• Những cơn mưa giải hạn

      by
      14-07-15, 04:57
      Những cơn mưa giải hạn
      Lúc thi hành án phạt tù tại một trại giam của Bộ Công an, tôi đã bị phạm nhân khác đâm bằng kéo vào cổ, máu phun như ống nước vỡ.

      Hai bác sĩ của trại đã ngay lập tức sơ cứu và đóng tạm vết thương. Chỉ chậm một vài phút là tôi tử vong nên họ không kịp dùng các phương tiện bảo hộ.

      Trước bất cứ hoàn cảnh nào, tính mạng bệnh nhân luôn là ưu tiên số một của bác sĩ cấp cứu

      Bác sĩ trưởng trạm quyết định chuyển tôi đến bệnh viện tỉnh, giám thị ký lệnh. Đường đến bệnh viện cách đó gần 50 km, có những đoạn rất xấu nên khi đến bệnh viện tỉnh, tình hình nguy kịch. Các bác sĩ quyết định mổ ngay và nếu tôi có HIV thì nguy cơ phơi nhiễm cho các bác sĩ rất cao… Nhưng các vị vẫn tiến hành ca mổ.

      Tôi bị bị đứt cả động mạch cảnh, tĩnh mạch cảnh, mất máu rất nhiều, nguy cơ tử vong cao… nhưng tôi đã thoát được bàn tay tử thần nhờ bác sĩ trại giam sơ cứu kịp thời và được các bác sĩ bệnh viện mổ ngay.

      Tôi muốn kể lại câu chuyện riêng của mình, xảy ra cách đây chưa lâu khi được biết tin về 18 vị y, bác sĩ Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội cứu người, bất chấp nguy cơ phơi nhiễm HIV. Thông tin này đã làm mát lòng mọi người trong cơn lốc thông tin đầy ám ảnh của bạo lực, giết chóc mấy ngày qua.

      Cảm phục những người thầy thuốc, thầm mong họ vượt qua nguy cơ, nhưng cũng có những ý kiến phê phán họ chưa tuân thủ triệt để nguyên tắc an toàn lao động. Không ít người đặt câu hỏi, sao không chuẩn bị phòng mổ cấp tốc mà phải mổ ngay tại phòng cấp cứu? Sao có đến 18 người tham gia vào một kíp mổ khiến số người phơi nhiễm nhiều đến thế?Nhưng chỉ những người trong cuộc, những người tác nghiệp tại hiện trường bất chấp nguy hiểm vì tính mạng bệnh nhân mới trả lời chính xác được câu hỏi đó.

      Trong những tháng ngày nằm trong trại giam tôi mới hiểu có những người thầy thuốc đối diện nguy cơ phơi nhiễm hàng ngày: những y bác sĩ là cán bộ trại giam.

      Mỗi ngày các bác sĩ phải khám bệnh, phát thuốc cho hàng trăm lượt phạm nhân, chăm sóc và chữa trị cho hàng chục phạm nhân khác ở bệnh xá. Tình hình tội phạm có liên quan đến tiêm chích ma túy cao, phạm nhân có HIV cũng không thấp, do đó nguy cơ phơi nhiễm HIV cho bác sĩ rất cao, nhất là khi cấp cứu các ca thương tích hở (do tai nạn lạo động, đánh nhau hay HIV trở thành hội chứng bệnh ngoài da). Bệnh nhân là phạm nhân khá đặc biệt, việc điều trị không đơn giản là chẩn đoán, chữa trị lâm sàng mà còn phải điều trị tâm lý… Chưa kể họ cũng dễ làm bác sĩ tổn thương bởi những hành động bất ngờ.

      Sau này, khi tôi gặp lại những người đã cứu mạng mình họ chỉ nói: “Đó là nhiệm vụ và trách nhiệm của chúng tôi. Mong anh cải tạo tốt để mau sum hợp gia đình, trở về xã hội”. Câu nói ấy theo tôi suốt thời gian trong trại đến tận giờ.

      Hành động hy sinh vì con người của các vị bác sĩ ở trại giam và bệnh viện ngày đó đã truyền cho tôi niềm tin về mặt tốt đẹp của con người, là động lực giúp tôi vượt qua những khó khăn mà bất cứ ai từng vấp ngã cũng phải trải qua.

      Tôi tin, dù người bệnh là ai, phạm nhân hay dân thường, sản phụ bị HIV hay một nhân vật quan trọng, thì người thầy thuốc cũng hành xử như lời thề Hypocrate, họ đã là “từ mẫu” của bệnh nhân.

      Họ - như cơn mưa vàng trút xuống cánh đồng đang khô nẻ của lòng người - cơn mưa mang màu áo trắng.

      Theo: Hoàng Linh (VnExpress.net)
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác