờ, thằng bạn có kịp ra đón ở giữa cái lạnh đầu xuân rét buốt không, công việc ở đó có ổn định không, con người như thế nào, bệnh nhân ra sao, có cô em nào xinh xinh không (híc híc) mông lung nghĩ ngợi rồi tự cười mĩm, chợp mắt lúc nào không hay. Bổng, xịch, chiếc xe dừng bánh khi trời còn nhá nhem tối, cứ nghĩ xe đã đến nơi và mình vì ngủ quên nên xe quá chặng mất rồi chăng???

    “Đây là đâu bác tài ơi, cho em hỏi đã đên Bắc Ngầm chưa à?"

    "Bảo Yên em à, chưa đến, còn khoảng 40km nữa."

    "Sao dừng xe à."

    "Mie, tắc đường, có xe tai nạn. Mời bà con xuống xe nghỉ ngơi, không biết khi nào mới thông.”

    Từng cơn gió lạnh thổi tung mái tóc bờm xờm, len vào làm anh xuýt xoa. Trời nhập nhoạng, khung cảnh mờ mờ ảo ảo. Giật mình anh nhìn kĩ, bên cạnh chiếc xe là một vực thẳm sâu hun hút, lờ mờ có gì lay động. Cộp, lưng va mạnh vào thành xe, mồ hôi tuôn đẫm, tim loạn xạ. Hút hồn, anh bám vào lan can, cố châm điều thuốc cho đỡ lạnh. Nhìn vòng qua kia là sờn núi lưng lững được bạt phẳng.

    Mọi người xáo xác hỏi nhau ý ới, chuyện gì nhỉ??? Điện thoại tíu tít kêu báo cáo lại thông tin. Anh lạc lỏng hết lên xe rồi xuống, hút thuốc bao nhiêu cũng thấy thời gian như ngừng trôi. Nóng ruột quá, đã sáng hẳn ra rồi mà đường chưa thông, hành khách đã vãn đi một nửa vì tự đi xe ôm hay có người nhà đón. Giờ nhìn kĩ lại khung cảnh, nơi chuyến xe dừng là một khúc của hình chữ C, một biên là sườn núi, đối diện là một vực sâu không thây được đáy, cây cối um tùm. xa xa núi rừng trung điệp, hoa trắng nở rộ, từng chôi non xanh mướt thi nhau đâm chồi nảy lộc, sức sống tràn trề.

    "Chú à, do trục trặc trên đường, cháu đến muộn, cũng chẳng biết được khi nào xe thông để cháu đến. Chú bỏ qua cho cháu."

    "Vậy à, ở đâu chú cho xe đến đón."

    "Cháu chờ chút nữa, có gì cháu gọi cho chú sau"

    Anh lại thả hồn vào thiên nhiên, tội cho mấy điều thuốc cứ đỏ rực trên môi, hỏi han buôn chuyện với một vài hành khách chờ đợi. Và rồi chiếc xe cứu thương chạy lại đỗ xịch bên cạnh (xe nhỏ nên đi được), tưởng có ai cần cấp cứu. Điện thoại reo, số lạ? ai nhỉ. Và có một người trung niên, trong giáng dấp chỉnh tề từ xe cứu thương xuống đang gọi cho anh (sau này anh mới biết là phó giám đốc).

    "Theo ý kiến chỉ đạo của đồng chí giám đốc, tôi ra đón cậu. Mơi cậu lên xe."

    Lúc này anh mới có dịp quan sát cảnh quan xung quanh đường. rừng núi cheo leo, đường ngoằn nghèo, thỉnh thoảng mới có một vài ngôi nhà gỗ lẻ tẻ. Trên đường, thấp thoáng một ít người trong trang phục thổ cẩm của dân tộc miền núi phía bắc mà tôi chỉ thấy trên ti vi, gùi trên vai, ngực thắt em bé nhưng bước chân họ thoăn thoắt.


