Propellerads
    • Những “nhát dao” của truyền thông

      17-04-14, 18:42
      Những “nhát dao” của truyền thông
      AdsOptimal
      Nếu như có một lần từng nghĩ đến làm việc trong ngành y, hoặc ít nhất quen biết một người trong ngành y, hẳn nhiên bạn sẽ hiểu hơn công việc và những con người trong ngành chúng tôi.

      Ngành y của chúng tôi không phải là một ngành hoàn hảo, cũng giống như tất cả các ngành nghề của xã hội và cũng giống chính bản chất con người. Và đúng là đã từng có những thời điểm: người làm nghề chân chính phải im lặng trước sự rối ren và xấu xa len lỏi trong ngành. Đó là những nỗi đau nhức nhối.

      Chúng tôi thường không tự đánh mất niềm tin, bởi khi bước chân vào ngành, hầu hết đều có một tình cảm đặc biệt với con người, thích công việc chăm sóc, lắng nghe và lo lắng cho sức khỏe của người khác. Đối với chúng tôi, đó là những hành động bình thường mà đầy đam mê.

      Đằng sau mỗi một kẻ tham lam trong ngành, chúng tôi đều nhìn thấy những năm tháng cực nhọc của họ trước đó. Họ phải học hành quá nhiều, bỏ ra quá nhiều, để rồi một ngày kia được cầm quyền trượng trong tay, họ đã quên mất vai trò thiêng liêng của mình. Mặc dù vậy, chúng tôi ủng hộ việc tố cáo những con người như thế.

      Nhưng đó chỉ là một số ít, rất ít. Tôi và đồng nghiệp hàng ngày vẫn miệt mài làm việc, vẫn từ chối phong bì, vẫn mỉm cười mỗi khi được cảm ơn một cách vô tư, vẫn chăm sóc cho những bệnh nhân “ruột” lâu năm. Chúng tôi có được nhiều nhất là tình cảm con người chứ không phải tiền bạc.

      Và cứ mỗi lần đọc được bài viết nào đó có một cái nhìn lệch lạc với ngành y, với đồng nghiệp, chúng tôi không khỏi đau lòng.

      Đừng đâm chúng tôi

      Mỗi khi đồng nghiệp bị báo chí đưa lên, chúng tôi thấy rất sửng sốt bởi sự vô tâm của báo chí. Họ đâu biết rằng, đằng sau mỗi sự kiện là một câu chuyện rất dễ hiểu về mặt chuyên môn. Thậm chí đã có lúc báo chí còn nghi ngờ sự khách quan của hội đồng thẩm định y khoa khi đánh giá các biến cố. Chúng tôi coi đó là những nhát dao đâm vào chính con tim mình.

      Đó là khi đồng nghiệp của chúng tôi, dù đã thực hiện rất đầy đủ quy trình chẩn đoán: thử HCG để loại trừ bệnh nhân có thai, cho chụp CT khung chậu để loại trừ các tình trạng dị dạng và bệnh lý nặng gây chảy máu đường niệu, để rồi vài tháng sau người bệnh phát hiện mình có thai và quyết định đi phá rồi quay lại kiện đồng nghiệp của chúng tôi. Nếu báo chí làm một cuộc điều tra bài bản, hẳn sẽ hiểu được: đó chính là giới hạn của y khoa. Một là, anh bác sĩ kia đã thực hiện đúng quy trình chẩn đoán. Hai là, thử HCG âm tính vẫn còn xác suất rất nhỏ có thai khi mới trong những ngày đầu. Ba là, chụp CT thực chất không phải là chống chỉ định tuyệt đối ở phụ nữ có thai.


      Dù có những ồn ào từ truyền thông nhưng các bà mẹ vẫn phải đưa trẻ đi tiêm chủng đúng lịch để phòng bệnh. Ảnh: Trần Minh

      Đó là khi có một vài biến cố khi tiêm chủng vaccine, báo chí đã thổi phồng lên và dẫn đến tình trạng người dân hoang mang không dám đưa con đi tiêm chủng. Bạn có biết, một đứa trẻ con vốn là một cơ thể rất mong manh và có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tử vong. Nhưng các bệnh nằm trong chương trình tiêm chủng quốc gia lại là nguyên nhân có thể gây tử vong cho hàng loạt đứa trẻ. Trên thực tế, nước Mỹ cũng đang phải đối mặt với phong trào “chống tiêm vaccine” được khởi phát bởi Jenny McCathy, một nữ người mẫu, diễn viên, người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng. Năm 2007, Jenny cho rằng vaccin là nguyên nhân dẫn đến bệnh tự kỷ của con trai cô. Nguồn gốc của suy nghĩ này xuất phát từ những nghiên cứu năm 1999 khi người ta phát hiện ra Thimerosal - một chất trước đó được sử dụng để duy trì hoạt tính sinh học của vaccine, có liên quan đến bệnh tự kỷ của trẻ. Tuy nhiên, do không hiểu biết về y học nên Jenny đã không biết được rằng ngay sau năm 1999, người ta đã dừng sử dụng thimerosal trong vaccine. Chính vì nỗi đau đớn khi biết con mình bị tự kỷ (được chẩn đoán năm 2005), Jenny đã tổ chức hàng loạt các hoạt động và hình thành nhóm chống lại việc tiêm chủng vaccine của chính phủ. Hậu quả là, các bác sĩ y học cộng đồng tại Mỹ đã phải lập một trang web để thống kê sự gia tăng tỷ lệ mới mắc và tỷ lệ tử vong của các bệnh trong chương trình tiêm chủng quốc gia. Tính đến tháng 1/2014, số mới mắc đã lên đến 128.044 trẻ và số tử vong đã lên đến 1.336 trẻ, một sự gia tăng đáng kể tại Mỹ. Tháng 10/2013, trước những bằng chứng khoa học liên tiếp được công bố tại các tạp chí quốc tế khẳng định không có mối liên quan giữa tự kỷ và tiêm chủng, Jenny đã phải thừa nhận trong một lần trả lời phỏng vấn: “...nhưng tôi không hề chống lại việc tiêm chủng”.

      Vậy ai là thủ phạm giết chết những đứa trẻ mà đáng lẽ chúng được cứu sống nếu đi tiêm chủng?

      Truyền thông không nên tạo scandal trong ngành y

      Nếu như đứng về lợi ích cộng đồng, lợi ích của số đông thì báo chí truyền thông không nên làm như vậy. Việc đẩy xa và cắt đứt niềm tin giữa người dân với y tế có thể dẫn đến những hậu quả không thể lường trước được, đó là cái chết của những con người không đáng bị chết.

      Gần đây nhất là tình trạng bùng phát dịch sởi. Không một ai trong chúng ta biết hết được con số thực sự của những đứa trẻ phải “ra đi” trong đợt dịch vừa rồi. Nhưng đó thực sự là một đợt dịch đáng sợ đối với ngành y chúng tôi. Sự tiêm chủng không đến nơi đến chốn không những góp phần bùng phát dịch mà còn có thể góp phần hình thành các biến thể bệnh mới bởi miễn dịch chưa đủ mạnh.

      Một thói quen rất cần phải được loại trừ khỏi nhận thức của người Việt Nam, đó là tự ý điều trị và sự tuân thủ điều trị rất kém. Tự ý điều trị khiến cho tình trạng bệnh trở nên diễn biến khó lường và khi đến bệnh viện thì đã khó cứu được rồi. Tuân thủ điều trị kém cũng khiến cho công sức khám, kê đơn của bác sĩ trở nên vô nghĩa, bởi nếu không thực hiện đúng, sẽ dẫn đến hậu quả nặng nề. Ví như một bệnh nhân không được kê thuốc chống đông, vì nhờ “bác sĩ google” mà tự ý sử dụng, để rồi “ra đi” vì xuất huyết não. Họ đâu biết được rằng bác sĩ phải điều chỉnh liều thuốc đến từng 1/8 viên chứ không đơn giản là uống loại thuốc nào.

      Điều cuối cùng chúng tôi mong muốn khi viết ra bài này, đó là báo chí hãy có một cái nhìn khách quan hơn, không phải là một sự bao che, mà là những bài báo mang tính khoa học thay vì chạy theo sự giật gân, để cộng đồng có được cái nhìn khách quan hơn đối với một ngành mang trách nhiệm nặng nề: bảo vệ sức khỏe và tính mạng của con người. Đừng đâm chúng tôi nữa, bởi vô tình sẽ đâm chính những người không - đáng - phải - chết.

      Theo: Bác sĩ Quỳnh Anh (Sức khỏe & Đời sống)
      AdsOptimal
      Ý kiến bạn đọc (4)
      1. Dũng ngoác's Avatar
        Dũng ngoác -
        Tôi và những người thân trong gia đình tôi đã hơn một lần được các bác sỹ cứu thoát khỏi cái chết. Đây là sự thực. Nhưng còn một sự thực khác.
        Đó là những phiền hà khi tới bệnh viện. Đó là những hành động vô trách nhiệm và yếu chuyên môn của các bác sỹ, y tá trong bệnh viện. Tất nhiên, tôi không phải là bác sỹ nhưng không có nghĩa là vì không phải là bác sỹ mà không đánh giá được chuyên môn người đã kê đơn cho chính mình, cho người thân của mình.
        Gần đây nhất. Mẹ tôi bị đau vùng thái dương và hốc mắt, triệu chứng đau là cơn đau xuất hiện khi ngủ dậy, đau theo nhịp tim đập. Tôi đưa mẹ tới khoa mắt một bệnh viện tuyến 4 để khám thì ông bác sỹ
        nói rằng mẹ tôi bị viêm dây thần kinh hốc mắt rồi sau đó kê đơn. Uống thuốc mãi không khỏi chúng tôi lại đến đó tái khám. Lần khám này kết quả cũng như lần trước, cũng kê đơn, cũng mua thuốc và cũng không khỏi ! Cẩn thận hơn, chúng tôi còn đi khám thêm ở khoa Tai Mũi Họng cùng một bệnh viện trên vì nghi ngờ mẹ tôi viêm xoang. Kết quả cũng vẫn vậy.
        Nhờ một bác sỹ quen, chúng tôi được giới thiệu đến một bác sỹ khác để khám. Chúng tôi đưa y bạ và kể triệu chứng cũng như đã sử dụng thuốc gì, khám ở đâu...Không cần tới máy soi, không cần tới những thiết bị hoành tráng như những ông bà bác sỹ trước. Chỉ cần hỏi một vài câu, đưa tay thăm khám điểm đau cho mẹ tôi bác sỹ này kê đơn và kết luận là nghi ngờ của gia đình tôi về triệu chứng viêm xoang của mẹ tôi là đúng. Mẹ tôi sử dụng đơn thuốc mới chỉ sau 5 ngày là bệnh dứt hẳn.
        Thưa các bạn. Tôi không rõ quy trình là gì, tôi cũng không làm ngành Y nhưng chỉ cần một ví dụ vừa nêu bất cứ ai cũng có thể đánh giá được ai hơn, ai kém. Một loại bệnh cấp tính và cũng khá phổ biến như bệnh viêm xoang mà sau gần 1 tháng qua 2 chuyên khoa của một bệnh viện lớn mà không tìm ra được, chẳng những tốn kém tiền bạc, thời gian, sự đau đơn mà còn tích lũy vào cơ thể người bệnh hàng bao nhiêu loại thuốc men vô bổ. Nếu không được vị bác sỹ cuối cùng kê đơn thì không rõ liệu bệnh viêm xoang cấp của mẹ tôi đã chuyển thành mãn tính hay chưa? Tôi cũng không rõ là quy trỉnh trong bệnh viện có quy trình nào nêu rằng " Nếu khám bệnh viện không thấy đỡ cần phải tìm bác sỹ quen vì nếu không rất có thể bạn sẽ tiền mất, tật mang" hay không?
        Thi vào trường Đại học Y rất khó. Tôi ngưỡng mộ sức học của tất cả mọi sinh viên ngành Y Việt Nam. Việt Nam cũng từng có nhiều bác sỹ được thế giới biết tiếng vì những công trình khoa học của mình. Chúng ta cũng đã từng có những giáo sư bác sỹ được nước ngoài mời đi dự những hội nghị chuyên ngành và trực tiếp giảng dạy cho sinh viên nước họ. Nhưng hiện tại thì sao?! Ngành Y các bạn đang thụt lùi. Trước kia chúng ta dạy cho người Hàn Quốc, Singapore về cách chữa bệnh. Bây giờ chúng ta mang ngoại tệ sang đó để được cứu sống. Sự thực này các bạn có biết hay không?
      1. DrThong2000's Avatar
        DrThong2000 -
        Y học có nhiều vấn đề không chắc chắn ( rủi ro), Để hạn chế sự không chắc chắn này thì yêu cầu người thực hành ( bác sỹ, y tá..) cần phải học hỏi và đúc rút kinh nghiệm không ngừng cũng như là cần phải biết hạn chế của bản thân và chuyên môn để giúp bệnh nhân được chăm sóc tốt nhất. Tuy nhiên sự phối hợp giữa các tuyến, các bệnh viện và bản thân các bác sỹ với nhau chưa được tốt, do đó bệnh nhân nhiều bệnh nhân không được chăm sóc và điều trị đúng. Ảnh hưởng của truyền thông thường có hai mặt ( tích cực và tiêu cực). Gần đây, truyền thông hình như hướng nhiều hơn vào mặt rủi ro, tai nạn nghề nghiệp của nhân viên y tế, mặt tiêu cực của ngành y. Một mặt cách truyền thông này giúp các nhà hoạch định chính sách biết được thực trạng ngành y, từ đó đưa ra những chính sách hợp lý, mặt khác cách truyền thông này làm mất lòng tin với người dân với nhân viên y tế và gây tác động tiêu cực đến tâm lý của những người làm nghề y gây lên những tác động không mong muốn. Tôi nghĩ truyền thông nên thay đổi cách tiếp cận với ngành y như là đăng các thông tin tích cực nhiều hơn và thông ít cảm tính hơn.
      1. Huongla's Avatar
        Huongla -
        Chào bạn. Nếu theo những triệu chứng mà bạn mô tả (đau đầu vùng thái dương, hốc mắt, đau theo nhịp đập) thì tôi nghĩ có thể (tôi nói là có thể thôi nhé) mẹ bạn bị bệnh Horton (viêm động mạch thái dương) chứ không phải là viêm xoang. Và nếu nếu là viêm xoang thì phải điều trị khá lâu dài vì đó là một bệnh mạn tính chứ ko thể nào là đt 5 ngày mà khỏi được còn bệnh Horton thì đúng là chỉ cần đt bằng corticoid khá ngắn ngày. Tuy nhiên bạn phải biết là một triệu chứng có thể là của rất nhiều bệnh. Khi bác sĩ khám thì phải loại trừ các tình trạng cấp cứu liên quan đến triệu chứng ấy (tức là các tình trạng có thể nguy hiểm đến tính mạng ấy), rồi thì các nguyên nhân thường gặp nhất của triệu chứng ấy, trong một số trường hợp còn phải điều trị thử xem có đáp ứng không. Thậm chí là với các nước phát triển, tiên tiến cũng vậy thôi. Nếu bạn muốn bạn có thể vào những trang web y học uy tiến trên TG để đọc một ví dụ về chẩn đoán ho kéo dài. Khi làm chán chê theo cây chẩn đoán mà vẫn ko chẩn đoán được thì người ta đt thử theo một số hướng ví dụ: điều trị viêm đường hô hấp trên, ko đỡ ư --> đt thử theo hướng trào ngược dạ dày thực quản... Còn bạn bảo ngành Y chúng tôi đang thụt lùi ư? Ừ có lẽ bạn nói đúng. Đúng là chúng ta đang mang ngoại tệ sang các nước như Singapor hoặc Hàn Quốc để chữa bệnh (xin nói là để chữa chứ chưa chắc là khỏi). Bạn đã tìm hiểu về ngành y đến mức nào mà có kết luận đáng buồn như vậy? Bạn đã sang Singapore hoặc Hàn Quốc để xem họ như thế nào chưa? Để hiểu tại sao ngành Y của họ phát triển mà ở VN lại không đạt được như họ chưa? Tôi chưa được sang Singapore nhưng tôi đã từng được quan sát ở một bệnh viện đứng thứ 7 ở Hàn Quốc (chứ chưa được là bv thuộc hạng hàng đầu như kiểu ở Bạch Mai hay VĐ ở VN đâu nhé). Họ được đầu tư với những trang thiết bị có thể nói là hàng đầu, tiên tiến nhất. Môi trường làm việc thì khỏi nói, tuyệt vời (đấy là tầm nhìn của tôi hạn hẹp, chưa được sang các nước phát triển hơn nữa). Như vậy thì họ muốn ko phát triển cũng khó. Rồi lại nhìn vào bv ở VN (tôi nói là nói bv hàng đầu như BM hay VĐ ấy chứ chưa nói đến các bv hạng tầm tầm khác đâu nhé), thật sự là quá khập khiễng. Thế mà chúng ta vẫn làm được những kĩ thuật chẩn đoán và đt cũng ko thua kém họ là bao. Tôi thiết tưởng đó cũng là những thành tựu nên được công nhận của ngành Y đấy chứ. Bạn hãy đi, hãy quan sát, và hãy cho ngành Y những đánh giá công bằng. Và cả xã hội nữa, hãy công bằng với ngành Y...
      1. Tiêu Dao's Avatar
        Tiêu Dao -
        Truyền thông y tế đây các bạn ạ, kiến thức y khoa không biết được bao nhiêu mà dám viết bài này và còn được đăng trên trang web khá uy tín nữa . PARACETAMOL LÀ THUỐC KHÁNG SINH (!!!???)

        Link: Lạm dụng thuốc kháng sinh: Hậu quả khó lường

      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác