• Sát thủ lạnh lùng

      23-05-16, 16:17
      Sát thủ lạnh lùng
      Hôm nay đọc được lời cảm ơn trên facebook từ bạn bè và người thân của Gibson[Ảnh 2],[1] nhắn gửi tập thể khoa Cấp cứu A9, bệnh viện Bạch Mai mà mình cảm thấy rất vui và tự hào, đặc biệt khi nhìn thấy hình ảnh của Gibson rất mạnh khỏe trong buổi tiệc mừng sinh nhật người mẹ của anh.

      Câu chuyện xảy đến với Gibson cũng đã được vài tháng[2], trong khi đang tập Gym thì Gibson đột ngột ngất xỉu. Khi được mọi người đưa vào bệnh viện đa khoa Hà Đông thì Gibson đã ngừng thở, ngừng tim rồi. Ngay lập tức, các y bác sĩ trực tại đây đã nhanh chóng cấp cứu cho Gibson, và thật may mắn tim đã đập trở lại nhưng Gibson vẫn hôn mê rất sâu, huyết áp chỉ ổn định bằng thuốc và phải thở máy qua ống nội khí quản. Sau khi tình trạng Gibson ổn định hơn, anh được chuyển tới khoa cấp cứu A9, bệnh viện Bạch Mai.

      Qua trường hợp của Gibson, mình muốn kể thêm cho các bạn một câu chuyện khác, và dường như cũng có chút liên quan tới bệnh cảnh của Gibson. Câu chuyện bắt đầu thế này:


      SÁT THỦ LẠNH LÙNG

      Cách đây khoảng hai tuần, mình được sếp của cô em họ mời đi ăn tối và mình có kéo cô em đi cùng - thế mới máu chứ. Khi nhấc điện thoại gọi cho cô em họ, cô ấy có vẻ bất ngờ và hỏi mình đủ điều như: "Sao lai...?", "Như thế nào...?", "Lúc nào...?", "Lâu chưa...?". Sau khi chất vấn xong, cô ấy gật đầu "đánh rốp" một cái. Câu chuyện trong bữa tối đó lúc đầu không có gì nhiều khiến mình quan tâm vì toàn chuyện kinh doanh, khách hàng, doanh thu, lợi nhuận... Tuy nhiên, có một chi tiết, và ngay sau đó nó đã bùng nổ thành chủ đề chính trong bữa tối. Trong lúc đang cô em họ đang mải mê nói về chuyện kinh doanh với ba đồng nghiệp, trong bữa tối có cả hai cô gái trẻ đẹp khác đi cùng anh sếp - nhưng xét về độ quyến rũ, xinh đẹp và trẻ trung thì hai cô này còn kém xa cô em họ mình, thì bỗng dưng cô em họ nhắc lại câu chuyện "kinh hoàng" buổi sáng.


      Ảnh 1 - Máy khử dung tự động được cấy lên cơ thể người bệnh. Ảnh: Internet

      Buổi sáng hôm đó, cơ quan của cô em họ có khai trương một dự án, nghe nói dự án này rất lớn. Anh Phó của cô em họ đã vất vả cả tháng để chuẩn bị cho buổi khai trương này. Đùng một cái, khi giờ khai trương đang điểm thì anh Phó lăn đùng ngã ngửa, không biết gì, mặt mũi nhợt nhạt. Mọi người xúm vào, luống cuống, chẳng biết làm gì... (!?). Cũng may(!?), theo lời cô em họ, có một chị nhân viên đã nhanh chóng ấn ấn, day day... nhân trung của anh Phó, và khoảng 10 phút sau thì anh Phó tỉnh lại, nhưng rất mệt, và không biết chuyện gì xảy ra. Anh Phó được đưa tới bệnh viện Việt Đức để khám cấp cứu và theo dõi. Nghe cô em họ kể tới đây, mình hỏi cô ấy rằng anh Phó đã được bác sĩ chẩn đoán bệnh gì chưa, cô ấy trả lời "Chưa anh ạ. Anh Phó nằm theo dõi cả ngày tại bệnh viện thì thấy khoẻ hẳn, các bác sĩ đã cho anh ấy về cuối giờ chiều nay, và em có cắt cử một số em trong cơ quan tới nhà anh Phó để giúp vợ và gia đình trông nom anh ấy".

      Ngay sau khi kết thúc bữa tối, mình và cô em họ leo lên xe cùng về (cô ấy có chú lái xe riêng). Trên đường về, cô em họ mình lại tiếp tục câu chuyện đang dang dở trong bữa ăn. Cô ấy hỏi mình “Theo anh thì anh Phó bị bệnh gì? Có nguy hiểm không? Bây giờ phải làm gì?”. Mình trả lời rằng “Với biểu hiện như vậy thì điều đầu tiên phải nghĩ tới các vấn đề về tim mạch như rối loạn nhịp tim, thứ hai là cơn động kinh, và cuối cùng có thể là một đột quỵ não thoáng qua. Tuy nhiên, lúc này thì anh không thể biết chắc được, anh ấy cần phải tới bệnh viện khám kiểm tra lại”. Cô em họ có hỏi xin phép mình cho cô vợ của anh Phó số điện thoại của mình để ngay mai liên hệ tới bệnh viện khám. Một lúc sau, khi đang ngà ngà trên xe vì vài ly rượu vang trong bữa tối, bỗng nhiên vùng bẹn mình rung lên bần bật, và ngay sau đó điện thoại đổ chuông. Cô em họ nhanh mồn nhắc nhở “Anh ơi, cô vợ của anh Phó đang gọi hỏi anh đấy”, mình thầm nghĩ “Khiếp, nhắn tin số điện thoại của anh cho cô ấy lúc nào mà nhanh thế. Để anh nghe”. Bên kia, giọng nói của cô vợ anh Phó run rẩy chào mình, và mình cũng đáp lễ cũng như động viên. Cô vợ anh Phó có xin phép rằng “Em chào anh, em được chị [xin giấu tên cô em họ] nhắn rằng em phải gọi cho anh ngay để xin anh tư vấn giúp em về tình trạng bệnh của anh nhà em, và em cũng xin phép anh ngày mai được đưa anh nhà em tới khám bệnh. Em đang lo lắng và sợ hãi quá”.

      Sáng sớm tinh mơ hôm sau, gọi là tinh mơ như vậy thôi vì lúc đó cũng cỡ 8:00 rồi, cô vợ và anh Phó đến khoa mình. Lúc này mình thấy “bộ dạng” của anh Phó hoàn toàn bình thường và khỏe mạnh, duy nhất chỉ có chút lo lắng thể hiện trên khuôn mặt, cô vợ cũng vậy. Ngồi tâm sự và hỏi bệnh với hai vợ chồng một lúc, mình biết thêm anh Phó đã được chẩn đoán viêm và tiêu chỏm xương đùi hai bên, và vẫn đang được điều trị bằng thuốc, thường là thuốc giảm đau chống viêm không steroid hoặc steroid. Riêng với steroid, nếu dùng kéo dài, người bệnh có thể bị phụ thuộc vào thuốc và bị suy thượng thận thứ phát, thậm chí có thể hôn mê nếu ngừng thuốc đột ngột. Tuy nhiên, bệnh cảnh ngất xỉu của anh Phó buổi sáng hôm đó không phù hợp với tình trạng hôn mê ở bệnh nhân suy thượng thận do ngừng thuốc steroid đột ngột.


      Ảnh 2 - Lời cảm ơn trên facebook từ bạn bè và gia đình của Gibson gửi tới tập thể khoa Cấp cứu, Bệnh viện Bạch Mai. Ảnh: Cắt màn hình

      Sau khi thăm khám cho anh Phó xong, mình không phát hiện bất cứ dấu hiệu bất thường nào, nhịp tim rất đều và không có tiếng bệnh lý, không có dấu hiệu của tổn thương thần kinh khu trú. Mình đã tư vấn và cho anh Phó làm các xét nghiệm về nội tiết như định lượng cortisol máu, định lượng các hormone tuyến giáp máu cũng như các loại xét nghiệm máu và nước tiểu khác. Đồng thời mình cũng cho anh Phó làm điện tâm đồ, làm điện não đồ, siêu âm tim và cả chụp cộng hưởng từ não và mạch não nữa. Với những người có điều kiện kinh tế thì mình phải thăm khám, làm xét nghiệm, thăm dò chức năng cũng như chụp chiếu nhiều như vậy. Những người khó khăn hơn thì có thể mình chỉ cần làm điện tâm đồ, điện não đồ, và một số xét nghiệm cơ bản cần thiết. Tất nhiên, chất lượng chẩn đoán và điều trị sẽ khác nhau, ít nhất là về thời gian.

      Ngay sau khi lấy máu, nước tiểu để làm xét nghiệm xong, anh Phó được làm điện tâm đồ. Cầm kết quả điện tâm đồ trên tay, mình thấy các sóng ở chuyển đạo trước tim (V1, V2) có bất thường (phức bộ QRS thay đổi nhẹ, đoạn ST chênh lên, sóng T võng xuống), và ngay lập tức mình cầm điện thoại lên gọi cho bác sĩ Trần Song Giang, viện Tim mạch Việt Nam, bệnh viện Bạch Mai xin tư vấn và khám giúp cho bệnh nhân này. Mình nói với bác sĩ Giang rằng “Bệnh nhân có mất ý thức ngắn, điện tim có bất thường về dạng sóng, và em nghĩ có thể có một rối loạn nhịp tim nguy hiểm nào đó. Nhờ anh Giang khám giúp em trường hợp này”. Bác sĩ Giang vui vẻ nhận lời và hẹn mình đến buổi trưa thì đưa bệnh nhân vào viện Tim mạch để anh xem. Trong thời gian chờ tới buổi trưa, mình vẫn tiếp tục cho bệnh nhân đi làm điện não đồ, siêu âm tim, và với chụp cộng hưởng từ não và mạch não thì tạm hoãn đã. Kết quả điện não đồ có nhiều sóng nhọn, lúc ấy chỉ thấy các bác sĩ mô tả điện não đồ chứ không thấy kết luận, mình cũng chịu không biết như vậy là bình thường hay bất thường, và mình có nhấc điện thoại hỏi anh bạn chuyên khoa thần kinh thì anh ấy nói không phải sóng động kinh. Kết quả siêu âm tim cũng bình thường nốt.

      Sau khi thăm khám xong, bác sĩ Giang cho bệnh nhân đeo máy theo dõi điện tim liên tục (ECG Holter monitor), theo dõi liên tục trong 24 giờ. Hôm sau kết quả trả lời rằng không phát hiệt bất cứ rối loạn nhịp tim nào. Các xét nghiệm máu và nước tiểu làm hôm trước cũng cho kết quả bình thường. Lúc này bác sĩ Giang yêu cầu anh Phó nhập viện cho dù có muốn hay không để chuẩn bị làm điện sinh lý cơ tim tìm ổ phát nhịp bất thường. Cô vợ và anh Phó có gọi điện hỏi lại mình thì mình cũng khuyên rằng “Nguyên nhân khiến anh Phó ngất xỉu gần như chắc chắn là do bất thường về nhịp tim, tức là nguyên nhân do tim. Theo em, anh Phó cần phải nhập viện theo lời khuyên của bác sĩ Giang để làm chẩn đoán, và từ đó mới có thể đưa ra phương pháp điều trị và dự phòng được. Nếu không có chẩn đoán thì nguy cơ đột tử rất cao”. Trong khi chờ và làm thủ tục nhập viện, anh Phó đi chụp cộng hưởng từ não và mạch não thì cũng cho kết quả bình thường.

      Hai ngày sau khi nhập viện, anh Phó được bác sĩ Giang chụp mạch vành cho kết quả bình thường, làm điện sinh lý cơ tim để tìm kiếm ổ phát nhịp bất thường. Trong khi làm điện sinh lý cơ tim tìm ổ phát nhịp bất thường, anh Phó đột nhiên lên cơn nhịp nhanh thất, và có khả năng lần ngất xỉu vài ngày trước của anh Phó cũng do cơn nhịp nhanh thất này gây ra, nếu không được xử trí thì cơn nhịp nhanh thất có thể chuyển thành rung thất rồi ngừng tim. Ngay lập tức bác sĩ Giang đã tiến hành sốc điện/khử rung bằng máy cho anh Phó, và nhịp tim trở lại nhịp xoang ngay tức thì. Sau khi làm điện sinh lý cơ tim, bác sĩ Giang đã chẩn đoán được bệnh của anh Phó là Hội chứng Brugada, và khuyên anh nên cấy máy sốc điện/khử rung tim tự động phòng khi cơn nhịp nhanh thất/rung thất có thể tái phát. Máy khử rung có thể tự động phát hiện được và tự động khử rung để đưa nhịp nhanh thất/rung thất trở về nhịp xoang. Nếu không cấy máy khử rung, và cơn nhịp nhanh thất/rung thất xuất hiện một lần nữa thì anh Phó sẽ gặp nguy hiểm tính mạng.

      Quay lại trường hợp của Gibson, rất có thể Hội chứng Brugada là một trong những căn nguyên khiến anh ấy bị ngừng tim đột ngột.

      Để hiểu thêm về Hội chứng Brugada, các bạn có thể đọc thêm bài trong link [3] và [4]

      -----
      [1] https://www.facebook.com/luongquocch...87094364659297
      [2] http://bacsinoitru.vn/content/noi-xa...-dao-1716.html
      [3] http://bacsinoitru.vn/f22/hoi-chung-brugada-6518.html
      [4] http://bacsinoitru.vn/f86/hoi-chung-...ung-19293.html
      -----
      Bác sĩ Lương Quốc Chính
      Khoa Cấp cứu, Bệnh viện Bạch Mai
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác