Results 1 to 3 of 3

Thread: Bác sĩ tư lên tiếng về bài viết "Bác sĩ tư gài bẫy mổ 18 triệu, vào viện chỉ mất 500.00"

  1. #1
    Nguyen Vu's Avatar
    Nguyen Vu is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-83
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    91
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn
    71/39
    Kinh nghiệm khám
    13

    Default Bác sĩ tư lên tiếng về bài viết "Bác sĩ tư gài bẫy mổ 18 triệu, vào viện chỉ mất 500.00"

    Để có cái nhìn khách quan và nhiều chiều, tôi xin post lại comment trả lời của bác sĩ tư đã được đọc giả trên vnexpress.net viết bài phê phán trong công tác khám chữa bệnh tại phòng khám tư

    Dưới đây là nội dung comment của bác sĩ tư và nội dung phê phán của đọc giả trên vnexpress.net:


    BÁC SĨ TƯ LÊN TIẾNG VỀ BÀI VIẾT "BÁC SĨ TƯ GÀI BẪY 18 TRIỆU, VÀO VIỆN CHỈ MẤT 500.000"


    Gửi tác giả bài viết “Bác sĩ tư gài bẫy mổ 18 triệu, vào viện chỉ mất 500.000”,

    Tôi chính là bác sỹ đã khám bệnh cho con anh. Tôi nhớ rất rõ trường hợp này. Con anh không những bị viêm mũi, viêm họng, viêm Amidan mạn tính mà còn viêm xoang mạn tính, phì đại cuống mũi do bị viêm lâu ngày, do đó cháu thường bị nhức đầu, chảy mũi, hắc xì, nghẹt mũi…

    Hình ảnh trên CT scan cho thấy cháu bị dày niêm mạc và tụ mủ nhiều ở xoang sàng. Đây là trường hợp có chỉ định phẫu thuật nếu muốn hết nhanh, hết cơ bản. Còn nếu chỉ điều trị nội khoa sẽ kéo dài và kết quả đạt được không cao.

    Cũng như tất cả các bệnh nhân đến khám tại phòng khám của tôi, tôi đã khám tỉ mỉ, tận tình và giải thích cặn kẽ với vợ anh. Tôi cũng bảo vợ anh kêu anh vào phòng khám lúc anh đang đứng trước sân nhà để giải thích rõ với cả hai vợ chồng trước khi cho đi làm kết quả xét nghiệm và chụp X-Quang để có chẩn đoán chính xác và có giải pháp điều trị thích hợp. Vợ chồng anh đều đồng ý làm các xét nghiệm này để hỗ trợ chẩn đoán.

    Sau khi có kết quả CT scan, tôi có phân tích cho vợ anh hiểu rõ: có 2 cách để điều trị cho cháu. Cách thứ nhất: điều trị bảo tồn (không mổ), cách này sẽ kéo dài, phải kiên trì và với bệnh trạng của cháu, cách này chỉ giảm bớt chứ không dứt điểm. Cách thứ hai: Phẫu thuật nội soi. Với phương pháp phẫu thuật nội soi hiện đại sẽ nhẹ nhàng, nhanh chóng và gần như dứt điểm, không lo lắng gì về bệnh lý mũi xoang sau này.


    Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

    Tôi nhớ như in rằng: tôi bảo với vợ anh, cô hãy về bàn kỹ với gia đình, chọn cách nào tôi cũng điều trị được nhưng theo kinh nghiệm của tôi, phẫu thuật là phương pháp tốt hơn cho cháu. Cô đưa cháu đi khám ở đâu cũng được, mổ ở đâu cũng được, nhưng nếu nhờ tôi mổ, tôi sẽ cố gắng làm tốt nhất cho bệnh lý của cháu.

    Như vậy tôi đã làm đúng lương tâm, trách nhiệm trong phạm vi chuyên môn cho phép của mình. Việc anh đưa cháu đến khám tại một bệnh viện nào đó với chẩn đoán viêm mũi xong dị ứng và cho vài ngày thuốc uống thấy khỏi (theo lời anh), điều đó không nói lên được điều gì cả.

    Trên một bệnh nhân, tùy theo khả năng chuyên môn, kinh nghiệm của từng bác sỹ sẽ có những chẩn đoán khác nhau và hướng điều trị khác nhau nên không thể lấy chẩn đoán của bác sỹ này để loại trừ chẩn đoán của bác sỹ khác mà phải có một quá trình thăm khám tỉ mỉ, xét nghiệm hỗ trợ và theo dõi sát sao mới có hy vọng chẩn đoán chính xác và hiệu quả được.

    Cùng một bệnh lý về tai mũi họng, ở một bệnh nhân có những yếu tố cần thiết cho phẫu thuật. Nếu đến khám ở một bác sỹ có khả năng khẫu thuật và phẫu thuật thành công – bác sỹ đó sẽ khuyên bệnh nhân làm phẫu thuật vì sẽ tốt hơn. Nếu đến khám ở một bác sỹ cũng chuyên khoa tai mũi họng nhưng không có khả năng phẫu thuật hoặc phẫu thuật không đạt kết quả cao – bác sỹ đó sẽ khuyên bệnh nhân điều trị theo hướng nội khoa. Nhiều trường hợp vẫn điều trị nội khoa và duy trì lâu dài được nhưng điều đó không có nghĩa rằng bác sỹ khuyên làm phẫu thuật là sai, còn bệnh nhân thì mang bệnh suốt đời.

    Bệnh lý tai mũi họng là bệnh lý không quá gây đe dọa đến tính mạng bệnh nhân nên nhiều trường hợp có chỉ định phẫu thuật nhưng nếu bệnh nhân không muốn mổ, tôi vẫn giúp họ điều trị ổn định được bằng cách kiên trì điều trị, hút rửa xoang, tránh khói bụi, ăn uống kiêng khem… bệnh có giảm nhiều nhưng không thể hiệu quả bằng phẫu thuật được. Kể cả một số trường hợp phẫu thuật thành công cũng nên thỉnh thoảng đến bác sỹ kiểm tra, đặc biệt khi thời tiết thay đổi, đi nắng về mưa, thức khuya dậy sớm… để bác sỹ chăm sóc nhằm duy trì kết quả điều trị.

    Riêng trường hợp của con anh, tôi khẳng định rằng chẩn đoán viêm mũi họng dị ứng là một chẩn đoán sai. anh hãy mời và thành lập hội đồng chuyên môn, có bác sỹ chuyên gia về tai mũi họng, có phóng viên truyền thông, báo chí… để thăm khám bệnh cho con anh và tôi sẽ tham dự để phân tích cho anh và mọi người thấy.

    Điểm qua vài dòng về 2 lần khám và theo dõi bệnh cho con anh, cho anh biết như vậy thôi. Đọc bài viết với những lời lẽ của anh, tôi có vài nhận xét như sau:

    - Anh là người cũng có được một vài chữ nghĩa nhưng lại là kẻ vô kiến thức, vô văn hóa, vô giáo dục và vô lương tâm khi nói về người thầy thuốc đã thăm khám và chữa trị cho con anh như vậy.

    - Anh không biết về chuyên môn nhưng vội vàng kết tội người khác trong khi không có chứng cớ xác thực nào để kết luận rằng chẩn đoán và cách điều trị của tôi là sai cả.

    - Lẽ ra anh phải biết ơn tôi đã thăm khám tận tâm, chẩn đoán chính xác, phân tích cặn kẽ và có giải pháp xử lý thích hợp, tốt nhất cho con anh thì anh lại bôi nhọ tôi với những lời lẽ và dữ liệu không chính xác. Xét về mặt tâm linh, anh đã tự gây để mang lấy tội lỗi vào thân, và chính bản thân anh, gia đình anh sẽ nhận lãnh hậu quả không tốt về việc làm này.

    Riêng tôi, là một người thầy thuốc, dĩ nhiên sẽ khó tránh khỏi những tình huống xảy ra ngoài ý muốn hoặc diễn biến bệnh lý phức tạp vì cơ thể con người chúng ta không như một cái máy, hư bộ phận nào chỉ cần thay bộ phận đó là xong. Đặc biệt bệnh lý về tai mũi họng còn phụ thuộc rất nhiều vào yếu tố môi trường, ô nhiễm, vệ sinh, ăn uống, thực phẩm, thời tiết, thói quen sinh hoạt…

    Do đó, cũng có thể có một vài bệnh nhân chưa được đồng ý lắm với kết quả điều trị của tôi, nhưng chắc chắn rằng con số đó là rất ít.

    Tôi biết, tuy tôi chỉ như một hạt cát trong sa mạc y học mênh mông, chỉ như cây cỏ non bên dưới những cây đại thụ tai mũi họng và các chuyên khoa khác, những đóng góp của tôi còn rất nhỏ nhoi ít ỏi thôi. Nhưng cho đến bây giờ, tôi cũng tự hài lòng rằng trong cuộc đời làm ngành y của mình, tôi đã giúp được nhiều người, đã cứu được nhiều người, và cũng đã phẫu thuật thành công cho rất nhiều người. Nhiều người quý mến tôi và nhiều người biết ơn tôi (Nếu anh muốn biết tôi sẽ cho địa chỉ liên hệ).

    Tôi không dám nói về khả năng chuyên môn của mình nhưng tôi có thể nói thẳng với anh rằng: tất cả những bệnh nhân đến với tôi đều được quan tâm, thăm khám tỉ mỉ, giải thích cặn kẽ, chăm sóc tận tình bằng cả một tấm lòng. Và nếu gặp những trương hợp vượt quá khả năng chuyên môn của tôi, tôi đã nhanh chóng giới thiệu đến những cơ sở y khoa cao cấp, chuyên sâu hơn để xử lý.

    Từ lâu tôi đã thấy, đã biết, nhưng qua bài viết của anh đã giúp tôi càng thêm hiểu rõ về mặt trái của lòng người trong xã hội ngày nay, đặc biệt đối với những người làm công tác y khoa. Người hiểu biết, biết suy xét thì ít mà kẻ u tối, bạc bẽo, vô ơn thì nhiều vô kể.

    Anh có biết cả 4 đứa con của tôi, tất cả đều học giỏi, có cháu từng đỗ thủ khoa khi thi vào trường đại học, nhưng không có cháu nào tôi cho theo đuổi ngành y hay không? Vì sao vậy? Vì chính bản thân tôi, một thời gian rất ngắn nữa thôi tôi cũng sẽ dứt bỏ ngành y. Kế hoạch này gia đình tôi đã từng bước thực hiện nhiều năm và cho đến nay đã đạt kết quả mỹ mãn. Vì sao vậy? Vì xã hội ngày nay có quá nhiều người có tầm suy nghĩ phiến diện và què quặc giống như anh vậy.

    Trên con đường tôi đã đi, đang đi và sẽ đi, làm sao tránh khỏi những vết bùn nhơ bám vào làm bẩn đôi giày của tôi? Nhưng đó chỉ là những vết bùn nhơ làm bẩn trong chốc lát mà thôi anh ạ. Tôi vẫn vững bước đi lên.

    Chào anh

    Theo Bác Sỹ (vnexpress.net)

    BÁC SĨ TƯ GÀI BẪY MỔ 18 TRIỆU, VÀO VIỆN CHỈ MẤT 500.000

    Con gái tôi chỉ bị bệnh viêm xoang nhẹ nhưng vị bác sĩ tư lại nói cháu bị nặng đến mức nếu không mổ sớm sẽ nguy hiểm.

    Cách đây hơn môt tháng, do trở trời nên cô con gái 13 tuổi của tôi bị cảm, sổ mũi. Thấy cháu không khỏe nên vợ tôi vội vàng chạy ra tiệm thuốc tây mua thuốc về cho con uống.

    Qua mấy ngày uống thuốc liên tục nhưng cháu vẫn không khỏi, hai vợ chồng tôi vô cùng lo lắng. Vì con lo học hành, thi cử còn hai vợ chồng tôi lại bận bịu với cơm áo gạo tiền nên vài ngày sau vợ tôi đưa con đến một phòng khám tai mũi họng gần nhà ở quận Tân Phú, TP HCM để kiểm tra sức khỏe.

    Trước đó, vợ tôi nghe đồn vị bác sĩ này khá tận tình chu đáo với bệnh nhân. Sau một hồi xem xét, ông nói con tôi bi viêm mũi khá nặng phải điều trị dứt điểm để sau này không tái phát. Ông ta viết cho vợ tôi một tờ giấy giới thiệu đến một trung tâm nọ trên đường Trường Chinh để làm xét nghiệm.

    Về nhà vợ tôi bảo con mình bị bệnh nặng lắm, bác sĩ nói phải đưa cháu đi làm xét nghiệm gấp, thế là ngay tối đó vợ chồng tôi tất tả đưa con đi.

    Hôm sau, chúng tôi đem kết quả xét nghiệm đến phòng khám thì vị bác sĩ xem qua và bảo phải chụp CT để chữa trị cho chuẩn xác. Đồng thời, ông ta giới thiệu chúng tôi đến bệnh viện tư khác để chụp phim và cũng như hôm trước, tôi lại đưa con đi chụp phim.

    Ngày hôm sau, chúng tôi lại đem kết quả chụp CT đến, lần này vị bác sĩ ấy lại xem qua và phán rằng: “Con chị bị bệnh nặng lắm rồi, phải mổ gấp mới bớt được bệnh”. Vốn tin tưởng vào vị bác sĩ trên nên vợ tôi tá hoả hỏi xem ca mổ như vậy hết bao nhiêu thì lập tức được vị bác sĩ đưa ra cái giá 18 triệu đồng và bảo đảm sẽ hết bệnh triệt để.

    Tối đó khi về đến nhà, nét mặt vợ tôi lộ rõ nỗi lo lắng. Cô ấy kể rõ tình hình với tôi và bàn xem phải chạy vạy thế nào để có khoản tiền 18 triệu lo mổ cho con.

    Sở dĩ vợ tôi hốt hoảng vậy là vì khi ra về, vị bác sĩ đó đã bồi thêm cho vợ tôi lời cảnh báo - một đòn tâm lý mà bất cứ cha mẹ nào cũng lo sốt vó: “Đã có trường hợp giống như con chị vì để quá lâu nên cháu bé kia bệnh rất nặng, dẫn đến tình trạng kết quả học tập sa sút trầm trọng. Chỉ đến khi được tôi khám và mổ thì cháu bé đó mới dứt bệnh hẳn và giờ đã lấy lại được phong độ học tập tốt”.

    Đối với gia đình tôi, số tiền trên quả là khổng lồ, ngoài khả năng chi trả nên tôi nói vợ đừng lo lắng quá, để đó từ từ tính. Nhưng quả thật tôi cũng lo sốt vó không biết chạy đâu ra khoản tiền lớn như vậy để mổ cho con.

    May thay, tôi được mọi người mách nước rằng nên đưa cháu xuống bệnh viện Nhi đồng khám xem sao đã. Tôi nghe lời khuyên ấy và tuần trước, tôi chở con gái đến bệnh viện Nhi đồng khám thì hỡi ôi con tôi chỉ bị viêm mũi dị ứng bình thường.

    Các bác sĩ ở đây khám xong liền kê cho cháu ít thuốc về nhà uống. Chúng tôi cho con uống theo chỉ dẫn của bác sĩ, hai ngày sau cháu đỡ rất nhiều. Sau đúng một tuần thì con gái tôi khỏi hẳn nhưng tôi vẫn chở cháu đến bệnh viên Nhi đồng tái khám theo lịch.

    Lần tái khám này, các bác sĩ nói cháu đã khỏi hẳn, đồng thời họ cũng cho cháu một ít thuốc uống thêm. Sau hai lần thăm khám ở bệnh viện Nhi đồng, tôi mất chưa hết 500.000 đồng.

    Trong khi đó, sau ba lần chạy đi chạy lại khám chữa bệnh ở phòng khám tai mũi họng trên đường Tân Sơn Nhì của vị bác sĩ nọ tôi tiêu mất hơn 1,5 triệu. Chưa kể chúng tôi còn xém sập bẫy mổ hết 18 triệu đồng kia nữa, chưa kể chuyện nếu mổ thì di chứng để lại sau đó thật khó lường.

    Tôi thật sự rất buồn trước hành động của vị bác sĩ ở phòng khám trên, tôi nghĩ ông ta học y ra chỉ thế này thôi sao? Kiếm tiền bằng mọi giá bất chấp thủ đoạn lương tâm nghề nghiệp, vậy y đức của những vị bác sĩ như vậy nằm ở đâu?

    Tôi kể câu chuyện của gia đình mình với mong muốn chia sẻ kinh nghiệm, bài học đắt giá để mọi người đề phòng, không bị sập bẫy bởi những vị bác sĩ “khả kính” kiểu này.

    Tốt nhất, nếu chẳng may con bạn bi bệnh, các bạn nên cháu đưa đến bệnh viện lớn hoặc các bác sĩ uy tín để được cháu được thăm khám cẩn thận và kĩ càng nhất. Đó là sự lựa chọn đúng đắn, tránh “tiền mất tật mang”.

    Theo Hai Quê (vnexpress.net)

  2. The Following 3 Users Say Thank You to Nguyen Vu For This Useful Post:

    drtrinh (15-12-13),psydoc (15-12-13),thoa (17-12-13)

  3. #2
    USYD's Avatar
    USYD is offline Sinh viên Y4
    Giấy phép số
    NT-12
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Đền chùa
    Bệnh nhân
    150
    Cám ơn
    15
    Được cám ơn
    174/67
    Kinh nghiệm khám
    23

    Default Bác sĩ tư gài bẫy bệnh nhân, chuyện “đùa” như thật

    Đọc những thông tin trong bài “Bác sĩ tư gài bẫy mổ 18 triệu…” và ý kiến của bác sĩ khám bệnh, tôi thực sự cảm thấy đau lòng cho nghề, cho nhân tình thế thái.

    Là một bác sĩ làm tư từ khoảng 25 năm nay, ban đầu là nửa công nửa tư (phòng mạch ngoài giờ), sau đó là tư 100%, tôi đã gặp không ít trường hợp tương tự như vậy. Mặc cho bạn có đức, có tài, mặc cho bạn giải thích hay thuyết phục, bạn vẫn chỉ là người đi kiếm tiền trong mắt một bộ phận không nhỏ người dân, và cả trong mắt của nhiều cán bộ quản lí nữa. Nhiều lúc tôi rất khó chịu, có lúc tôi đã từ chối thẳng thừng. Tuy nhiên lâu ngày quen dần. Tôi thường nói với nhân viên của tôi rằng mình là người phục vụ, miễn sao mình làm cho khách hàng tin tưởng và hài lòng là thành công. Trên thực tế chúng tôi đã thành công với rất nhiều người.

    Có những người ban đầu dùng những lời lẽ rất khiếm nhã hoặc có những hành vi coi thường rõ rệt nhưng dần hiểu ra và thay đổi suy nghĩ, trở thành những “fan” nhiệt tình của chúng tôi. Nhưng không phải lúc nào chúng tôi cũng giữ được bình tĩnh, có lúc chúng tôi shock thật sự với những phản ứng quá quắt của khách hàng. Mới cách đây 2 tuần, một diễn viên điện ảnh khá nổi tiếng đến tư vấn về trường hợp của người nhà, đúng vào lúc chúng tôi đang bị shock vì thái độ của một gia đình bệnh nhân. Hậu quả của việc đó đã tác động lên những gì tôi nói với cô diễn viên xinh đẹp và nổi tiếng, nhất là sau khi cô ấy cho biết là gia đình đã có ý định đưa người bệnh đi mổ tại Thái Lan hoặc Singapore. Tôi nói rằng chúng tôi không muốn điều trị cho những người giàu có hay nổi tiếng và rằng chỗ của chúng tôi sẽ không phù hợp với người nhà của cô ấy. Khi bình tĩnh lại tôi thấy mình hơi quá quắt và muốn xin lỗi cô ấy. Qua đây, tôi xin thành thực xin lỗi cô diễn viên ấy nếu tình cờ cô đọc được những dòng này.


    Khi bạn tư vấn cho bệnh nhân hoặc người nhà, bạn không thể tư vấn cho tất cả mọi người. Đến một lúc nào đó có một người xuất hiện, họ không quan tâm tới những lời giải thích của bạn, thậm chí họ chỉ muốn thể hiện cho những người nhà khác biết là họ quan tâm tới người bệnh. Họ bắt đầu chê bai hoặc vặn vẹo bạn. Thậm chí họ phát biểu những câu rất khó nghe và yêu cầu gia đình đưa bệnh nhân đi nơi khác khám bệnh. Theo kinh nghiệm của tôi, những gia đình thể hiện có nhiều tiền, gia đình của một số cán bộ cao cấp, những người mới gặp bạn là bắt đầu khoe quen người này người khác, một số Việt kiều thể hiện thái độ ngông nghênh hoặc khoe là có nhiều tiền là những đối tượng bạn cần đặc biệt lưu ý.

    Ngày nay, khi bạn tư vấn điều trị cho bệnh nhân, một số người có thói quen thẩm định lại ý kiến của bạn bằng một bác sĩ khác. Và phải công nhận một điều là trình độ của các bác sĩ chúng ta không đồng đều, một số bác sĩ muốn “câu view” lại có những lời lẽ không đúng mực đối với đồng nghiệp, làm cho người bệnh mất phương hướng và nghi ngờ bạn. Thế là người bệnh hay người nhà bức xúc, câu chuyện được chuyển qua các nhà báo. Lúc này thì bạn sẽ thiệt thòi hơn nếu bạn là bác sĩ tư. Một số nhà báo đạo đức kém giật những cái tít thật giật gân, thêm mắm thêm muối vào câu chuyện và bạn trở thành ác quỷ. Tôi đã từng là nạn nhân của những bác sĩ và nhà báo kiểu nói trên nên tôi rất thông cảm với câu chuyện về bác sĩ tư mà chúng ta đang nói.

    Tôi đã từng có một bài viết về tình trạng phân biệt công tư và nhận được khá nhiều ý kiến trái chiều nhau. Mấy ngày vừa qua, dự đám tang của một người thầy lỗi lạc trong chuyên ngành Tai Mũi Họng, tôi tiếp xúc với nhiều người trong và ngoài ngành, cấp nhỏ có, cấp lớn có. Đối với những người đã biết nhau thì không có vấn đề gì nhưng với nhiều người, trong đó có cả một số chức sắc trong ngành y của chúng ta, họ thay đổi hẳn thái độ khi biết tôi làm tư nhân. Chúng ta vẫn phải công nhận một thực tế là tư nhân không được đánh giá cao trong cái xã hội còn nặng tư duy bao cấp này, và chúng ta cũng phải tỉnh táo để có đối sách đúng với từng loại khách hàng khác nhau.

    Ngoài ra, tôi xin có đôi lời về bài trả lời của vị bác sĩ khám bệnh. Mặc dù khách hàng và nhà báo có xúc phạm mình nặng nề đi chăng nữa, mặc dù điều đó gây thương tổn cho mình rất nặng nề, nhưng tôi nghĩ rằng khi đưa vấn đề ra công luận, chúng ta không nên xúc phạm lại họ, vì như vậy thì chúng ta đâu có khác gì họ. Ngoài ra, những vấn đề về nội bộ ngành y theo tôi nghĩ mình sẽ nói trong ngành y thôi, đa số người ngoài ngành không hiểu được và họ thường cho chúng ta là một. Biết rằng bạn có nhiều bức xúc, không riêng gì với bệnh nhân này, bằng chứng là cả 4 người con của bạn không theo nghề y mặc dù học rất giỏi, nhưng đó không phải điều để chúng ta tâm sự với người đã xúc phạm chúng ta.

    Dù sau này bạn có không theo ngành y đi nữa, bạn sẽ vẫn mãi là một bác sĩ, là một thầy thuốc, và quãng đời hành nghề y của bạn sẽ mãi mãi là quãng đời đẹp mà bạn sẽ luôn nhớ về nó và tự hào về nó. Ngoài ra chắc gì khi bạn bước sang một lĩnh vực khác, bạn không gặp những chuyện tương tự.

    Bác sĩ Võ Xuân Sơn (Sức khỏe & Đời sống)
    Everywhere, we learn only from those whom we love
    Johann W. V. Goethe and Unregistered

  4. The Following 2 Users Say Thank You to USYD For This Useful Post:

    drtrinh (18-12-13),thoa (17-12-13)

  5. #3
    lê tấn dũng's Avatar
    lê tấn dũng is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-7852
    Cấp phép ngày
    Dec 2013
    Bệnh nhân
    1
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    0/0
    Kinh nghiệm khám
    0

    Default

    Giá trị của y khoa là gì , điều gì đã đưa đẩy những bác sỹ nhiều mơ ước ,giàu thương cảm, yêu mến đồng loại bệnh tật yếu đuối bị chính cộng đồng ghét bỏ.Các đồng nghiệp đang tôn vinh ai, người bác sĩ tận tâm , thật thà thu nhập thấp , hay là người bác sỹ tầm tầm trong chuyên môn, giữ an toàn trong công việc ,và may mắn, điệu nghệ trong làm thêm để trở nên giàu có
    Các đồng nghiệp có ngưỡng mộ vài bác sỹ làm tư đông, có cho quan niệm bệnh nhân là khách hàng …Các đồng nghiệp có cho rằng bác sỹ phải biết kinh tế y tế, các đồng nghiệp có nghĩ giá trị của y khoa gắn với điều đó…Các bác sĩ có nhìn và ngưỡng mộ đồng nghiệp mình qua giá trị vật chất, bằng cấp thay vì tài năng
    Các bác sĩ có cho rằng thật là hiếm khi có đồng nghiệp đọc suốt đêm để sáng ra mạnh dạn thực hiện một công viêc tưởng như đã quen trên bệnh nhân .Các bác sỹ có khi nào phân vân giữa điều trị nhọc nhằn và chuyển viện để thoái thoát
    Còn nhiều câu hỏi nữa về giá trị của y khoa.
    Các đồng nghiệp có như Tôi ,vẫn chưa hiểu giá trị của y khoa hiện nay là gì
    Chọn việc ít chông gai , nhẹ nhàng có đem lại cho đồng nghiệp sự thanh thản trong tâm hồn, trong khi người bệnh không hề biết sự lựa chọn đó không đem lại kết quả tốt đẹp nào cho bệnh tật của họ
    Các đồng nghiệp có thấy mình có lỗi không khi mình có thể làm tốt hơn nữa cho bệnh nhân nếu mình cố gắng hơn
    Các bác sỹ còn nhớ mơ ước thuở đầu khi vào nghề y,các bác sỹ có thấy mình khác quá và cho rằng do hoàn cảnh không.
    Tôi nhiều khi cảm thấy lạc lõng,Tôi đang đi trên con đường y khoa không giống như Tôi vẽ nên ngày xưa,Tôi đã mất con đường của riêng mình, Tôi đi trên lối mòn mà nhiều bác sỹ đi qua để lại , bình thản, không cảm xúc , toan tính thiệt hơn
    Tôi không biết giá trị y khoa có bao gồm giá trị khôn theo cách các đồng nghiệp thường nghĩ về nhau trong công việc hàng ngày không.
    Nhiều khi Tôi cảm thấy thật buồn khi mình đang trôi trên một dòng sông thật êm đềm, không chèo, không chống, cứ trôi, không sóng gió , không ghềnh thác.Tôi có uyên bác, lãng mạn và tài hoa để đem lại nhiều nụ cười trên những khuôn mặt úa tàn vì bệnh tật như Tôi nghĩ
    Tôi sẽ có giá trị y khoa cho riêng mình, bởi Tôi hiểu trên đời này Tôi là duy nhất,không sao chép và không thể giống ai
    Tôi muốn làm trong một bệnh viện khi kê đơn không nghĩ đến vượt trần,khi điều trị không phải lo đến xuất toán, Tôi không muốn nghĩ đến nghị định 43 mỗi tháng, Tôi muốn những người không liên quan đến y khoa làm việc đó.
    Tôi muốn được trả tiền cho công sức của Tôi một cách trân trọng.Tôi muốn gọi đồng loại ốm đau là Người bệnh.Tôi muốn là Bác sỹ như mơ ước của Tôi ngày xưa./.


    Mình Rất phân vân khi đọc câu chuyện và viết những dòng này


LinkBacks (?)

  1. 16-12-13, 14:13
  2. B
    Refback This thread
    16-12-13, 12:34
  3. B
    Refback This thread
    16-12-13, 12:28
  4. 15-12-13, 09:44

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. [Cafe] Phản biện bài viết "Sản phụ chết bất thường tại bệnh viện"
    By benhngoisao in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 0
    Last Post: 29-09-16, 00:02
  2. [CLB] 99 cách để nói tiếng Anh "rất tốt" (99 ways to say " very good")
    By Street Singer in forum HMU ENGLISH CLUB
    Bệnh nhân: 3
    Last Post: 22-08-13, 18:16

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •