Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 10 of 19

Thread: Viết từ một chuyến đi ...

  1. #1
    drluuhanh's Avatar
    drluuhanh is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-474
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    10
    Cám ơn
    17
    Được cám ơn
    4/1
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default Viết từ một chuyến đi ...

    (Em chưa thấy bác nào bắt đầu mục này nên em xin được mở màn trước ạ ^^)

    Chúng tôi đến xã Nậm Ban, huyện Sìn Hồ, tỉnh Lai Châu vào một ngày giữa thu đầy gió. Nếu ở Hà Nội có lẽ là thơ mộng lắm, nhưng ở trên này, thu hay gì thì cũng không đúng nghĩa lắm. Trên này khái niệm thời tiết thật khó diễn tả, có thể đang nắng to lắm rồi lại râm mát, có khi âm u rồi lại mưa rất to, đêm bạn có thể thấy rất nhiều sao rồi ngày hôm sau vẫn mưa như thường .

    “Trung tâm xã” nằm tít dưới chân núi thật sâu, sâu nhất. Xuống được “trung tâm xã” đấy có hai con đường: Một là đi “đường thẳng” với độ dốc là 60 – 80 độ, độ dài chừng 1km, gọi là "đường" cho nó có một cái tên vậy chứ cũng chẳng ra là đường, hai là “đường vòng” đỡ dốc hơn nhưng xa khoảng 2km. Lúc xuống bản tôi và nàng Vân đã đi xuống bằng “đường thẳng”, trong đoàn có mấy ai dám đi bằng đường này đâu , vậy mà nàng Vân vẫn đi băng băng, chắc đã có chút ít kinh nghiệm rồi ^^, song vẫn không bằng trẻ con nơi đây. Chúng khuân đồ xuống bằng đường này mà đi cứ như đi trên đường bằng với những chiếc thùng rất to!!! Còn tôi tay chỉ cầm 1 cái túi trong đó có cái áo blouse và ống nghe mà đi với vận tốc chắc 1km/h. Đi được chừng nửa đường tôi gặp 1 bé, bé xíu, tôi nghĩ chắc khoảng 5 tuổi gì đó, tôi nhờ nó cầm hộ cái túi cho mình khỏi vướng tay, rồi tưởng nó đi cùng mình ai dè thoắt cái đã chẳng thấy nó đâu . Trên đường xuống bản tôi đã trượt ngã đến 9 lần (tự nhủ cứ thử đếm thử xem sao ý mà .

    Rồi cuối cùng tôi cũng xuống được bản với đôi chân tê dại và quần áo lấm lem đầy đất vì ở đây mới mưa xong, đường rất lầy lội. Người tôi gặp đầu tiên khi xuống đến đây là 1 bé chắc khoảng 2 tuổi còi dí đang trần truồng đứng giữa “đường” với cái bụng rất to, chắc nhiều giun lắm. Nó cứ nhìn tôi trân trân, ờ chắc mình “xinh đẹp” lắm . Rồi tôi nhìn thấy cái bể nước, may quá, tôi cần rửa chân tay và mặt mũi chút. Tôi thấy 1 anh chàng cũng đang ở đấy nhưng tôi không nhìn kỹ anh chàng này lắm, tôi hỏi: "Cho tôi rửa nhờ chân tay chút nhé!!!". Rồi cũng chẳng để anh chàng nói gì, tôi cầm vòi nước rửa chân. Anh chàng cất giọng lè nhè: "R…ư…ợ…u… đi …!!!". Tôi ngẩng lên nhìn anh chàng này, mắt anh ta đỏ au, thoang thoảng mùi rượu. Chợt nhớ nàng Vân đã kể khi đi trên xe rằng trước khi đi nàng đã đọc được một bài viết về xã Nậm Ban này, nàng kể “Lai Châu là tỉnh nghèo nhất nước, Sìn Hồ là huyện nghèo nhất Lai Châu và xã Nậm Ban là xã nghèo nhất huyện Sìn Hồ, người dân ở đây uống rượu đến quên ngày quên tháng …”. Và tôi đang đứng ở một nơi theo bài viết đó là nơi nghèo nhất cả nước và trước mặt một anh chàng đang say rượu. Có gì đó sờ sợ, tôi trả lời: "Để hôm khác đi, hôm nay bận rồi !!!". Anh chàng lại lè nhè: "R…ư…ợ…u… đã … !!!". Tôi đáp: "Bây giờ phải làm việc đã, để sau nhé!!!". Tôi vội vàng rửa chân tay và cố gắng đi thật nhanh, mặc dù chân tay cũng chưa sạch lắm!!! Rồi tôi xuống chỗ trường học là nơi khám bệnh cho các bé, trước cửa lớp là một dòng sông, à, mà không biết có thể gọi là dòng sông không mà nó chảy cuồn cuộn, nước đục ngàu. Nếu chẳng may mình ngã xuống đấy chắc sẽ bị cuốn ngay đi L. Nàng Vân bảo nhìn nó làm nàng Vân nghĩ đến phim “Tây du ký”


    Bạn cùng trang lứa
    Nậm Ban, Sìn Hồ, Lai Châu. Ảnh: Hoang Tien Tung

    Khám bệnh cho các bé, thấy chúng thực sự rất ngoan và đặc biệt chúng rất hôi, chúng hôi đến mức nàng Vân phải đề xuất lần sau có đến thì mang cho chúng xà phòng . Và cũng thấy nhiều câu chuyện vừa buồn cười vừa khiến ta phải suy nghĩ…

    * Câu chuyện 1:
    - Cháu mấy tuổi rồi?
    - Cháu không biết ạ!!! (T.T)

    - Cô dặn nhé: Thuốc này ngày cháu uống 2 viên, sáng 1 viên, chiều 1 viên, Thuốc này ngày cháu uống 2 chén, sáng 1 chén, chiều 1 chén. Nhắc lại cô nghe xem nào?
    - abc, xyz (không nhắc lại được (T.T))
    - Thế cháu có đọc được không?
    - Cô viết bằng tiếng kinh ạ? Vậy thì cháu đọc được! (Rồi đọc to từng chữ một )
    Chắc là mình nói chúng nó khó hiểu quá .

    * Câu chuyện 2: (Đang dư âm với câu chuyện 1)
    - Mẹ cháu đâu?
    - Em là mẹ, đây là con ạ! (T.T)
    - Vậy à, năm nay em bao nhiêu tuổi?
    - Em không biết ạ!!! (T.T)
    Hic, cô gái này nhỏ quá mình tưởng là các bé!!! Hình như ở đây không có khái niệm về tuổi tác thì phải, thế hình như cũng tốt nhỉ , chẳng cần quan tâm bản thân mình đang ngày môt già đi!

    * Câu chuyện 3:
    - Chị có bầu tháng thứ mấy rồi?
    - Em không biết ạ! (T.T)
    - Thế đây là đứa thứ mấy của chị rồi?
    - Thứ 7 ạ! (T.T)
    Và như thế đấy, hình như ở đây cũng không có khái niệm cả về thời gian luôn!!! Và họ cũng đẻ nhiều ghê .

    Câu chuyện 4:
    - Cháu học lớp mấy rồi?
    - Cháu học lớp 9 ạ!
    - Thế cháu có định học tiếp không?
    - Không ạ!
    - Sao cháu không định học tiếp?
    - Bố mẹ cháu cho cũng cháu đi học tiếp nhưng cháu không muốn học ạ!
    - Vậy cháu định làm gì?
    - Cháu cũng không biết ạ! (T.T).

    * Câu chuyện 5:
    Tôi nghe câu chuyện này khi buổi tối ngồi ăn cơm cùng một anh trong đoàn, anh kể bọn trẻ ở đây có đứa mang theo đồ đạc đi bộ 15 cây số đường rừng để đến lớp học vào mỗi chiều chủ nhật và về nhà vào chiều thứ sáu. Trời ạ, nếu là mình chắc mình bỏ học rồi quá, đi có 1 cây số đường rừng mà còn thở ra tai. Chúng nó thật ham học quá, cũng mừng …

    Khám bệnh xong tôi mới nhớ mình bỏ quên một số thứ cần thiết trên xe, tôi quyết định một mình quay lên trên để lấy. Nghĩ cũng thấy ghê, bây giờ quyết định đi “đường vòng” với khoảng 2km đỡ dốc, nàng Vân, nàng Tuyết còn nhắn nhủ mang xuống cho hai nàng cái áo khoác. Rồi tôi thấy một anh chàng mặc bộ quần áo mưa, đội mũ bảo hiểm kiểu kín đầu, túm lại là mình không thấy được mặt anh ấy, anh đang ngồi lên xe máy định đi, mình vội chạy lại hỏi: "Anh có lên trên không, cho em đi nhờ với?". Anh ấy đáp: "Chị muốn lên trên à, vậy chị ngồi lên", và tôi ngồi lên xe anh này chở đi, đó có lẽ là trò mạo hiểm nhất mà tôi từng tham gia từ trước đến giờ. Đường đi vừa dốc vừa trơn, nếu sơ sẩy một chút là sẽ bị ngã lăn xuống vực, tôi cố gắng bám thật chặt vào áo anh chàng này, có đoạn rất dốc anh ấy phải bảo tôi xuống để anh ấy đi một mình qua đoạn dốc … Để đỡ sợ tôi cố gắng nói thật nhiều chuyện với anh này mới biết anh là giáo viên, anh ấy cũng là người ở xã nhưng bản khác, anh này rất lịch sự, chân thật, rồi cũng kể trong trường có nhiều các cô giáo miền xuôi về dậy … (các cô ấy dũng cảm thật). Rồi mình cũng hỏi một số câu kiểu như: "Sao dân làng lại ở dưới sâu thế này", rồi "sao anh ấy lại đi chiếc xe Jupiter tiểu thư như này trong khi thấy ở đường rừng người ta hay đi xe win…" Gần lên đến nơi thì dốc quá, tôi bảo để tôi xuống đi bộ lên. Trên đường đi tôi gặp một con rắn, loại động vật mà tôt sợ nhất, nó dài chừng 1m, to bằng cổ tay tôi trườn ngang qua đường. Tôi sợ đến đứng tim, không biết làm gì nữa, tôi đứng im chờ nó bò qua, cảm giác tim mình cũng không dám đập nữa… Rồi nó cũng bò qua, tôi vội vã đi nhanh hết sức có thể và tưởng tượng nếu nó quay lại và đuổi theo mình … Có lẽ tôi tưởng tượng nhiều quá .

    Buổi tối, các anh chị trong đoàn tổ chức trung thu cho bọn trẻ, tất cả đều rất háo hức. Chỉ đơn giản là ít quà bánh và một vài tiết mục văn nghệ nhưng tôi đã thấy niềm vui thực sự trong mắt bọn trẻ…

    Và như thế đấy, tôi đã đến một nơi dường như không có khái niệm về thời gian, thời tiết, những con người đơn giản, với lối suy nghĩ cũng thật đơn giản. Thực sự là một chuyến đi thú vị, trải qua rất nhiều cảm xúc để suy nghĩ về cuộc sống của bản thân, của những người xung quanh và thấy cuộc sống thực sự muôn màu…

  2. The Following 4 Users Say Thank You to drluuhanh For This Useful Post:

    drchinh (30-09-12),mathuyen (13-11-15),Minhchau92 (08-10-12),tiuhiuzo (06-12-12)

  3. #2
    drchinh's Avatar
    drchinh is offline CK I Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-2
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Hanoi, Vietnam
    Bệnh nhân
    1,130
    Cám ơn
    198
    Được cám ơn
    677/365
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    @drluuhanh:

    Cám ơn bác đã có bài viết khá thú vị, bài viết đã giúp cho mọi người phần nào hiểu được cuộc sống, văn hóa... của người dân nơi đây

    Thêm nữa, nếu có ảnh của chuyến đi thì bác post lên để mọi người hiểu và hình dung được dễ hơn ạ

    Thanks
    Everywhere, we learn only from those whom we love
    Johann W. V. Goethe
    and drchinh

  4. #3
    drluuhanh's Avatar
    drluuhanh is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-474
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    10
    Cám ơn
    17
    Được cám ơn
    4/1
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    @drchinh: Em cảm ơn bác, lúc nãy em đã định post ảnh rồi vì em chụp nhiều lắm nhưng tìm mãi không biết cách làm thế nào ạ. Bác chỉ em với ạ ^^.

  5. #4
    drchinh's Avatar
    drchinh is offline CK I Thành viên sáng lập
    Giấy phép số
    NT-2
    Cấp phép ngày
    Jun 2012
    Thường ở
    Hanoi, Vietnam
    Bệnh nhân
    1,130
    Cám ơn
    198
    Được cám ơn
    677/365
    Kinh nghiệm khám
    10

    Default

    Quote Originally Posted by drluuhanh View Post
    @drchinh: Em cảm ơn bác, lúc nãy em đã định post ảnh rồi vì em chụp nhiều lắm nhưng tìm mãi không biết cách làm thế nào ạ. Bác chỉ em với ạ ^^.
    Trong mục Góp ý với BĐH đã có hướng dẫn cách post ảnh rồi. Để cho thuận bác có thể copy link ảnh trên Host bác đã upload hoặc trên FB đặt giữa code sau là xong: [IMG]đường link của ảnh[/IMG]
    Everywhere, we learn only from those whom we love
    Johann W. V. Goethe
    and drchinh

  6. #5
    cesar's Avatar
    cesar is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-460
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    10
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    3/2
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default

    Em xin phép được chuyển ảnh của các bác bên OF về đoàn bác sĩ trong chuyến đi sang đây

    Về đến nơi là em kiếm ngay một căn phòng học còn tương đối trống để ngồi vật xuống nghỉ ngơi. Người ngấm nước mưa, đi và làm việc cả đoạn dài mấy tiếng đồng hồ nên bây giờ cái lạnh nó bắt đầu ngấm vào và làm cho em tưởng chừng như không còn sức nữa. Em đang ngồi thở thì nghe loáng thoáng thấy bảo các bác sỹ đang khám ở phòng bên canh, thế là thôi, máu tác nghiệp trong người lại nổi lên, trong đầu thì lẩm bẩm: lên đây đi làm chứ có phải đi chơi đâu mà ngồi nghỉ, vậy là em lại mặc lại chiếc áo ướt đang phơi trên ghế, xách máy ảnh chạy sang để tiếp tục ghi lại những hình ảnh của các bác sỹ tình nguyện đang khám cho người dân bản này.


    Một tập thể các y bác sỹ tình nguyện đang khám bệnh và phát thuốc miễn phí cho người dân nơi đây.



    michaeljo

    Nguồn: OtoFun.Net

  7. #6
    cesar's Avatar
    cesar is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-460
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    10
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    3/2
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default


    Có những em rất vui khi sắp đến lượt mình khám bệnh


    Nhưng cũng có những người tỏ ra thực sự lo lắng..

    michaeljo
    Nguồn: OtoFun.Net

  8. #7
    cesar's Avatar
    cesar is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-460
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    10
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    3/2
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default


    Mợ này rất tiếc là em không biết tên nhưng làm trợ lý rất giỏi, nhanh nhẹn trong việc sắp xếp các bệnh nhân lần lượt vào khám bệnh


    Các em nhỏ rất chăm chú lắng nghe lời bác sỹ dặn dò, tất nhiên các em cũng chỉ hiểu bập bõm, có khi phải còn nhờ đến cả phiên dịch. Các bác sỹ sử dụng một lớp học để làm bệnh viện dã chiến cho đoàn.



    michaeljo
    Nguồn: OtoFun.Net

  9. The Following User Says Thank You to cesar For This Useful Post:

    drchinh (30-09-12)

  10. #8
    cesar's Avatar
    cesar is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-460
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    10
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    3/2
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default


    Những ánh mắt lo lắng khi chưa hiểu bác sỹ nói gì...


    Có tới 4 bác sỹ làm việc liên tục không mệt mỏi..

    michaeljo
    Nguồn: OtoFun.Net

  11. #9
    cesar's Avatar
    cesar is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-460
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    10
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    3/2
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default




    Lớp học thì nhỏ, dân thì đông nhưng mọi người rất trật tự để chờ đợi đến lượt mình khám bệnh. Cái hiểu biết của người dân nơi đây cũng còn ngu ngơ lắm. Nhiều người khám cho một đứa xong rồi chạy sang xin thuốc cho đứa khác, bảo đứa kia đang đi học chưa về nên đến xin thuốc bác sỹ thôi.

    michaeljo
    Nguồn: OtoFun.Net

  12. #10
    cesar's Avatar
    cesar is offline Sinh viên Y1
    Giấy phép số
    NT-460
    Cấp phép ngày
    Sep 2012
    Bệnh nhân
    10
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn
    3/2
    Kinh nghiệm khám
    6

    Default




    Chăm sóc cho tương lai của đất nước. Mà có bác sỹ nào là thành viên của OF không vào kể ít câu chuyện khám bệnh đi xem người dân trên đấy chủ yếu mắc bệnh gì và có chữa được không vậy?

    michaeljo
    Nguồn: OtoFun.Net

  13. The Following 2 Users Say Thank You to cesar For This Useful Post:

    cuongvanhung (24-12-13),giapxac (08-12-13)

Page 1 of 2 12 LastLast

LinkBacks (?)

  1. 02-08-14, 00:05
  2. Ph
    Refback This thread
    18-05-14, 20:50
  3. C
    Refback This thread
    13-03-14, 09:44
  4. C
    Refback This thread
    27-02-14, 17:08
  5. 13-08-13, 18:00

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 bác đang thực tập trong bệnh phòng này. (0 học viên và 1 dự thính)

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bác không được phép tạo bài mới
  • Bác không được phép trả lời bài
  • Bác không được đính kèm file vào bài viết
  • Bác không được sửa lại bài mình viết
  •