    Thác Đầu Nhuần (xã Phú Nhuận - Bảo Thắng).

    "Đây là dân tộc gì đấy chú."

    "Mông đấy cháu, còn kia là dao đỏ."

    "Thế đây có nhiều dân tộc không chú?"

    "Nhiều chứ cháu, ngoài Mông và Dao đỏ như cháu đã thấy, còn có nhiều nữa như mán, mèo, giáy, phù lá, tày nùng... "

    "Thế viện mình có nhiều bệnh nhân dân tộc không chú."

    "Khoảng 40 - 50% đấy cháu à."

    Phần II: BỆNH VIỆN BẢO THẮNG, NƠI ANH ĐẾN

    Chiếc xe đỗ xịch trước một phòng khám khang trang còn thơm mùi xi măng, một vài bệnh nhân cúi đầu chào.

    "Đây là phòng khám đa khoa khu vực Xuân Quang, trực thuộc bệnh viện chúng ta, phòng khám này mới được khánh thành xong, ở đây còn khó khăn nên chưa có bác sỉ, số giường bệnh ở đây là 10".

    Đón tiếp chúng tôi là một bác cũng đã luống tuổi, mái tóc hoa râm của sương gió. Chén trà nóng mở đầu cho câu chuyện. Anh được giới thiệu sơ qua về con người và phòng khám, những khó khăn của phòng khám, nhưng điều làm cho anh chú ý là lịch tuần và bảng phân công công việc được giao, những chỉ tiêu giao và thành tích đạt được, thấy cái nào cũng vượt mức. Một y sĩ, hai ba điều dưỡng mà thực hiện được khối lượng công việc thế này thì thật là đáng nể.

    Loanh quanh tham quan phòng khám, khi về đến bệnh viện thì cũng gần trưa, anh được đưa lên phòng khách nghỉ ngơi và gặp gỡ ban giám đốc. Tiếp anh là một người tầm thước, khuôn mặt rắn rỏi đầy nghị lực và thông minh, trong bộ blu trắng muốt được trau chuốt thẳng nếp, mái tóc đã chớm bạc, đôi mắt sáng ngời dù đã có những nếp nhăn chạy dọc. Điều làm anh bất ngờ khi người đó giới thiệu.

    "Tôi là giám đốc đương nhiệm, rất hân hạnh và rất vui sướng vì đồng chí về với gia đình chúng tôi".

    Cái chất giọng miền trung dù đã phai nhòa nhưng để lại trong anh một nỗi niềm. Không chỉ mình anh bỏ quê hương mà còn có những bậc tiền bối đi trước khai sáng. Vậy là mình không lẽ loi. Và như đồng chí Giám đốc nói, bệnh viện, cơ quan chúng tôi là một "gia đình", Anh được gặp gỡ ban giám đốc, đồng chí trưởng khoa ngoại nơi anh sẽ về công tác, những mẫu đối thoại, chiếc bánh cu đơ với chè xanh như càng làm anh thêm ấm lòng. Qua mẫu đối thoại, anh được giới thiệu sơ qua về bệnh viện. Bệnh viện được thành lập gần 30 năm, tiền thân là bệnh viện đa khoa tỉnh Hoàng Liên Sơn, qua các đời giám đốc, qua những thăng trầm, đến khi tái lập tỉnh Lào Cai, thành lập bệnh viện tỉnh, các cán bộ chủ chốt được mời gọi về bệnh viện tỉnh. Tuy có nhiều khó khăn, nhưng với tinh thần lao động quật cường, công suất dường bệnh khi nào cũng đạt trên 100%. Hiện bệnh viện có một bệnh viện trung tâm, ba phòng khám đa khoa vệ tinh ở ba vùng của huyện, bệnh viện trung tâm có 9 khoa phòng với 165 giường bệnh, ba phòng khám mỗi phòng khám có 10 giường bệnh. Tổng số cán bộ khoảng 200, nhưng số bác sỉ chua đến 30. Nhưng trong số đó, có 3 bác sỉ sau đại học, 2 bác sỉ đang học sau đại học và nhiều bác sỉ đang học chuyên tu. Quản lý bệnh nhân nội trú bằng mạng lan nội bộ (tiến bộ quá đấy chứ)


    Một bệnh nhân được điều trị tại Bệnh viện Đa khoa huyện Bảo Thắng.

    Chỉ biết lắng nghe và xuýt xoa, cũng như thấm nhuần những khó khăn mà bệnh viện phải vượt qua. Khi nghe đến những vấn đề về chuyên môn, anh mới thực sự giật mình, trung bình mỗi năm bệnh viện thực hiện trên nghìn ca mổ, với đầy đủ các mặt hàng về ngoại sản, từ ruột thừa, cát dạ dày, đại tràng tới những ca mổ đại phẩu như cắt gan, lách, cắt thận lấy sỏi niệu quản, mổ kết hợp xương bằng đinh có chốt, nẹp vít hay cố định ngoại vi. Anh còn không tin vào tai mình khi đây chỉ là một bệnh viện tuyến huyện. Trong mục tiêu ngắn, bệnh viện sẽ phấn đấu là bệnh viện anh hùng trong thời đại mới, mục tiêu xa phấn đấu lên bệnh viện hạng 2, nếu có thể là một bệnh viện đa khoa khu vưc.

    Cảnh quan bệnh viện cũng thật đẹp, tiền sảnh với khu vườn hoa, những cây tùng có lẽ theo cùng sự thăng trầm của bệnh viện, Tuy thân gầy nhưng cao chọc trời xanh, như muốn chống chọi với những khó khăn khắc nghiệt của cuộc sống, bao quanh là khu nhà hành chính, khoa ngoại, sản, nội nhi. tạo một không gian mở mà khi bước vào đều có thể nhìn rõ được toàn bộ bệnh viện. Lướt qua khoa ngoại, nội, có thể nói không phải là bệnh nhân nằm viện mà chính xác hơn là bệnh nhân ngồi viện. Chỉ những bệnh nhân nặng hay hậu phẫu mới được 1 người 1 giường, còn lại 2 đên 3 người một giường, cảnh tấp nập như những bệnh viện lớn, người ôm tay, kẻ ôm bụng, người xuyt xoa, thật là muôn hình vạn trạng. Không biết rồi đây mình có hoàn thành với công việc được giao không??? sự lo lắng bắt đầu len vào lòng.


    Quang cảnh bệnh viện đa khoa huyện Bảo Thắng

    Với những bỡ ngỡ trong những ngày đầu, nhưng với sự giúp đỡ nhiệt tình của anh chị em trong khoa, sự quan tâm về đời sống cũng như công việc của lãnh đạo bệnh viện, những khó khăn không như anh nghĩ, vì mọi người đồng tâm hiệp lực, chung vai gánh vác. Anh tự nhận thấy mình phải học tập và hoàn thiện hơn nữa để không phải là một cánh chim lạc loài.

    PS: Những cảm xúc cá nhân, chưa được lãnh đạo đồng ý và duyệt. Xin cảm ơn tất cả
    (Nghê thường)

  2. The Following 3 Users Say Thank You to drminhthuy For This Useful Post:

    Bs Nhi (10-12-12),drchinh (18-11-12),drhoanghai (20-12-12)

  3. #2
    drminhthuy's Avatar
    drminhthuy is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-1027
    Cấp phép ngày
    Nov 2012
    Bệnh nhân
    26
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    7/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Cảm ơn admin đã chỉnh sửa và cho thêm mấy cái ảnh đẹp.

  4. #3
    ducdien's Avatar
    ducdien is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-50
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    18
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    1/1
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Hay, bài này hay. Khâm phục tác giả. Hy vọng là sau 6 tháng hay 1 năm nữa có bài cập nhật vẫn lạc quan như thế

  5. #4
    drminhthuy's Avatar
    drminhthuy is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-1027
    Cấp phép ngày
    Nov 2012
    Bệnh nhân
    26
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    7/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    post ảnh lên nào bác chính

  6. #5
    drminhthuy's Avatar
    drminhthuy is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-1027
    Cấp phép ngày
    Nov 2012
    Bệnh nhân
    26
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    7/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Thông tin bổ sung về tình hình hoạt động của viện tôi cho các bạn biết thêm.
    Trong năm qua, bệnh viện chúng tôi trung bình một ngày khám 300 bệnh nhân. Công suất giường bệnh đạt 145%.
    Với mũi nhọn là ngoại sản hồi sức. Năm qua bệnh viện chúng tôi đã mỗ được 1454 case bao gồm các mặt hàng như chấn thương (đã tiến vào được khớp gối, cổ chân), ổ bụng, sản khoa, chuyên khoa lẻ...
    Trong năm qua tôi đã triển khai vá da, ghép da mỏng và chuyển vạt da có cuống. Báo cáo em làm được 8 ca ghép da mỏng và 1 ca chuyển vạt da có cuống. Híc
    Trong năm qua có 3 ca nổi bật. Một vết thương thấu ngực đứt bó mạch ngực trong P. đã tiến hành mở ngực cấp cứu, khâu nhu mô phổi, thắt mạch, sau 23 ngày ra viện giờ đi học bình thường. Một trẻ 800gram với 27 tuần tuổi được cứu sống, bây giờ cháu được 7 kg. Ca thứ 3 là một gãy hở xương chầy chân trái, gãy hở độ 3B. đã tiến hành phẩu thuật 3 lần, lần đầu xử lý phần mềm, lần 2 xử lý kết hợp xương. Lần 3 em mổ chuyển vạt da có cuống và ghép da mỏng. Bây giờ bệnh nhân đã tự đi lại nhẹ nhàng.
    Kế hoạch năm nay, chúng em sẽ tiến hành mổ nội soi, lấy sỏi thận, và mổ sọ não. Nâng số giường bệnh từ 155 lên 185. Em vẫn tự tin và hào hứng bước theo con đường em đã chọn. Cảm ơn các bác đã quan tâm đến viện em

  7. #6
    NNS's Avatar
    NNS
    NNS is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-161
    Cấp phép ngày
    Aug 2012
    Bệnh nhân
    24
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    5/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Nếu đây là sự thật thì đúng là một bệnh viện kiểu mẫu. Tuy nhiên theo em nhớ trong danh mục các phẫu thuật bệnh viện tuyến huyện được làm thì không có mấy món như cắt gan, lách, đại tràng, dạ dày. Thậm chí mổ sỏi thận cũng không Ấy là chưa kể các trường hợp chuyển vạt da vi phẫu đòi hỏi trang thiết bị mà bản thân ở HN không phải BV nào cũng làm được.

  8. #7
    drminhthuy's Avatar
    drminhthuy is offline Sinh viên Y2
    Giấy phép số
    NT-1027
    Cấp phép ngày
    Nov 2012
    Bệnh nhân
    26
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn
    7/5
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Nếu như phân tuyến thì không được làm, Nhưng nếu đăng ký vượt tuyến thì ÔK. Bệnh viện chúng tôi đã mời những người như Thấy Nguyễn Đức Hinh chuyển giao công nghệ trong món cắt tử cung qua đường dưới. Còn Giáo sư kim và Giáo Sư Ca đã chuyễn giao cắt thận và lấy sỏi niệ quản, bể thận. Đó là trong thời gian tôi về đây. Hiện tại bệnh viện chúng tôi có 200 danh mục vựựot tuyến. Chuyển vạt da vi phẩu, hay nói cụ thể là chuyển vạt da có nối mạch thì đó là điều mà tôi đang mơ ước.

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •