Results 1 to 2 of 2

Thread: Bác sĩ ''quay lưng'' với bệnh viện công: ''Qua cầu rút ván''?

  1. #1
    Nguyen Vu's Avatar
    Nguyen Vu is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-83
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    91
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn
    71/39
    Kinh nghiệm khám
    13

    Default Bác sĩ ''quay lưng'' với bệnh viện công: ''Qua cầu rút ván''?

    Bác sĩ "quay lưng" với bệnh viện công: “Qua cầu rút ván”?

    (ĐSPL)- Để được rời khỏi bệnh viện công, các Bác sĩ ở Quảng Ngãi đã tìm đủ lý do “chính đáng” như muốn tự hành nghề để... nâng cao thu nhập và bớt đi sức ép.

    Tuy nhiên, việc các Bác sĩ này tìm cách "cao chạy xa bay" sau khi được vào làm ở cơ quan Nhà nước, được hỗ trợ cho đi đào tạo, học tập nâng cao tay nghề, đang mang đến cảm giác xót xa và phẫn nộ cho dư luận.

    "Công anh bắt tép nuôi cò..."

    Câu chuyện 35 Bác sĩ đồng loạt xin nghỉ việc để được tự do, ra làm việc tại bệnh viện tư nhằm nâng cao thu nhập ở Quảng Ngãi thời gian qua đang khiến dư luận rất quan tâm và không ít người cảm thấy bức xúc. Riêng bệnh viện Đa khoa (BVĐK) tỉnh Quảng Ngãi, trong vòng 5 năm trở lại đây đã có 22 Bác sĩ xin nghỉ việc, trong năm nay có 5 Bác sĩ.

    Được biết, phần lớn những Bác sĩ nghỉ việc là những người có kinh nghiệm, có trình độ sau đại học, Bác sĩ nội trú, chuyên khoa I, thạc sỹ và thậm chí có cả những người đang giữ chức trưởng, phó các khoa.

    Những con người này đã từng thuộc diện được chú trọng đào tạo, hỗ trợ cho đi học nhằm nâng cao chuyên môn để làm nòng cốt trong khám, chữa bệnh tại các bệnh viện tuyến huyện và tỉnh.

    Phân tích về hiện tượng này, không ít người cho rằng, lý do mà những Bác sĩ dứt áo ra đi, đầu quân cho các bệnh viện tư, tự mở phòng mạch, được cho là điều kiện công tác tại các bệnh viện tuyến dưới ở Quảng Ngãi, thu nhập không như ý muốn, sức ép công việc quá lớn và không có cơ hội tiếp cận với trang thiết bị y tế hiện đại... Bác sĩ mang "giấc mơ tỉ phú" ở các bệnh viện tư đều viết trong đơn xin nghỉ việc với lý do "không đủ sức khoẻ để công tác, nghỉ để chăm lo mẹ già".

    Tuy nhiên, sau khi giải quyết xong thủ tục nghỉ việc tại các bệnh viện công lập thì những Bác sĩ này bỗng dưng "khoẻ lại" và "cao chạy xa bay" đến các bệnh viện tư ở TP.HCM, Đà Nẵng và bệnh viện Đa khoa Trung ương Quảng Nam để làm việc.

    Thực tế, nhiều người còn thể hiện sự ủng hộ cho xu hướng "Trâu lành ra đi, trâu què ở lại", vì cơ chế hiện nay, các Bác sĩ có tay nghề kém mới không tìm được việc ở các cơ sở y tế ngoài công lập nên ở lại bám bệnh viện công. Thậm chí một Bác sĩ trẻ tên là Nguyễn Thị Thúy đã thẳng thắn chia sẻ quan điểm của mình "cứ cái kiểu "trên đe, dưới búa" thế này thì Bác sĩ còn bỏ nghề ra ngoài làm nhiều. Trên không coi trọng, bệnh nhân thì coi thường, dọa nạt, lương không đủ mua sữa, bỉm cho con, thử hỏi có ai chuyên tâm làm Bác sĩ y đức được không?".

    Tuy nhiên với những quan điểm cực đoan như thế thì Bác sĩ cống hiến lâu năm trong ngành không tán thành, Bác sĩ Lê Quốc Tín, công tác tại Sơn La, một địa phương còn khó khăn hơn Quảng Ngãi lại cho rằng: "Lương Bác sĩ theo quy định chung của Nhà nước, cũng không đến nỗi nào, tương đương với lương giáo viên, quân đội. Chính sách đãi ngộ cho ngành y của tỉnh Quảng Ngãi như thế là được rồi, như chúng tôi đầy đủ bằng cấp từ trước, vẫn vui vẻ làm việc, y đức mà. Không muốn làm tại bệnh viện công thì nên thẳng thắn từ đầu. Chứ kiểu lợi dụng chính sách Nhà nước cho đi học nâng cao, đào tạo chuyên khoa, đến khi "đủ lông, đủ cánh" để "cao chạy xa bay" là thiếu đạo đức chứ chưa nói đến lương y".


    Các Bác sĩ phải hiểu được, nếu đòi hỏi phải trả thu nhập cao thì lấy đâu tiền. ảnh chỉ có tính minh họa.

    Sao lại “rũ áo ra đi”?

    Những cuộc "đào thoát tập thể" để rũ bỏ bệnh nhân nghèo của những người được ví là từ mẫu mang áo blu trắng ở Quảng Ngãi khiến nhiều người cảm thấy thất vọng cho cái gọi là trách nhiệm công dân trong khám, chữa bệnh của những Bác sĩ này. Nhiều người đã tự đặt câu hỏi, tại sao khi mới ra trường, Bác sĩ trẻ lại mong được vào bệnh viện công làm việc. Tuy nhiên, đến khi "đủ lông đủ cánh", một số Bác sĩ viện đủ lý do để dứt áo ra đi và còn không ít người bộc lộ thái độ bất mãn về chính sách, chế độ đãi ngộ.

    Trong vụ việc đồng loạt các Bác sĩ bỏ việc ở Quảng Ngãi, khi tìm hiểu về chính sách đãi ngộ đối với đội ngũ y tế của địa phương này, cho thấy rằng, nhiều năm trở lại đây chính quyền tỉnh đã cố gắng thu xếp chế độ đãi ngộ hợp lý cho các y, Bác sĩ, tạo điều kiện cho họ yên tâm công tác.

    Thậm chí, khi so sánh với nhiều tỉnh, thành khác, Bác sĩ trẻ ở Quảng Ngãi còn nhận được nhiều ưu đãi hơn. Cụ thể, Bác sĩ mới ra trường, về công tác ở tỉnh sẽ hưởng đãi ngộ 200 đến 250 triệu đồng. Ngoài việc hưởng lương theo quy định của Nhà nước, các chức danh như giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ, Bác sĩ, dược sỹ chuyên khoa II (chuyên ngành sản phụ khoa) được hỗ trợ một lần từ 300 đến 350 triệu đồng; tiến sỹ các chuyên ngành khác, thạc sỹ y khoa, Bác sĩ chuyên khoa I, Bác sĩ nội trú (chuyên ngành sản phụ khoa) 250 triệu đồng. Đối với Bác sĩ, dược sỹ chuyên khoa I, Bác sĩ nội trú hay Bác sĩ, dược sỹ đại học (tốt nghiệp khá, giỏi) được hỗ trợ từ 200 đến 230 triệu đồng.

    Theo kế hoạch đầu năm 2015, tỉnh Quảng Ngãi bắt đầu áp dụng chính sách đãi ngộ đối với các Bác sĩ, dược sỹ đại học và trình độ sau đại học chuyên ngành y dược công tác lâu năm tại các cơ quan hành chính và đơn vị sự nghiệp công lập. Cụ thể, ngoài việc hưởng lương, phụ cấp và các chế độ, chính sách theo quy định, họ còn được hưởng mức phụ cấp từ 0,7 đến hai lần mức lương cơ sở (tăng thêm từ 800.000 đến 2,3 triệu đồng) mỗi tháng. Tỉnh cũng đã chi 30 tỉ đồng để hỗ trợ trang thiết bị y tế thiết yếu cho bệnh viện đa khoa tỉnh nhằm tạo môi trường tốt cho Bác sĩ làm việc.

    Nhiều ý kiến cho rằng, một tỉnh còn nghèo như tỉnh Quảng Ngãi, trong bối cảnh người dân còn thu nhập thấp. Thậm chí, nhiều huỵện miền núi người dân còn thiếu ăn, thậm chí ăn "gạo mốc" để trừ bữa nhưng vẫn cố gắng để nâng cao đời sống của đội ngũ y, Bác sĩ như trên là một sự cố gắng rất lớn cần được ghi nhận. Trao đổi với PV báo Đời sống và Pháp luật, ĐBQH Đào Trọng Thi cho rằng, các chính sách y tế của tỉnh Quảng Ngãi thời gian qua là một sự cố gắng quá lớn. Chưa thấy nhiều địa phương có ưu đãi tiền mặt đến cả vài trăm triệu đồng như vậy đối với một Bác sĩ mới ra trường và có những chính sách đãi ngộ lớn đối với các Bác sĩ lâu năm. Trong bối cảnh, ở những địa phương còn nghèo như ở Quảng Ngãi, thu nhập mặt bằng của người dân thấp, thì những nỗ lực trên là một sự cố gắng lớn. Các Bác sĩ phải hiểu được, đòi hỏi phải trả thu nhập cao thì lấy đâu ra tiền?

    Cũng như ĐBQH Đào Trọng Thi, ĐBQH Lê Văn Cuông cho rằng, các Bác sĩ ở Quảng Ngãi bỏ việc, chuyển làm việc ở bệnh viện tư chứ không phải bỏ việc vĩnh viễn. Vì vậy, không thể nói do áp lực của xã hội lên ngành y tế nói chung và y đức nói riêng quá lớn khiến họ không thể đối diện được. Có một thực tế hiện nay là thu nhập cao tạo sức hút rất lớn đối với lao động trong mọi lĩnh vực. Với cuộc sống hiện tại, sẽ là rất khó để hy vọng ở mỗi con người sự hy sinh nào đó.


    ĐBQH Đào Trọng Thi.

    Bác sĩ không phải là thiên tài mà đòi hỏi đãi ngộ đặc biệt

    ĐBQH Đào Trọng Thi phân tích: Xét về tổng thể, trình độ Bác sĩ cũng tương đương trình độ cử nhân. Nếu chỉ tăng lương 10% thôi, ngân sách của Nhà nước đã phình rất lớn và lấy đâu ra? Chỉ tăng cho Bác sĩ, giáo viên cũng đòi hỏi thì biết xử lý thế nào? Bác sĩ trình độ cũng chỉ ở mức độ đại trà không phải là thiên tài mà đòi hỏi sự đãi ngộ đặc biệt.

    Theo: TRINH PHÚC - DƯƠNG THU (Đời sống & Pháp luật)

  2. #2
    Nguyen Vu's Avatar
    Nguyen Vu is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-83
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    91
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn
    71/39
    Kinh nghiệm khám
    13

    Default Các ngài đạo đức thật là đúng!

    Chẳng mấy khi đọc được một bài viết chí lí chí tình và tâm huyết với y tế công lập như vậy, tôi thấy thật đáng mừng các bác ạ. Mừng là bởi vì có những vị nhà báo như Trinh Phúc – Dương Thu (Đời Sống & Pháp Luật) thật am hiểu đời sống sung túc và tuân thủ pháp luật của các vị bác sĩ ở tỉnh Quảng Ngãi. Hơn nữa, lại có các ông nghị thật am hiểu đào tạo y khoa ấy ạ.

    Công ai bắt tép nuôi cò?


    Không ai sống hộ cho cuộc sống của người khác, đó là điều rõ như ban ngày. Để được đi học và đào tạo ở các tuyến cao hơn, chắc chắn các bác sĩ ở tuyến dưới phải có một thời gian làm việc và cống hiến cho bệnh viện. Do ngân sách Nhà nước dành cho y tế có hạn, nhiều bệnh viện đã áp dụng các biện pháp làm chậm quá trình vào biên chế hoặc ký hợp đồng không xác định thời hạn của các bác sĩ như: kéo dài thời gian học việc, thử việc, hợp đồng ngắn hạn. Trong khi đó, tại Khoản 4, Điều 8, Chương I của Bộ luật Lao động 2012 có ghi: Các hành vi nghiêm cấm… 4. Lợi dụng danh nghĩa dạy nghề, tập nghề để trục lợi, bóc lột sức lao động…” Nếu đến tìm hiểu về vấn đề quy trình tổ chức cán bộ của các bệnh viện tuyến dưới, hẳn sẽ lộ ra nhiều điều thú vị.


    Mỗi phút thảnh thơi hiếm hoi, các bác sĩ thường đem khoe trên trang facebook cá nhân với bạn bè để nhận những lời động viên an ủi và chúc mừng. Hình ảnh hiếm hoi tại khoa cứu của một bệnh viện tuyến trung ương (Ảnh: HungDr)

    Như vậy, liệu bệnh viện là người “bắt tép nuôi cò”, hay chính các bác sĩ ấy, trong quá khứ đã có một thời gian dài phải còng lưng ra để cố gắng chen chân vào bệnh viện, nơi vốn đã chật hẹp, dù công việc thì nhiều nhưng ngân sách chỉ cho từng đó biên chế??? Nếu như có ai được bỏ tiền đào tạo và sau đó đi mất, thì trước hết các bệnh viện hãy tự trách mình vì không có đầy đủ các điều khoản ràng buộc khi ký quyết định cho đi học cũng như trong hợp đồng lao động của mình. Và trong nhiều trường hợp, e rằng sự ra đi dễ dàng là bởi vì: làm bao nhiêu năm vẫn chỉ là theo hợp đồng mà thôi.

    Khoản 1 Điều 10 chương II của Bộ luật Lao động 2012 có ghi: Quyền làm việc của người lao động 1. Được làm việc cho bất kỳ người sử dụng lao động nào và ở bất kỳ nơi nào mà pháp luật không cấm…”. Nếu như các bác sĩ đó đã giải quyết các giấy tờ thủ tục với bệnh viện công, thì chẳng có lý do nào trách cứ họ cả, bởi họ vẫn đang thực hiện đúng các quy định của pháp luật. Hơn nữa với chính sách thúc đẩy công bằng y tế công – tư thì rõ ràng họ cũng không hề đi ngược lại với mong muốn của Quốc hội và Nhà nước.

    “Rũ áo ra đi” hay “nhốt chim trong lồng”?

    Một người bạn đồng nghiệp của tôi sau vài năm về tuyến dưới đã nói rằng: “Về đây, tất cả các kiến thức cứ dần mai một vì người dân đa phần lên tuyến trên hoặc đến các trung tâm y tế lớn để khám và điều trị, mình muốn làm, muốn phát triển nhưng hệ thống cũ đã quá trì trệ, không ai muốn thay đổi nữa. Đặc biệt là sau khi đi học lên cao ở tuyến trên mà đến khi về nhà không được áp dụng. Vậy là ai ở tuyến dưới cũng muốn đi.”

    Nhìn lại các bệnh viện đang ngày một thay đổi ví dụ như Bệnh viện tỉnh Phú Thọ với khuôn viên sạch sẽ, tác phong làm việc cải thiện đáng kể, thường xuyên mời các bác sĩ chuyên gia đầu ngành về làm việc và hỗ trợ chuyên môn. Đó thực sự là một môi trường làm việc hứa hẹn sẽ tạo được uy tín cho người dân.

    Ngược lại, có những bệnh viện kể cả công lẫn tư, đổ ra hàng đống tiền để đầu tư cơ sở hạ tầng và máy móc thiết bị hiện đại, nhưng cuối cùng vì không tạo được lòng tin với dân, cho nên lúc nào cũng vắng. Đi học cao lên, giống như được trang bị thêm cánh, nhưng khi về trở lại nơi chốn cũ thì có cánh cũng vô ích, bởi cái lồng cứ ngày càng hẹp lại, bởi mong muốn phát triển mà xung quanh cứ ì ra. Ai sẽ hiểu được điều đó? Có lẽ, ham muốn lớn nhất của một người bác sĩ là chữa khỏi được cho bệnh nhân. Vậy mà ai đó cứ bắt những người đã được đào tạo tốt phải ngồi một chỗ phí hoài khả năng, trong khi chưa tự trách mình vì sao lại thiếu năng lực lãnh đạo đến mức nhân sự phải ra đi? Rõ ràng đãi ngộ “có vẻ” tốt, vậy thì nếu không vì môi trường làm việc kém và ảm đạm thì chẳng có lý do gì họ lại ra đi.

    Thành tựu trong ngành y tế: Một trong những bệnh nhân đã ngừng tim được cứu sống nhờ kỹ thuật cao (ECMO) được áp dụng thành công tại Bệnh viện Bạch Mai và nhiều bệnh viện trong cả nước

    Hàng năm, có rất nhiều công trình nghiên cứu khoa học và các kỹ thuật cao được tiến hành và áp dụng thành công tại Việt Nam. Điều đáng chú ý là các công trình nghiên cứu khoa học và kỹ thuật cao này không phải quốc gia nào trên thế giới cũng có thể làm được. Tuy nhiên, máy móc và vật tư y tế chúng ta vẫn phải mua của nước ngoài với giá cắt cổ chỉ vì nền khoa học cơ bản của nước ta không nghiên cứu được, nên khoa học ứng dụng của nước ta không sản xuất được. Lỗi này là do ai?

    Bác sĩ không phải thiên tài

    Quá đúng! Ý này là đúng nhất trong bài báo. Bác sĩ cũng chỉ là người bình thường, chỉ khác những người khác là họ có khả năng cứu được người sắp chết, ngăn ngừa được dịch bệnh lây lan, xử lý được các tình huống đe dọa tính mạng của con cháu nhà mình. Họ làm những điều đó cũng chỉ như các cỗ máy thôi, không có gì là thiên tài cả.

    Một ý rất đúng của Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) Đào Trọng Thi, bác sĩ (ở Việt Nam) chẳng hơn gì cử nhân! Bác sĩ hẳn phải hơn cử nhân về quá trình đào tạo, nhưng đúng là chẳng hơn gì về bậc lương, thậm chí xét về thời điểm bắt đầu bậc lương cơ bản thì còn thua xa! Ở nước ngoài thì sao? Tại Mỹ, để vào được đại học y, bạn phải có một tấm bằng tốt nghiệp đại học trong 3-4 năm trước. Tại Pháp, bạn phải trải qua tổng cộng 4 vòng học tập, và sau đó là một vòng nâng cao ở bệnh viện, tổng cộng 10 năm. Tại Việt Nam, mô hình của chúng ta cũng tương đối giống Pháp. Nếu để hành nghề chính thức (theo đúng quy định của pháp luật) thì bác sĩ ở Việt Nam phải trải qua ít nhất là 9 năm (6 năm học, 1 năm học việc và thử việc, 2 năm cao học, hoặc 6 năm học y và 3 năm nội trú) thì mới có chứng chỉ hành nghề. Chưa kể đến có những đồng nghiệp của tôi sau chừng ấy năm rồi nhưng vẫn không lấy được chứng chỉ hành nghề, buộc phải làm việc ở dạng tập sự.

    Như vậy, trong khi thời gian làm việc của nhân viên y tế thường xuyên vượt quá 8 tiếng/ngày thì để có được bậc lương khởi đầu 2,34 giống như các anh chị ở những ngành khác, e rằng một người bác sĩ phải mất 9-10 năm. Một số nơi cá biệt cũng được sớm hơn một chút nhưng để được tăng bậc lên thì cũng là một quá trình rất dài sau đó, và cũng chẳng dám so sánh với các anh chị cử nhân cùng trang lứa, bởi lúc đó bậc lương của họ đã “cao chạy xa bay” rồi.

    Một điểm nữa, tại Pháp và Mỹ, khi có bằng MD (bằng bác sĩ) thì đó là một tấm bằng rất giá trị. Tôi xin nhấn mạnh: nó còn giá trị hơn cả PhD (bằng tiến sĩ) hay học hàm cao nhất của giảng dạy là giáo sư. Có rất nhiều bác sĩ trên thế giới với những công trình nghiên cứu có tính ứng dụng cao chỉ ghi đơn giản bên cạnh tên mình là MD. Nếu như các bác sĩ không tham gia giảng dạy thì có lẽ bằng tiến sĩ và học hàm giáo sư cũng không có ý nghĩa đối với công việc của họ. Đối với những bác sĩ khám chữa bệnh trực tiếp, đã không còn khái niệm “Master of Medicine” nữa, mà chức danh Doctor (Dr) đã được coi trọng hơn cả một thạc sĩ ở các chuyên ngành khác. Tóm lại, bác sĩ chắc chắn là hơn cử nhân.

    Với tất cả những điều trên, có lẽ các bác sĩ ở Quảng Ngãi cũng không phải thiên tài gì, do vậy quyết định của họ là dễ hiểu. Tôi tin rằng đằng sau lựa chọn của họ chính là môi trường làm việc kém hấp dẫn của bệnh viện công nơi họ làm việc. Khi tìm đến môi trường làm việc hấp dẫn hơn, họ đã không làm gì sai cả về mặt “Đời sống lẫn Pháp luật”, thưa các “ngài đạo đức” ạ.

    Bác sĩ Thanh Huyền

  3. The Following User Says Thank You to Nguyen Vu For This Useful Post:

    Phạm Minh Đức (20-03-16)

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. [Tư vấn] Phòng ngừa bệnh đau lưng ở công nhân và dân văn phòng
    By caothang2015 in forum THÔNG TIN Y DƯỢC
    Bệnh nhân: 0
    Last Post: 24-02-17, 16:51
  2. [Cafe] Người giỏi vẫn đang rời bệnh viện công
    By Nguyen Vu in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 0
    Last Post: 29-10-14, 07:59
  3. [Cafe] Bác sĩ bệnh viện công không bao giờ giàu có
    By benhngoisao in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 1
    Last Post: 16-01-14, 20:13

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •