Results 1 to 3 of 3

Thread: Bác sĩ chúng tôi không được dạy kiếm tiền

  1. #1
    Nguyen Vu's Avatar
    Nguyen Vu is offline Sinh viên Y3
    Giấy phép số
    NT-83
    Cấp phép ngày
    Jul 2012
    Bệnh nhân
    91
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn
    71/39
    Kinh nghiệm khám
    13

    Default Bác sĩ chúng tôi không được dạy kiếm tiền

    Chúng tôi - những người bác sĩ ở Việt Nam đáng được cảm thông, tri ân hơn là trách mắng, đáng được trân trọng hơn là căm ghét.

    Vì sao ư? Vì chúng tôi mang trong mình trọng trách lớn nhất là cứu người - cái trọng trách mà chẳng có ngành nghề nào có thể đứng sánh ngang hay thay thế được. Đại diện cho tất cả các bác sĩ tại Việt Nam, chúng tôi hãnh diện vì được đóng vai những thiên thần áo trắng, những vị cứu tinh mang lại sự sống cho hàng triệu triệu người trên đất nước này.

    Chúng tôi đáng được yêu quý, coi trọng, tôn vinh vì những gì đã cống hiến.

    Chúng tôi là những người tài giỏi, là những học sinh ưu tú nhất ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Chúng tôi là những nhân tài đất Việt được chắt lọc từ các trường làng, trường tỉnh. Ai ai cũng biết để được ngồi vào giảng đường đại học trường Y chúng tôi đã phải học giỏi hơn, nỗ lực cố gắng gấp mười lần các bạn cùng trang lứa.

    6 năm ngồi trên ghế giảng đường là 6 năm chúng tôi vắt kiệt sức mình, miệng nôn thốc nôn tháo, mắt mũi cay xè vì phóoc môn khi giải phẫu những xác ướp hay thậm chí lấy cả tính mạng của mình ra để làm vật thí nghiệm, để phục vụ nghiên cứu các đề tài khoa học với mục đích cuối cùng là tìm ra những phương pháp chữa bệnh ưu việt nhất, ít tốn kém, ít đau đớn nhất cho các bệnh nhân.



    6 năm ngồi trên ghế giảng đường của chúng tôi không phải là màu hồng như các bạn sinh viên trường khác. Chúng tôi phải miệt mài ngày đêm và vất vả hơn hàng trăm lần so với những bạn học ngành kinh tế, ngoại giao... Vì chúng tôi yêu con đường mình đã chọn, vì chúng tôi phải học để cứu người, vì một chút sơ sẩy con số của một nhân viên ngân hàng chỉ gây tổn thất về mặt kinh tế nhưng với ngành Y, với những người bác sĩ tương lai như chúng tôi không được phép sai dù với bất cứ lí do gì.

    Chúng tôi phải tập thói quen thức khuya dậy sớm, lấy ngày làm đêm để túc trực 24/24 với những người bệnh, để bất kể khi nào họ cần là chúng tôi có mặt.

    Sau 4 năm học các sinh viên ngành khác đã có thể ra trường xin việc, sung sướng thụ hưởng những năm tháng phấn đấu dùi mài kinh sử với một công việc tốt, lập gia đình. Nhưng với chúng tôi thì khác, sau 6 năm lĩnh hội những kiến thức sách vở và những bài tập thực hành trên xác người.... Chúng tôi vẫn phải tiếp tục mất thêm 4 năm làm thực tập sinh, chăm sóc, giúp đỡ cho hàng ngàn bệnh nhân, phải đứng mỏi gối phụ bên các thầy trong các ca phẫu thuật. Những năm tháng đó thu nhập của những con người giỏi giang, ưu tú như chúng tôi chẳng bằng một chị lao công ở bệnh viện.

    Thay vì mất 4 năm ăn học thì chúng tôi phải mất đến 10 năm trời mới có thể chính thức kiếm sống bằng nghề y. 10 năm cố gắng phấn đấu nhưng cái mức lương mà chúng tôi được nhà nước trả còn thua thiệt so với những ngành nghề khác, chỉ quanh quẩn 5 triệu mỗi tháng. Đã đến lúc chúng tôi phải lao vào kiếm tiền bằng nghề y. Kiếm tiền để trang trải cuộc sống, để chứng tỏ tài năng, vai trò, trách nhiệm của mình trong xã hội, trong gia đình...

    Say mê kiếm tiền không phải vì chúng tôi tham tiền mà vì quyền lợi luôn đi đôi với trách nhiệm, chúng tôi muốn xã hội trả công xứng đáng vì những gì đã hi sinh. Chúng tôi xứng đáng được hưởng một cuộc sống tốt vì những công sức mà chúng tôi đã bỏ ra.

    Nhưng trớ trêu thay chúng tôi chỉ được dạy cứu người, dạy chữa bệnh chứ không được dạy cách kiếm tiền. Thế nên mới xảy ra đủ chuyện tai tiếng cho ngành y.

    Chúng tôi thấy xấu hổ vì mình không khéo léo, niềm nở, ngọt ngào như anh bán hàng đa cấp. Vì chúng tôi chưa từng được dạy cách để chiều lòng tất cả mọi người.

    Chúng tôi chưa từng được đào tạo phải ra giá, đàm phán, thương lượng... với hãng dược để nhận hoa hồng sao cho hợp lí và kín đáo, việc mà chỉ cần có tí nghiệp vụ khéo léo thì mọi chuyện chẳng bao giờ ầm ĩ.

    Chúng tôi không được dạy cách bán hàng, lấy tiền thế nào ở phòng mạch cho vừa ý bệnh nhân, cứ phải truyền nhau cái cách bán thuốc gỡ mác kém cỏi để bị chê cười. Giá như chúng tôi có tí nghiệp vụ của chị bán phở chắc đã không bị các bạn trách mắng.

    Thực lòng chúng tôi không hề muốn và rất sợ hãi nếu lâm vào các tranh chấp với bệnh nhân. Là một người bác sĩ, chúng tôi luôn muốn chữa cho các bạn thật tốt nhưng thật tiếc vì chúng tôi không phải là thần thánh để có thể làm tốt tất cả. Chúng tôi cũng chẳng bao giờ được dạy phải làm thế nào để giải quyết các mẫu thuẫn tranh chấp với người bệnh. Nếu lúc đó chúng tôi có tí nghiệp vụ của anh bán bảo hiểm thì sẽ tốt biết bao...

    Các bạn sẽ hỏi, sao chúng tôi không học hỏi đi, để làm hài lòng bệnh nhân và người nhà của họ hơn? Chúng tôn cũng muốn lắm, nhưng đã và đang phải học rất nhiều về chuyên môn, và đang bận phải kiếm tiền cho kịp người ta, thì đầu óc đâu để học hỏi nữa đây?

    Hãy đặt tình huống nếu tất cả bác sĩ Việt Nam tạm nghỉ công việc mình 10 ngày, thì có bao nhiêu bác sĩ sẽ chết và bao nhiêu bệnh nhân sẽ chết? Khi các bạn đau lòng trước sự chết chóc, mất mát của người thân, người quen...các bạn hãy nhớ đến những gì chúng tôi đã đóng góp, nhớ đến những thứ chúng tôi đã không được dạy để làm hài lòng các bạn, để thông cảm với chúng tôi hơn...!

    Làm người mấy ai toàn vẹn và chúng tôi - những người bác sĩ luôn đặt chữ tâm lên đầu luôn yêu quý các bệnh nhân hơn chính bản thân mình nhưng trách nhiệm làm cha, làm mẹ, làm con đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của chúng tôi. Miếng ăn, cơm áo luôn thúc giục chúng tôi phải kiếm thật nhiều tiền để sống tốt và lo cho gia đình của chính mình. Những sai sót của chúng tôi chỉ vô cùng nhỏ nhoi so với những gì lớn lao mà chúng tôi đã làm được cho mọi người. Chúng tôi có đang bị trách cứ và căm ghét?

    Theo: megafun.vn

  2. The Following 3 Users Say Thank You to Nguyen Vu For This Useful Post:

    b.tung_ytb (13-09-13),sinhvienykhoa (20-08-13),vonamson (20-08-13)

  3. #2
    drthanhtam's Avatar
    drthanhtam is offline Sinh viên Y4 Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-5
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    TP Hồ Chí Minh
    Bệnh nhân
    197
    Cám ơn
    30
    Được cám ơn
    196/93
    Kinh nghiệm khám
    25

    Default

    Quote Originally Posted by Nguyen Vu View Post
    Chúng tôi có đang bị trách cứ và căm ghét?


    Cứ thử cảm giác bị một bác sĩ chửi, vòi tiền hay tắc trách làm chết người nhà đi rồi biết

  4. #3
    drthanhtam's Avatar
    drthanhtam is offline Sinh viên Y4 Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-5
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    TP Hồ Chí Minh
    Bệnh nhân
    197
    Cám ơn
    30
    Được cám ơn
    196/93
    Kinh nghiệm khám
    25

    Default

    Thực ra bài viết này chắc là nói cho vui thôi, chứ bản chất chỉ là ngụy biện. Bất kỳ thứ gì cũng có luật chơi của nó. Làm bác sĩ là phải chấp nhận luật chơi của nghề này chứ kêu ca gì. Nếu chịu không nổi thì đi chỗ khác chơi. Có ai ép anh làm bác sĩ đâu nào?

  5. The Following 2 Users Say Thank You to drthanhtam For This Useful Post:

    b.tung_ytb (13-09-13),thoa (13-01-14)


LinkBacks (?)

  1. 21-08-13, 20:08
  2. 20-08-13, 08:19

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Similar Threads

  1. Bệnh nhân: 0
    Last Post: 15-08-14, 23:02
  2. [HMU EC] Tiết kiệm tiền khi mua thuốc kê đơn: Nên và không nên
    By trangbeo in forum QUÁN CAFE NỘI TRÚ
    Bệnh nhân: 0
    Last Post: 16-02-14, 03:12

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •