• Phản biện bài viết: ‘‘Mổ sạn thận, bác sĩ làm bệnh nhân tàn phế’’

      by
      10-09-15, 16:27
      Phản biện bài viết: ‘‘Mổ sạn thận, bác sĩ làm bệnh nhân tàn phế’’
      Đến đây tôi thấy hơi nghi ngờ về năng lực thật sự của "GS. TS.". Không biết "GS. TS." tốt nghiệp y khoa ở trường nào? Quả thực nếu "GS. TS." có học y khoa thì chất lượng đào tạo ở trường đó quá tồi. Còn nếu "GS. TS." không học y thì tôi xin mượn lời các cụ mạnh dạn khuyên "GS. TS." nên "dựa cột mà nghe"



      BIẾT THÌ THƯA THỐT, KHÔNG BIẾT THÌ DỰA CỘT MÀ NGHE

      Kính gửi "GS. TS." Hồ Quang, chuyên gia tư vấn y khoa cao cấp của báo Một Thế Giới, tác giả của bài viết "Mổ sạn thận, bác sĩ làm bệnh nhân tàn phế". Lấy tạm cái mác này gắn cho bạn Hồ Quang để được xứng tầm nhóe...!

      Sau khi đọc xong bài phân tích của GS. TS. về trường hợp bệnh nhân "mổ sạn thận, bác sĩ làm bệnh nhân tàn phế", tôi bàng hoàng, hoản loạn và đang mất định hướng trong thực hành y khoa vì những lý luận của GS. TS. đang đi ngược lại hướng dẫn của Surviving Sepsis Campaign (SSC) – Một chiến dịch toàn cầu được xây dựng bởi các bộ óc vĩ đại của giới bác sĩ đến từ 30 hiệp hội y khoa chuyên ngành trên toàn thế giới, chỉ nhằm mỗi mục đích giảm tỷ lệ tử vong đang còn cao ngất ngưởng tới 50% của sốc nhiễm khuẩn[1](chắc tỷ lệ này ở Việt Nam còn cao hơn do những bất cập về trang thiết bị y tế, trình độ chuyên môn, chi phí điều trị...). Tôi xin mạn phép được bàn GS. TS. về một số vấn đề thuần túy y học.

      Thưa GS. TS., không biết ông có hiểu thế nào là tỷ lệ tử vong của sốc nhiễm khuẩn 50% không? Nói nôm na là 5 ăn 5 thua đấy ông GS. TS. ạ. Chưa hết đâu ông GS. TS. ơi, tỷ lệ tử vong 50% cũng chẳng đảm bảo 50% sống còn lại không bị các biến chứng như bệnh nhân bất hạnh này đang phải gánh chịu. Thưa GS. TS. nếu sốc nhiễm khuẩn mà do mủ bể thận (trường hợp bệnh nhân này) thì tỷ lệ tử vong còn có thể tăng lên tới 76% cơ đấy ạ[2].

      Như GS. TS. đã biết, với ổ mủ nằm sâu trong bể thận như vậy thì có tắm bệnh nhân với kháng sinh cũng chẳng thấm vào đâu. Đây không phải ngẫu nhiên mà SSC đã khuyến cáo 1 trong 6 biện pháp can thiệp hàng đầu là phải giải quyết dẫn lưu ổ nhiễm trùng càng sớm càng tốt nếu có, tốt nhất là trước 12 giờ sau khi nhập viện (khuyến cáo mức độ 1C). Thưa GS.TS. như vậy chỉ định phẫu thuật dẫn lưu bể thận ở đây hoàn toàn đúng, và tôi cho rằng chính động tác mổ dẫn lưu bể thận của các bác sĩ tại bệnh viện Củ Chi đã cứu sống bệnh nhân. Tôi xin đặt lại câu hỏi cho ông. Giả thiết nếu hôm đó bệnh nhân không được mổ và "điều trị nội khoa" thì GS. TS. có dám chắc bệnh nhân này còn sống để ông có điều kiện “xúi giục” bệnh nhân đi kiện không? Tôi sợ là không.

      Đọc trong bài tôi thấy ông cũng lý luận như thật khi cho rằng cần phải "điều trị nội khoa để huyết áp ổn định mới có thể thực hiện được phẫu thuật". Ông có biết tại sao người ta phải ổn định huyết áp trước mổ không? Thưa ông vì các bác sĩ sợ bệnh nhân có huyết áp không ổn định và không chịu đựng được cuộc gây mê mà chết trên bàn mổ. Việc bệnh nhân vẫn còn sống tới ngày hôm nay để cho ông chụp ảnh, ghi âm chứng tỏ hùng hồn một điều là huyết áp trong lúc mổ đã được duy trì ít nhất ở mức độ ổn định tối thiểu đủ để phẫu thuật viên làm những việc cần làm. Theo tôi đây là thành công cực lớn của ekip gây mê ngày hôm đó.

      Thưa GS. TS., việc bệnh nhân bị cắt cụt tay chân là do hoại tử chi hậu quả của quá trình thiếu máu nuôi dưỡng. Như ông đã biết khi bị sốc nhiễm trùng, cơ thể sẽ dồn máu ưu tiên cho não, tim, phổi và đương nhiên sẽ cắt phần máu tới các cơ ở tay chân và da, cũng như giảm máu tới ruột. Da lúc đó sẽ lạnh và nổi bông (vân tím). Nếu sốc nhiễm khuẩn càng kéo dài thì hoại tử cơ càng nhiều và lan rộng (trường hợp cụ thể bệnh nhân này theo tôi thời gian sốc kéo dài ít nhất là 14 giờ, tính từ lúc nhập viện tới lúc mổ xong). Thưa ông một trong các biện pháp giải quyết sốc nhiễm khuẩn triệt để nhất lại chính là dẫn lưu ổ mủ bể thận trong trường hợp bệnh nhân này. Thật tiếc khi bệnh nhân này không được mổ sớm hơn! Vì nếu mổ sớm hơn, bệnh nhân sẽ hết sốc sớm hơn, tưới máu chi sẽ được phục hồi sớm hơn, và như thế biết đâu bệnh nhân đã không bị cắt cụt chi. Thôi cũng an ủi là bệnh nhân còn chưa bị thối ruột. Thưa GS. TS., ai cũng muốn có sự lựa chọn hoàn hảo, nhưng sự hoàn hảo chắc chỉ có trên thiên đường. Trong thực hành y khoa, giữa 2 cái tồi tệ, các bác sĩ buộc phải chọn cái cái ít tồi tệ hơn! Tôi tin các bác sĩ ở Củ Chi đã làm tất cả để cứu được bệnh nhân này mặc dù không cứu được tay chân của bệnh nhân.

      Đến đây tôi thấy hơi nghi ngờ về năng lực thật sự của GS. TS.. Không biết GS. TS. tốt nghiệp y khoa ở trường nào? Quả thực nếu GS. TS. có học y khoa thì chất lượng đào tạo ở trường đó quá tồi. Còn nếu GS. TS. không học y thì tôi xin mượn lời các cụ mạnh dạn khuyên GS. TS. nên "dựa cột mà nghe"

      Chúc GS. TS. Hồ Quang sức khỏe!

      Tài liệu tham khảo

      1. Andrew T. Levinson, M.D., M.P.H.; Brian P. Casserly, M.D.; Mitchell M. Levy, M.D.- Reducing Mortality in Severe Sepsis and Septic Shock-Semin Respir CritCare Med. 2011;32(2):195-205
      2. Olivier Braissant, Georg Müller, Adrian Egli, Andreas Widmer, Reno Frei, Armin Halla, Dieter Wirz, Thomas C.Gasser, Alexander Bachmann, Florian Wagenlehner, Gernot Bonkat - Seven hours toadequate antimicrobial therapy in urosepsis 1 using isothermal microcalorimetry- J. Clin. Microbiol. doi:10.1128/JCM.02374-13


      Bác sĩ Bùi Nghĩa Thịnh
      Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch

      GS.TS.
      trong bài chỉ là cách gọi ví von gán cho tác giả bài viết "Mổ sạn thận, bác sĩ làm bệnh nhân tàn phế" trên báo motthegioi.vn
      Ý kiến bạn đọc (14)
      1. Phan Van Hoang's Avatar
        Phan Van Hoang -
        THÁNH PHÁN

        Đọc loạt bài về trường hợp “mổ sạn thận, bác sĩ làm bệnh nhân tàn phế” Tôi thấy trường hợp này nhà báo Hồ Quang chẳng biết chuyên môn gì cả mà phán những vấn đề hệ trọng, gây dư luận hiểu lầm, cố tình dùng tựa bài báo để ném đá ngành y.

        Xin thưa. Ở một bệnh nhân sốc nhiễm trùng huyết từ đường niệu là bệnh nhân đã đặt một chân vào cửa tử. Tỷ lệ tử vong chung của sốc nhiễm trùng từ đường niệu là 30%. Và trong y khoa tỷ lệ 30% là một tỷ lệ rất lớn, và tỷ lệ tăng cao ở những cơ địa đặc biệt như bệnh nhân tiểu đường. Ngày xưa, với quan niệm cũ, có thầy đề nghị các trường hợp nhiễm trùng niệu nặng nên điều trị kháng sinh tích cực, hồi sức để cho tình trạng nhiễm trùng “nguội đi” rồi mới can thiệp. Vì thời đó can thiệp là chỉ có mổ. Tuy nhiên ngày hôm nay, người ta chủ động can thiệp sớm, vì kháng sinh dã mạnh, vì y học đã phát triển có nhiều cách can thiệp ít xâm lấn để cứu bệnh nhân hơn.

        Tôi cố đọc bài báo để tìm đâu là fact (sự kiện có thật) và cái nào là opinion (ý kiến cá nhân) của nhà báo thì thấy, về tình trạng bệnh nhân xin đọc bài báo gốc. Còn về ý kiến của nhà báo thấy như sau, trích “Tuy nhiên, điều đáng nói trong trong tình tiết mà bác sĩ Hy đưa ra quyết định phẫu thuật cho bệnh nhân Hu là trong lúc bệnh nhân Hu còn lơ mơ, vật vã, huyết áp tụt nhưng ê kíp bác sĩ phẫu thuật của bệnh viện này đã tiến hành phẫu thuật cho bệnh nhân” Nhà báo phán là bác sĩ quyết định mổ trong lúc bệnh nhân vật vả là sai !!! Nhà báo đặt câu hỏi: “Vấn đề đặt ra, vậy tại sao khi bệnh nhân dang bị sốc, huyết áp bị tụt, bệnh viện không điều trị nội khoa để huyết áp ổn định mới có thực hiện ca phẫu thuật?” Xin thưa, khi quyết định như vậy là đúng rồi, kết quả hiển nhiên là nhờ phẫu thuật mà bệnh nhân được cứu sống. Nếu không phẫu thuật thì thế nào nhà báo cũng có một bài đại loại như “Bác sĩ không mổ nên bệnh nhân tử vong”. Thế là nhà náo kết luận: “đây là một sai sót hay nói chính xác hơn là sự thiếu hiểu biết trong quá trình thực hiện ca phẫu thuật này” - một kết luận phải nói quá vội vàng !

        Ở bv BD, chuyên về tiết niệu, hàng ngày các kíp trực cấp cứu tiết niệu phải đối diện với những ca như thế này. Ai cũng từng nếm trãi những biến chứng khủng khiếp của nhiễm khuẩn đường tiết niệu nặng hết. Bằng kinh nghiệm, tôi rất nể phục một bệnh viện tuyến quận đã có xử trí chính xác là cứu mạng bệnh nhân trong trường hợp này. Trong y học, chúng tôi có thứ tự ưu tiên, cứu cơ quan và cứu mạng. Thì phải cứu mạng bệnh nhân là trên hết.

        Tôi đoán, có khả năng bệnh nhân này là bà HU bị bệnh tiểu đường cho nên gây tình trạng nhiễm trùng huyết nặng và biến chứng tắc mạch chi. Và tình trạng bệnh nhân bị cắt cụt chi không phải lỗi của thầy thuốc cho nên bệnh viện Củ Chi không có việc gì phải bồi thường cho bệnh nhân vì mình không có lỗi. Có chăng chỉ là tiền hỗ trợ có tính chất nhân đạo mà thôi.

        Riêng về thỏa thuận bệnh nhân nhận 60 triệu mà không khiếu nại gì thêm, đây là một thỏa thuận dân sự hoàn toàn được phép và không có vấn đề gì về đạo đức. Thế mà nhà báo làm một bài: “Đi mổ sạn thận bị cắt tứ chi: chi 60 triệu đồng để mua im lặng?” Với bài báo này, bệnh viện có thể kiện ngược lại báo chí cũng được.

        Riêng về đồng nghiệp là BS Phan Xuân Tước ở bệnh viện Nguyễn Trãi là mình biết rõ vấn đề thì hãy nói, đồng nghiệp nói : “…riêng về trường hợp bệnh nhân bị sốc nhiễm trùng do sỏi niệu đang trong tình trạng tụt huyết áp, bệnh nhân bị sốc thì không thể mổ xẻ gì cả…” và đồng nghiệp lại cũng nói: “..chỉ trong trường hợp quá đặc biệt, quá nặng đến mức điều trị kháng sinh không kịp buộc phải mổ ra thì khả năng sống là quá thấp…” Câu sau đá câu trước. Nhà báo lại phán là bệnh nhân này không nặng !!. Ồ lạ quá, không nặng mà sốc nhiễm trùng.

        Nhà báo muốn viết về ngành y, khi viết về vấn đề xã hội y khoa thì được. Còn khi đụng tới chuyên môn sâu thì nên tham khảo ý kiến của các chuyên gia, người có nhiều kinh nghiệm và viết đúng với cái tâm trong sáng của mình thì hơn.

        Cám ơn!

        Bác sĩ Phan Văn Hoàng
      1. tb7346's Avatar
        tb7346 -
        Kính gửi BS Bùi Nghĩa Thịnh. Tôi nghĩ BS mất công rồi, nói với ông GS - TS đấy thì đúng là đàn gảy tai trâu thôi. Chúc Bs mạnh khỏe, hạnh phúc
      1. Nguyen le thu's Avatar
        Nguyen le thu -
        Bây giờ nhà báo tự cho mình làm bác sĩ và luật sư cả rồi. Dù chưa thi đậu vào trường y và chưa ngồi ghế giảng đường, chưa vất vả lăn lộn với nghề y ngày nào
      1. Phan Xuan Tuoc's Avatar
        Phan Xuan Tuoc -
        Thân gửi các đồng nghiệp!
        Tôi là bs Phan Xuân Tước bv Nguyễn Trãi
        Mấy ngày nay tôi và gia đình rất buồn , tôi đã đt cho bs An ,PGĐ bv ĐK Củ Chi để đính chính
        Tôi thật sự không biết gì về trường hợp của BN Hu ở Củ Chi cả.
        Khoảng 9g ngày thứ năm 10/9/2015 , tôi đang làm việc ở khoa, thì Đ d trưởng khoa tôi có hỏi tôi, có người nhà BS PGĐ BV tôi muốn tư vấn về bệnh thận, tôi nhận thấy đây là vấn đề có ích cho BN , hơn nữa lại là bạn bè của PGĐ BV tôi, nên tôi rất vui vẻ đồng ý , sau đó lập tức người này hỏi tôi một số vấn đề về chuyên môn sỏi thận , chỉ một số vấn đề phổ thông , sau đó người này có hỏi về sỏi thận kèm sốc có nên mỗ hay không ? Tôi trả lời theo hướng Abces thận do sỏi , trong đó tôi nhấn mạnh 3 vấn đề kháng sinh, vận mạch nâng HA và mỗ dẫn lưu . và tôi cũng nói đó là ca nặng khả năng không tốt rất cao và tôi khuyên " Nếu BS đề nghị mỗ thì anh nên đồng ý "
        Đến 23h , bạn bè đồng nghiệp thân khắp nơi gọi ĐT về báo cho tôi biết về bài báo của báo Một thế giới. Tôi và bà xã rất buồn và mất ngủ cả đêm. đến sáng hôm sau tôi vào BV và hỏi lại BS PGĐ và được xác định là đúng là anh ta đã giới thiệu bạn anh ta cho tôi. Tôi đưa bài báo cho anh PGĐ xem và anh ta đã "sạc" cho tên HỒ Quang 1 trận , nhưng hắn ta vẫn không chịu tháo bài báo xuống . Các bạn à , đây là 1 tai nạn rất đáng tiếc cho tôi , tôi không ngờ đạo đức ngày nay lại xuống cấp trầm trọng như vậy, tôi đã bị gài . Tôi có lòng tốt muốn giúp người , nhưng không ngờ bị lừa, nội dung tôi trả lời bị bóp méo , sai sự thật, và bị đem ghép vào một câu chuyện thưa kiện lùm xùm ở 1 bệnh viện bạn làm cho tôi mang tai, mang tiếng . Đây là một bài học cảnh giác cho tôi và có thể cho tất cả mọi người .Điều tôi nói trên đây hoàn toàn là sự thật với tất cả danh dự của bản thân tôi .
      1. MrBH's Avatar
        MrBH -
        Muốn nhắn tới bác sĩ Tước là bác sĩ yên tâm, mọi người sẽ biết sự thật là bs bị gài bẫy phỏng vấn, những kẻ vô đạo đức sẽ nhận hậu quả xứng đáng.
        Bệnh nhân Hu nên được giải thích lại lần nữa, bằng ngôn từ dễ hiểu nhất có thể để không bị nhà báo lợi dụng rồi làm điều sai trái.
      1. hạt cát's Avatar
        hạt cát -
        Theo lời BS PGĐ BV của tôi , lúc đầu nhà báo Hồ Quang ( Theo tôi có lẽ bs PGĐ không biết rõ anh ta là nhà báo, chỉ là bạn thông thường thì phải) khẩn khoản xin được tư vấn chăm sóc người thân là BN bệnh thận, lúc đó bs PGĐ đang đi học nên giới thiệu Điều dưỡng khoa tôi, nhưng khi anh ta điện thoại cho cô Điều dưỡng trưởng, thì anh ta lại nói khác đi 100% là bs PGĐ giới thiệu anh ta gặp để lấy số điện thoại của tôi
        Lúc đó tôi rất bận nhưng vẫn tư vấn cho anh ta qua ĐT và kết quả là như thế đó
        Tôi viết lên điều này để cho mọi người biết được bản chất của vấn đề, nhất là bản chất con người , thân chào!
      1. Hong Anh's Avatar
        Hong Anh -
        VỀ BÀI VIẾT “MỔ SẠN THÂN, BÁC SĨ LÀM BỆNH NHÂN TÀN PHẾ”

        Mấy ngày nay nhà có việc nên biết được cuộc tranh luận giữa các bác sĩ và Báo Một Thế giới này hơi muộn. Đọc qua một số thông tin, có vẻ như vụ việc mang hơi hướng của một vụ bạo hành nhân viên y tế.

        Về mặt nguyên tắc y khoa, khi muốn điều trị nhiễm trùng, việc dẫn lưu ổ nhiễm trùng là yêu cầu bắt buộc và có tầm quan trọng quyết định sự thành bại của điều trị. Theo nguyên tắc đấy, bệnh viện Củ Chi đã hoàn toàn đúng khi thực hiện cuộc mổ dẫn lưu mủ thận cho người bệnh này. Không hiểu bệnh nhân và nhà báo dựa vào đâu mà kết luận việc thiếu máu nuôi dẫn đến phải đoạn chi của bệnh nhân này là do cuộc mổ dẫn lưu mủ gây ra?

        Là một bác sĩ phẫu thuật, đã từng xử lí nhiều trường hợp “thập tử nhất sinh” như thế này, đã từng không phân vân, tính toán, chỉ biết đặt mạng sống của bệnh nhân lên trên hết giống như các bác sĩ ở Củ Chi khi cấp cứu cho bệnh nhân này, tôi rất đồng ý với ý kiến của bạn Bùi Đức Thịnh.

        Trường hợp này rất giống với vụ kiện nổi đình đám của tôi trước đây. Bác sĩ làm tốt, cuộc mổ không biến chứng (không biết hồi đó bệnh viện Củ Chi có miễn giảm phí cho bệnh nhân không, nếu có thì giống hệt như ca của tôi luôn), cuộc mổ còn giúp ích nhiều cho bệnh nhân, nhưng lại bị kiện, và bị báo chí đưa lên, giống như tội đồ.

        Tôi đã từng gặp phóng viên Hồ Quang vài lần, và hình như trong lần gặp gần đây nhất tôi có nghe loáng thoáng về ca bệnh này (nhớ không rõ lắm). Phóng viên Hồ Quang cũng đã có lần tham khảo ý kiến tôi về những ca bệnh thuộc lĩnh vực chuyên môn của tôi mà anh ấy định đăng. Như vậy, có khả năng là anh ấy cũng đã tham khảo ý kiến chuyên môn trước khi viết những bài này.

        Vậy thì tại sao lại có một bài viết thiếu khách quan như vậy? Tôi không đồng ý với ông Lê Ngọc Thịnh khi cho rằng “PV của MTG đã tìm hiểu và đưa thông tin đa chiều, không phiến diện”. Là một Tổng Biên tập báo mà khẳng định rằng phóng viên của mình đưa thông tin đa chiều, không phiến diện khi đặt tựa bài báo là “Mổ sạn thận, bác sĩ làm bệnh nhân tàn phế” khi chưa có kết luận của Hội đồng khoa học thì không biết có xứng với cái chức danh Tổng Biên tập hay không? Chưa kể là nghe nói ông còn là Giáo Sư Tiến sĩ gì đó nữa?

        Trở lại chuyện bài báo viết thiếu khách quan. Không biết có ai tư vấn cho phóng viên Hồ Quang hay không, và người đó là ai? Hay lại là người đâm sau lưng giống như trường hợp của tôi. Như nhiều ngành khác, trong ngành y cũng có những kẻ mang học hàm, học vị, nhưng để duy trì sự độc tôn của mình, hoặc vì những lí do khác, họ sẵn sàng đâm sau lưng đồng nghiệp, hoặc mượn gió bẻ măng. Nếu thực sự có một nhà tư vấn như vậy, mong rằng Báo Một Thế giới và phóng viên Hồ Quang nhanh chóng tỉnh ngộ, đừng để người khác lợi dụng mình, và đừng để mất uy tìn của mình trước cộng đồng y khoa.

        Một vấn đề khác tôi muốn đặt ra với các bệnh viện, cũng như tất cả nhân viên y tế. Chúng ta là những người chỉ biết ăn học, nói theo kiểu dân gian là những con mọt sách, ít hiểu được những lắt léo của cuộc đời. Chỉ một số ít trong chúng ta là đủ tinh ranh, nhưng thường họ lại không đứng chung hàng ngũ với chúng ta. Chúng ta rất dễ bị tổn thương khi phơi nhiễm trước những trò gian xảo trong cuộc đời. Biết như vậy, đôi khi chúng ta, với bản tính an phận của mình, chấp nhận thua thiệt để được bình an.

        Và chúng ta chấp nhận trả tiền theo đòi hỏi của những kẻ tống tiền chúng ta, để họ buông tha chúng ta. Nhưng chúng ta không đủ sự tinh ranh để ngăn chặn sự khốn nạn của người đời, khi họ được đằng chân, lân đằng đầu. Do vậy, nếu các bạn thật sự muốn yên thân, hãy tìm cho mình một luật sư đủ tinh ranh để hạn chế bớt những tác động của sự khốn nạn của người đời lên cuộc sống của các bạn.

        Đến đây thì có thể nói, bài báo này chính là một dạng bạo hành nhân viên y tế. Giá như chúng ta có một Y sĩ đoàn, hay một Công đoàn độc lập bảo vệ quyền lợi cho chúng ta. Giá như, lại giá như…

        Chính chúng ta phải chui ra khỏi lớp vỏ an phận, chính chúng ta phải tự cứu lấy mình. Hãy chung tay chống bạo hành nhân viên y tế.

        Bác sĩ Võ Xuân Sơn
      1. qdn's Avatar
        qdn -
        Sao không kiện tờ báo này. Mướn luật sư chơi một vố cho tụi nó chừa.
      1. Morning Glory Vo's Avatar
        Morning Glory Vo -
        Quote Originally Posted by MrBH View Post
        Muốn nhắn tới bác sĩ Tước là bác sĩ yên tâm, mọi người sẽ biết sự thật là bs bị gài bẫy phỏng vấn, những kẻ vô đạo đức sẽ nhận hậu quả xứng đáng.
        Bệnh nhân Hu nên được giải thích lại lần nữa, bằng ngôn từ dễ hiểu nhất có thể để không bị nhà báo lợi dụng rồi làm điều sai trái.
        Bs Tước hảy yên tâm và cố gắng lên. Ngành nghề nào cũng có "sâu bọ", đừng để lũ "sâu bọ" trong ngành báo chí này làm ảnh hưởng đến cuộc sống và gia đình của bs. Bs có nhớ câu nói " Nhà báo nói láo ăn tiền" không? Bản chất không phải nhà báo là thế, vì có những nhà báo rất công tâm trong việc đưa tin, nhưng một bộ phận nhỏ bị biến chất thành "sâu bọ" và những con "sâu bọ" này thì bản chất của chúng là vậy. Mong bs sống khỏe và vượt qua gia đoạn này, tôi và cá bạn tôi đều ủng hộ bs.
      1. Gió thoảng's Avatar
        Gió thoảng -
        Kính gởi các bs có ý kiến trong mục này,
        Tôi xin tự giới thiệu tôi chỉ là một đọc giả lớn tuổi và đồng thời cũng có thân nhân đã là bệnh nhân của bs. Tước, nên tôi không dám mạn đàm về vấn đề chuyên môn mà chỉ dám có chút ý kiến về cái Y ĐỨC của một người BÁC SĨ và cái TÂM của một nhà báo.
        Trước hết, xin cho tôi nói về Y ĐỨC của bác sĩ Tước. Bs. Tước là một bs giỏi, có tâm và rất tâm huyết với nghề. Khi thân nhân của tôi nằm viện, tôi ra vào chăm sóc và nghe rất nhiều điều tốt về ông từ các bệnh nhân khác, và tất cả đều quí mến ông vì sự tận tụy và hết lòng với bệnh nhân của ông. Chính tôi và thân nhân của tôi cũng vậy. Do đó, một người như vậy mà vô tình bị cuốn vào một việc lùm xùm tai tiếng này rồi bị một số đồng nghiệp khác chỉ trích thì thật là đáng tiếc và tội nghiệp cho ông. Tôi chỉ xin nhắn với các bs đồng nghiệp của ông, trước khi chỉ trích thì hảy vui lòng suy nghĩ về bản chất thật của sự việc và lắng nghe về hai phía, đừng nghe một bên phiến diện mà vô tình làm tổn thương đến đồng nghiệp của mình. MONG LẮM THAY.
        Sau, tôi xin bàn về cái TÂM của nhà báo đã "hại" bs Tước. Bản chất của một nhà báo là đưa mọi thông tin chính xác của từng sự việc đến với các đọc giả. nhưng vị "nhà báo" này lại chỉ vì muốn được việc của mình mà "lường gạt" và "mạo nhận" để gài bẫy người khác xong rồi lại thông tin không chính xác và bóp méo vấn đề để hại người thì thật là đáng chê trách về tư cách về cá nhân con người và tư cách của người làm báo. Cho tôi mạn phép nghĩ đây chắc hẳn là một tờ báo "lá cải" nên tư cách của nhà báo thuộc báo "lá cải" này cũng chỉ đáng giá một... "lá cải" mà thôi.
        Vì thế, tại sao chúng ta lại cứ tin vào một tin tức bóp méo sự việc của một "lá cái" để rồi đem chuyên môn ra thuyết trình và chỉ trich đồng nghiệp của mình? Có đáng không? Có nhất thiết phải như vậy không? Làm vậy chúng ta có vô tình tiếp tay làm "hại" đến một đồng nghiệp vô tội của mình không?. Huống chi ông đã lên tiếng đính chính và giải thích thật về bản chất sự việc?
        Tôi chỉ là một ông già về hưu, không dám có ý kiến nhiều, chỉ kính xin các bs hảy "tiết kiệm" thời gian, dành thời gian của mình vào bệnh nhân và gia đình của mình còn hay hơn là tin vào các tin tức "lá cải" này để rồi luận bàn, chỉ trích nhau, tôi thấy vô bổ lắm. MONG LẮM THAY.
      1. Gió thoảng's Avatar
        Gió thoảng -
        Đề nghị Bác sĩ Phan Văn Hoàng không tự "đặt tên" cho mình nữa nhé. Không phải ai cũng có thể muốn "PHÁN" là phán được đâu.
        Xin vui lòng tìm hiểu vấn đề trước khi "phán" và tự phong cho mình nhé. Xin cảm ơn.

        Quote Originally Posted by Phan Van Hoang View Post
        THÁNH PHÁN

        Đọc loạt bài về trường hợp “mổ sạn thận, bác sĩ làm bệnh nhân tàn phế” Tôi thấy trường hợp này nhà báo Hồ Quang chẳng biết chuyên môn gì cả mà phán những vấn đề hệ trọng, gây dư luận hiểu lầm, cố tình dùng tựa bài báo để ném đá ngành y.

        Xin thưa. Ở một bệnh nhân sốc nhiễm trùng huyết từ đường niệu là bệnh nhân đã đặt một chân vào cửa tử. Tỷ lệ tử vong chung của sốc nhiễm trùng từ đường niệu là 30%. Và trong y khoa tỷ lệ 30% là một tỷ lệ rất lớn, và tỷ lệ tăng cao ở những cơ địa đặc biệt như bệnh nhân tiểu đường. Ngày xưa, với quan niệm cũ, có thầy đề nghị các trường hợp nhiễm trùng niệu nặng nên điều trị kháng sinh tích cực, hồi sức để cho tình trạng nhiễm trùng “nguội đi” rồi mới can thiệp. Vì thời đó can thiệp là chỉ có mổ. Tuy nhiên ngày hôm nay, người ta chủ động can thiệp sớm, vì kháng sinh dã mạnh, vì y học đã phát triển có nhiều cách can thiệp ít xâm lấn để cứu bệnh nhân hơn.

        Tôi cố đọc bài báo để tìm đâu là fact (sự kiện có thật) và cái nào là opinion (ý kiến cá nhân) của nhà báo thì thấy, về tình trạng bệnh nhân xin đọc bài báo gốc. Còn về ý kiến của nhà báo thấy như sau, trích “Tuy nhiên, điều đáng nói trong trong tình tiết mà bác sĩ Hy đưa ra quyết định phẫu thuật cho bệnh nhân Hu là trong lúc bệnh nhân Hu còn lơ mơ, vật vã, huyết áp tụt nhưng ê kíp bác sĩ phẫu thuật của bệnh viện này đã tiến hành phẫu thuật cho bệnh nhân” Nhà báo phán là bác sĩ quyết định mổ trong lúc bệnh nhân vật vả là sai !!! Nhà báo đặt câu hỏi: “Vấn đề đặt ra, vậy tại sao khi bệnh nhân dang bị sốc, huyết áp bị tụt, bệnh viện không điều trị nội khoa để huyết áp ổn định mới có thực hiện ca phẫu thuật?” Xin thưa, khi quyết định như vậy là đúng rồi, kết quả hiển nhiên là nhờ phẫu thuật mà bệnh nhân được cứu sống. Nếu không phẫu thuật thì thế nào nhà báo cũng có một bài đại loại như “Bác sĩ không mổ nên bệnh nhân tử vong”. Thế là nhà náo kết luận: “đây là một sai sót hay nói chính xác hơn là sự thiếu hiểu biết trong quá trình thực hiện ca phẫu thuật này” - một kết luận phải nói quá vội vàng !

        Ở bv BD, chuyên về tiết niệu, hàng ngày các kíp trực cấp cứu tiết niệu phải đối diện với những ca như thế này. Ai cũng từng nếm trãi những biến chứng khủng khiếp của nhiễm khuẩn đường tiết niệu nặng hết. Bằng kinh nghiệm, tôi rất nể phục một bệnh viện tuyến quận đã có xử trí chính xác là cứu mạng bệnh nhân trong trường hợp này. Trong y học, chúng tôi có thứ tự ưu tiên, cứu cơ quan và cứu mạng. Thì phải cứu mạng bệnh nhân là trên hết.

        Tôi đoán, có khả năng bệnh nhân này là bà HU bị bệnh tiểu đường cho nên gây tình trạng nhiễm trùng huyết nặng và biến chứng tắc mạch chi. Và tình trạng bệnh nhân bị cắt cụt chi không phải lỗi của thầy thuốc cho nên bệnh viện Củ Chi không có việc gì phải bồi thường cho bệnh nhân vì mình không có lỗi. Có chăng chỉ là tiền hỗ trợ có tính chất nhân đạo mà thôi.

        Riêng về thỏa thuận bệnh nhân nhận 60 triệu mà không khiếu nại gì thêm, đây là một thỏa thuận dân sự hoàn toàn được phép và không có vấn đề gì về đạo đức. Thế mà nhà báo làm một bài: “Đi mổ sạn thận bị cắt tứ chi: chi 60 triệu đồng để mua im lặng?” Với bài báo này, bệnh viện có thể kiện ngược lại báo chí cũng được.

        Riêng về đồng nghiệp là BS Phan Xuân Tước ở bệnh viện Nguyễn Trãi là mình biết rõ vấn đề thì hãy nói, đồng nghiệp nói : “…riêng về trường hợp bệnh nhân bị sốc nhiễm trùng do sỏi niệu đang trong tình trạng tụt huyết áp, bệnh nhân bị sốc thì không thể mổ xẻ gì cả…” và đồng nghiệp lại cũng nói: “..chỉ trong trường hợp quá đặc biệt, quá nặng đến mức điều trị kháng sinh không kịp buộc phải mổ ra thì khả năng sống là quá thấp…” Câu sau đá câu trước. Nhà báo lại phán là bệnh nhân này không nặng !!. Ồ lạ quá, không nặng mà sốc nhiễm trùng.

        Nhà báo muốn viết về ngành y, khi viết về vấn đề xã hội y khoa thì được. Còn khi đụng tới chuyên môn sâu thì nên tham khảo ý kiến của các chuyên gia, người có nhiều kinh nghiệm và viết đúng với cái tâm trong sáng của mình thì hơn.

        Cám ơn!

        Bác sĩ Phan Văn Hoàng
      1. Gió thoảng's Avatar
        Gió thoảng -
        Kính gởi các bs có ý kiến trong mục này,
        Tôi xin tự giới thiệu tôi chỉ là một đọc giả lớn tuổi và đồng thời cũng có thân nhân đã là bệnh nhân của bs. Tước, nên tôi không dám mạn đàm về vấn đề chuyên môn mà chỉ dám có chút ý kiến về cái Y ĐỨC của một người BÁC SĨ và cái TÂM của một nhà báo.
        Trước hết, xin cho tôi nói về Y ĐỨC của bác sĩ Tước. Bs. Tước là một bs giỏi, có tâm và rất tâm huyết với nghề. Khi thân nhân của tôi nằm viện, tôi ra vào chăm sóc và nghe rất nhiều điều tốt về ông từ các bệnh nhân khác, và tất cả đều quí mến ông vì sự tận tụy và hết lòng với bệnh nhân của ông. Chính tôi và thân nhân của tôi cũng vậy. Do đó, một người như vậy mà vô tình bị cuốn vào một việc lùm xùm tai tiếng này rồi bị một số đồng nghiệp khác chỉ trích thì thật là đáng tiếc và tội nghiệp cho ông. Tôi chỉ xin nhắn với các bs đồng nghiệp của ông, trước khi chỉ trích thì hảy vui lòng suy nghĩ về bản chất thật của sự việc và lắng nghe về hai phía, đừng nghe một bên phiến diện mà vô tình làm tổn thương đến đồng nghiệp của mình. MONG LẮM THAY.
        Sau, tôi xin bàn về cái TÂM của nhà báo đã "hại" bs Tước. Bản chất của một nhà báo là đưa mọi thông tin chính xác của từng sự việc đến với các đọc giả. nhưng vị "nhà báo" này lại chỉ vì muốn được việc của mình mà "lường gạt" và "mạo nhận" để gài bẫy người khác xong rồi lại thông tin không chính xác và bóp méo vấn đề để hại người thì thật là đáng chê trách về tư cách về cá nhân con người và tư cách của người làm báo. Cho tôi mạn phép nghĩ đây chắc hẳn là một tờ báo "lá cải" nên tư cách của nhà báo thuộc báo "lá cải" này cũng chỉ đáng giá một... "lá cải" mà thôi.
        Vì thế, tại sao chúng ta lại cứ tin vào một tin tức bóp méo sự việc của một "lá cái" để rồi đem chuyên môn ra thuyết trình và chỉ trich đồng nghiệp của mình? Có đáng không? Có nhất thiết phải như vậy không? Làm vậy chúng ta có vô tình tiếp tay làm "hại" đến một đồng nghiệp vô tội của mình không?. Huống chi ông đã lên tiếng đính chính và giải thích thật về bản chất sự việc?
        Tôi chỉ là một ông già về hưu, không dám có ý kiến nhiều, chỉ kính xin các bs hảy "tiết kiệm" thời gian, dành thời gian của mình vào bệnh nhân và gia đình của mình còn hay hơn là tin vào các tin tức "lá cải" này để rồi luận bàn, chỉ trích nhau, tôi thấy vô bổ lắm. MONG LẮM THAY.
      1. Một người con's Avatar
        Một người con -
        Bố tôi cũng là 1 bệnh nhân sau khi mổ thận thì bị chảy máu trong, bố tôi bị đau và đầy bụng mấy ngày, kêu la bác sĩ nhưng bệnh viện ko phát hiện ra các ổ dịch trong vùng bụng sau mổ của bố tôi. Đến khi bố tôi được chuyển lên BV Việt Đức, ở đây các bs mới phát hiện ổ dịch và can thiệp. Tuy nhiên ngoài việc đó cũng ko thấy họ làm gì khác, nằm ở Việt Đức gần 1 tuần, người bố tôi mệt hơn. Kêu bs mỏi miệng nhưng họ xem xét rất qua loa. Tôi phải nhờ ng quen làm ở BV kêu gọi thì mới có 1 bs trực (vì đó là buổi tối) đến xem rồi truyền đạm đường. Hậu quả là tối hôm đó bố tôi bị hôn mê do rối loạn điện giải, rất may người nhà tôi phát hiện kịp và bố tôi đc cấp cứu kịp thời. Sau đó thì bố tôi đc chuẩn đoán là nhiễm khuẩn huyết. Trong suốt thời gian đó, bố tôi phải điều trị bằng kháng sinh liều cao.

        Đến khi điều trị nhiễm khuẩn tạm ổn thì lại phát hiện bố tôi bị rách niệu đạo nên nước tiểu đi qua đường ống dẫn chứ ko đi ra đường tiểu như bt. Bố tôi tiếp tục được mổ đc vá chỗ rách.

        Những tưởng sau đó là mọi thứ đã ổn định. Nhưng bố tôi ra viện được 2 tuần thì cảm thấy bên sườn rất đau, và lỗ cắm ống xông của lần mổ cách đó 1 năm bị vỡ và trào ra rất nhiều nước dịch. Bố tôi lại phải nhập viện.

        Sau đợt điều trị này, bố tôi được xuất viện, nhưng về nhà đc khoảng 2 tuần bố tôi lại thấy đau vùng bụng, trở lại bv Việt Đức kiểm tra thì bác sĩ nói ko sao và hẹn ngày để rút JJ.

        Về nhà nhưng bố tôi vẫn kêu đau, cho đến đúng khoảng 1 tuần sau thì bỗng nhiên bố tôi thấy tức tức vùng tiểu tiện và đái ra rất nhiều máu, máu cứ ồ ạt chảy cho đến khi bố tôi ngất xỉu. Bố tôi đc đưa đi bv tỉnh cấp cứu ngay sau đó rồi được chuyển lại ra BV Việt Đức, ở đây bố tôi đc chuẩn đoán là bị phình động mạch chủ và phải làm phẫu thuật gấp nếu ko nguy hiểm tính mạng. May mắn vì bố tôi được phẫu thuật kịp thời, sức khỏe ổn hơn.

        Nhưng bố tôi lại tiếp tục bị nhiễm khuẩn, sau khi điều trị nhiễm khuẩn ở khoa tim mạch ổn, bố tôi lại cảm thấy bên sườn phải bị đau và tức, các bác sĩ thực hiện kiểm tra thì phát hiện có 1 ổ dịch ở bên thận phải, bên khoa tim mạch muốn chuyển bố tôi sang khoa thận để điều trị nhưng khoa thận ko nhận với lý do đông bệnh nhân nên chỉ nhận ca mổ chứ ko nhận ca điều trị. Vậy là khoa tim mạch đành phải cho bố tôi xuất viện. Nhưng bố tôi vẫn cảm thấy đau tức khó chịu nên sau 2 ngày ra viện, gđ phải đưa bố tôi tới bv để kiểm tra, hiện bv vẫn đang làm thủ tục chụp chiếu để chuẩn đoán bệnh.

        Tôi kể ra câu chuyện dài như này để thấy rằng, chỉ cần 1 sai xót nhỏ của các bác sĩ đã có thể khiến bệnh nhân và cả gia đình họ "vất vả". Tính đến hiện tại bố tôi đã phải ở bv 4 tháng mà chưa hết bệnh. Giá như khi mổ xong, thấy triệu chứng của bố tôi, họ kiểm tra kỹ hơn, giá như như khi đc chuyển ra Việt Đức, các bs ở đó cũng chuẩn đoán bệnh và điều trị sớm cho bố tôi thì tốt biết bao. Rõ ràng tôi thấy, khi xuất hiện ổ dịch sau mổ, các bs có thể phán đoán được các biến chứng có thể xảy ra, nhưng sao họ ko có biện pháp để phòng và trị sớm? Tại sao họ luôn để bệnh trở nặng mới chịu điều trị. Họ phát hiện có ổ dịch trong bụng bố tôi nhưng họ ko nhận điều trị vì lý do quá tải? Rồi để lâu ổ dịch đó lại phát sinh biến chứng thêm bao nhiêu bệnh khác như bố tôi đã từng trải qua.
        Gia đình tôi bây giờ chỉ cầu mong bố tôi được khỏi bệnh, vì bố tôi còn trẻ, vì bố tôi đã vất vả cả một thời trai trẻ, đến bjo khi con cái lớn khôn một chút thì bệnh tật ập đến. Tôi biết cuộc đời không hoàn hảo nhưng như thế là quá bất công cho bố tôi. Ngoài việc lao động vất vả để nuôi con cái thì bố tôi sống rất lành mạnh, ko nghiện thuốc hay rượu chè.... Chỉ vì sai xót của đội ngũ mổ ở tỉnh mà giờ bố tôi phải chịu hết nỗi đau này đến nối đau khác, có lúc đau quá bố tôi phải gào thét lên... lúc ấy tôi ước mình có thể chịu đau thay cho bố :(
      1. Tiêu Phàm's Avatar
        Tiêu Phàm -
        Em đọc xong bài báo, em cũng thấy rất hoang mang, có thể nói là không tin được ông GS. TS. mà lại nói như thế. Buồn
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác