• Tôi là một bác sĩ, và tôi cũng là một bệnh nhân tâm thần

      25-07-15, 22:39
      Tôi là một bác sĩ, và tôi cũng là một bệnh nhân tâm thần
      Đây là một câu chuyện được một bác sĩ đăng trên trang “medscape for student” dưới dạng ẩn danh, và cũng vì một số lý do, ông không thể kể hết câu chuyện của mình. Tuy nhiên người dịch nghĩ rằng bài viết này sẽ rất bổ ích không chỉ cho sinh viên y mà còn cho cả những người đang làm trong ngành y tế.

      Thôi được, tôi sẽ viết điều này ra, không ai chết cả, thế giới cũng sẽ không kết thúc và tôi cũng sẽ không bắt đầu tăng thông khí. Nhưng thực sự tại sao tôi lại thấy thật khó để viết ra điều này nhỉ?

      Trong vòng 6 năm trở lại, tôi đã trải qua rất nhiều cơn lo âu và trầm cảm. Suốt trong quá trình tại trường y, tôi đã uống nhiều loại thuốc chống trầm cảm và có những quãng thời gian rất khó khăn, nhưng nói chung mọi thứ của tôi vẫn bình thường, và tôi cũng chỉ cần một số can thiệp từ bác sĩ đa khoa của mình. Nhưng vào năm trước, tôi đã gặp một chuyện rất nghiêm trọng, và tôi đã quyết định để chia sẻ câu chuyện của mình.

      Lúc này, tôi còn đang làm việc trong năm đầu sau tốt nghiệp tại một khoa cấp cứu. Sau một vài bỡ ngỡ ban đầu, tôi đã trở nên yêu thích nó. Nhưng một ngày, một bệnh nhân cố tình tự sát nhập viện, và lắng nghe câu chuyện của bệnh nhân này đã khơi lại những nỗi đau mà tôi đã chôn dấu từ rất lâu. Ba ngày sau đó, khi ở nhà và không bị công việc làm phân tâm, tôi đã hoàn toàn suy sụp.


      Có rất nhiều yếu tố ảnh hưởng tới tâm lý và nghề nghiệp của y bác sĩ. Ảnh minh họa (Internet)

      Chỉ trong vòng ít hơn một tuần, tôi đã thay đổi từ một bác sĩ thực tập rất tốt trở thành “một người gần như chạm ngưỡng tâm thần” (“bordeline psychotic”) - theo thuật ngữ của bác sĩ tâm thần nhé, không phải của tôi – bị tê liệt vì sợ hãi, không thể ăn, ngủ và nói chuyện một cách bình thường được. Tôi đã cố đấu tranh với bản thân rằng điều gì là thật, và những suy nghĩ xung quanh nó thức sự rất kinh khủng.

      Khoảng một vài tuần sau, tôi quyết định hé lộ những gì tôi đã trải qua trong quá khứ. Tôi nói với bố mẹ tôi, và sau đó họ liên hệ bác sĩ tâm thần để chăm sóc tôi. Tôi nhanh chóng được chẩn đoán lại là bị rối loạn căng thẳng hậu chấn thương (post traumatic stress disorder).

      Tôi đã được điều trị bằng liệu pháp tâm lý cho tổn thương nặng và được sử dụng một hỗn hợp thuốc. Tôi đã không thể tìm thấy lối ra, tôi cũng đã tự thuyết phục bản thân rằng tôi không thể nào quay lại với công việc được nữa và không thể có được sự nghiệp mà tôi đã làm việc hết sức chăm chỉ để đạt được. Tôi cảm thấy rằng tôi sẽ bị đánh giá là yếu đuối và không có khả năng để đổi phó với mọi chuyện. Trên thực tế, sự đánh giá tàn nhẫn nhất mà tôi đã trải qua là của chính bản thân tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đã tiếp cận với bệnh của mình khác với cách mà tôi tiếp cận với một bệnh nhân với hoàn cảnh tương tự.

      Tại sao những người trong ngành y lại làm như vậy? Tai sao chúng ta lại cố tình không mở lòng và đánh giá bản thân chúng ta khác với bệnh nhân của mình? Có lẽ chúng ta cần phải sống theo kỳ vọng được đặt ra do chúng ta và xã hội. Có lẽ chúng ta không thích thừa nhận rằng chúng ta không khỏe mạnh bởi vì công việc của chúng ta là chăm sóc người khác, và người bệnh phải dựa vào chúng ta. Hoặc có thể sự sợ hãi từ Hội đồng Y khoa (the General Medical Council) và những ảnh hưởng tiêu cực đến sự nghiệp của chúng ta đã ngăn cản chúng ta chia sẻ về vần đến của mình? Một xã hội đầy sự kiện tụng ngày nay cũng phát triển một suy nghĩ hoang tưởng về việc làm ngày qua ngày của chúng ta: có lẽ nó cũng ngăn cản chúng ta thừa nhận rằng chúng ta không luôn luôn 100% có khả năng làm mọi việc. Nhưng có lẽ mọi thứ đó không có vấn đề gì cả, vần đề là, một số thứ cần phải thay đổi. Một khảo sát chỉ ra rằng cứ ba bác sĩ thì có một người có vấn đề về sức khỏe tâm thần ở một số điểm nào đấy[1], nhưng chúng ta có vẻ vẫn sợ để đối mặt với chúng, và đây là một điều hết sức giả tạo.

      Những trải nghiệm của tôi hết sức cấp tính và bất ngờ, nhưng hầu hết các vấn đề về sức khỏe tâm thần đều trong vòng kiểm soát. Sinh viên y và bác sĩ nên được khuyến khích để tìm kiếm sự giúp đỡ và không nên xấu hổ hay sợ hãi khi thừa nhận rằng mình có vấn đề về sức khỏe tâm thần. Các trường y khoa, văn phòng của chương trình Bác sĩ thực Tập nước Anh (the UK Foundation Programme Office), và hệ thống chăm sóc sức khỏe quốc gia đều cung cấp sự trợ giúp và hỗ trợ. Tuy nhiên, cách duy nhất để phá vỡ sự kỳ thị trong nghề, đó là cho phép các bác sĩ có vấn đề về sức khỏe tâm thần được nói lên và được chứng tỏ rằng tìm kiếm sự giúp đỡ không đồng nghĩa với việc họ là một bác sĩ kém tài năng. Những hậu quả xấu sẽ có nhiều khả năng xảy ra hơn bằng việc cố gắng tự lo liệu mà không có sự hỗ trợ thay vì cởi mở hơn về vấn đề của bạn.

      Sự hồi phục của tôi không hề dễ dàng, và cũng có rất nhiều khó khăn trong qua trình điều trị. Tôi đã cần phải bỏ ra 6 tháng - và rất nhiều việc làm khó khan - để lấy lại công việc. Người quản lý và bộ phần sức khỏe nghề nghiệp của tôi đã bỏ qua cách làm việc thông thường để làm cho sự quay lại của tôi trở nên suôn sẻ hết mức có thể, và tôi không thể bày tỏ được hết sự biết ơn với họ. Tôi chỉ nói chuyện với một số đồng nghiệp của tôi về bệnh của mình, một phần vì tôi thấy nó thật khó để nói ra, một phần vì tôi cũng không chắc tôi có thể giải thích nó. Nhưng những người đã lắng nghe tôi đều hỗ trợ tôi rất nhiều. Tôi biết rằng tôi có thể vượt qua mọi chuyện sau khi tôi đã vượt qua những tháng vừa rồi.

      Người ta thường nói rằng bạn nên đối xử với người khác như cách người ta đối xử với mình. Vậy tại sao bác sĩ chúng ta lại tự đối xử với bản thân khác với cách mà chúng ta đối xử với mọi người? Có lẽ đây là lúc chúng ta tự đi tìm lời khuyên cho chính mình.

      Tham khảo:

      1. British Medical Association. Doctors' health matters. 2007

      Nguyễn Duy Gia1

      [1] HMU English Club
      Nguồn: I'm a Doctor, and I Have a Mental Illness
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác