• Hai bác sĩ kết luận giống hệt nhau

      06-04-15, 17:38
      Hai bác sĩ kết luận giống hệt nhau
      Về đến nhà bà Ngô vẫn còn cảm giác ngất ngây vì sung sướng... Và như một thói quen của người nông dân hàng ngày, bà chạy xuống chuồng lợn, thấy chuồng rỗng không, nhìn ra hàng chuối thấy chẳng cây nào còn buồng... Bà chợt có một cảm giác gì đó khó tả dâng lên? nhưng người nông dân hiền lành, chất phác này vẫn thoáng nhận ra được một điều rằng: cái kết luận của hai bác sĩ giống hệt nhau


      Người dân xếp hàng dài... dài... mỗi sáng để chờ tới lượt khám bệnh tại các bệnh viện công vẫn là nỗi nhức nhối của y tế Việt Nam. Ảnh minh họa (LQC)

      Bà Ngô, năm nay 50 tuổi, nghề làm ruộng. Dạo này bà thấy sức khoẻ hình như có vấn đề, đầu óc cứ thấy nặng nề, chân tay, xương khớp hay mỏi rã rời, đôi khi còn có cảm giác ngột ngạt, khó thở. Bụng lúc thì đau chỗ này, khi thì đau chỗ khác...

      Từ trước đến giờ bà vẫn khoẻ mạnh, cấy cày bình thường, sang tuổi này mới đổ đốn thế, hay là mình có bệnh gì?, không đi khám thì nhỡ bệnh nặng lên, chữa không kịp thì sao?.

      Nghĩ vậy, bà quyết định nghỉ việc đồng áng, dành hẳn một ngày lên bệnh viện tỉnh khám bệnh.

      Tại bệnh viện tỉnh, bà nhìn thấy cảnh bệnh nhân, xếp hàng chen chúc như ong vỡ tổ. Trời thì nóng, quạt chẳng có, mùi mồ hôi xen lẫn mùi cống rãnh bốc lên, thật là khó chịu, chưa kể thỉnh thoảng lại có mấy cô áo trắng dắt người nhà chen ngang rất ức chế, rồi có cả tiếng quát, tiếng cãi nhau... Thật là hỗn độn.

      Nhưng cũng giống như mọi người, bà vẫn kiên trì xếp hàng. Và cuối cùng cũng đến lượt mình.

      Cô bác sĩ khám bệnh từ sáng đến giờ, khám đến bà vừa tròn là bệnh nhân thứ 90, không có một phút nào được nghỉ ngơi, mặt mày đỏ gay, đỏ gắt, mồ hôi nhễ nhại.

      Nhấp tạm chút nước lọc, không kịp ngước lên nhìn người bệnh, cô hỏi luôn.

      - Bà bao tuổi, làm sao phải đi khám?. - Cô vừa hỏi bệnh nhân vừa nhìn nhanh các kết quả xét nghiệm của các bệnh nhân khác cũng đang chất chồng trên mặt bàn chờ cô giải quyết nhưng vẫn không bỏ sót các chi tiết người bệnh đang giãi bày:

      - Tôi, năm mươi tuổi, dạo này...

      Bà Ngô kể hết những điều khó chịu của mình ra, vừa quan sát thái độ của bác sĩ, thấy cô có vẻ chẳng chăm chú gì nhưng bà vẫn cố kể tiếp bệnh tình của mình. Nào ngờ đang say sưa kể thì bị cô ngắt lời:

      - Thôi bà không phải kể nữa, đợt này kinh nguyệt của bà thế nào?

      - Tôi gần năm mươi tuổi rồi, dạo này tháng có, tháng không, thất thường lắm, tôi ... Thấy...

      - Rõ rồi, bà không có bệnh gì đâu, chỉ là bị tiền mãn kinh do thay đổi nội tiết mà thôi, một thời gian sẽ tự hết. Thôi bà về đi, để tôi còn khám cho người khác.

      Bà Ngô đang định hỏi tiếp vài câu nhưng trước thái độ của cô bác sĩ như vậy, bà đành đứng dậy ra ngoài, vả lại bên ngoài cũng còn nhiều người đang thập thò chờ được vào khám.

      Bà ra về nhưng trong tâm trạng chẳng thoải mái chút nào, lúc đi lo ít, lúc về còn băn khoăn nhiều hơn. Bác sĩ chỉ hỏi bâng quơ vài câu, chẳng khám xét gì, chẳng cho làm xét nghiệm gì, mà lại bảo mình không bị bệnh gì, hay mình không có phong bì, không bồi dưỡng gì nên người ta mới vậy?.

      Bà mang cái âu lo đó vào giấc ngủ của mình và hình như bệnh của bà không những không đỡ mà còn nặng hơn.

      Sau nhiều đêm trằn trọc, bà quyết định, bán hết mấy con lợn, mấy buồng chuối, dồn tiền ra Hà Nội, nghe nói ngoài đấy có cái bệnh viện tư nhân thày thuốc giỏi lắm. Bà quyết tạm xa y tế nhà nước, đặt niềm tin vào y tế tư nhân để tìm bằng được cho ra căn bệnh của mình.

      Quả là những lời đồn đại chẳng sai chút nào, Bệnh viện tư nhân trông khang trang, sạch đẹp như khách sạn, người bệnh không phải chen chúc xếp hàng. Các cô y tá, trẻ đẹp, ăn mặc lịch sự, duyên dáng vô cùng, đi đâu cũng nghe thấy những lời mời chào, cám ơn, xin lỗi, hướng dẫn tận tình tỉ mỉ... Cuộc đời bà chưa bao giờ đi đâu, thấy văn minh lịch sự như vậy. Bà vui lắm và đang háo hức nhưng có phần hơi run, chờ được gặp vị bác sĩ, nghe nói vô cùng tài giỏi và đức độ, sắp khám bệnh cho mình.

      Và bà cũng chẳng phải đợi lâu, vị bác sĩ khả kính đã đứng trước mặt bà. Ông có mái tóc hoa râm, đeo cặp kính trắng, lời nói nhẹ nhàng, ăn mặc lịch sự, ân cần chào hỏi, chăm chú, lắng nghe, rồi khơi gợi khuyến khích bà trình bày hết băn khoăn, khó chịu của mình. Thỉnh thoảng ông lại nhíu mày, tỏ vẻ lo lắng xong lại gật gật, tán thưởng rồi mỉm cười đầy nhân hậu... Tất cả, vâng tất cả đã tạo cho bà một cảm giác an tâm, tin tưởng vô cùng.

      Sau khi nghe bà kể xong, vị bác sĩ dừng lại một chút đăm chiêu, rồi điềm tĩnh, chậm rãi, nói và giải thích cặn kẽ từng chút một, ông nói đến đâu, bà dẫu không có chuyên môn vẫn hiểu ngay đến đó. Rồi ông như kết lại:

      - Bác không phải lo lắng quá đâu, các triệu chứng của bác gần như là của những người bị tiền mãn kinh, hết rối loạn nội tiết nó sẽ tự khỏi. Tuy nhiên, cái cảm giác nặng đầu đó rất có thể là của một bệnh lý gì đó trong não, cái này cần chụp CT mới loại trừ được. Cảm giác ngột ngạt khó thở chưa loại trừ một bệnh lý thuộc về tim phổi, bác cần siêu âm, điện tim, X quang để phát hiện. Đau bụng không rõ ràng như vậy thì cũng cần nội soi, siêu âm. Còn cảm giác chân tay xương khớp mỏi rã rời thì bình thường thôi, người có tuổi như bác thì ai cũng vậy nhưng để dự phòng những biến chứng do ròn xương, loãng xương gây nên, bác có thể đo độ loãng xương...

      Nghe ông thày thuốc đáng kính phân tích và hướng dẫn, bà Ngô thấy quá đúng, tin tưởng vô cùng, cũng chẳng nhớ nổi thày thuốc bảo bà phải làm gì. Bà tràn đầy sốt sắng:

      - Vâng thưa bác sĩ, tôi rất hiểu, bác sĩ cứ cho em làm hết từ đầu đến chân đi ạ, tiền nong không phải là vấn đề gì đâu, em chuẩn bị đủ rồi.

      Nói rồi bà giục ông bác sĩ ghi cho mình làm các xét nghiệm cần thiết và không quên nhắc ông cho làm thêm các xét nghiệm về phát hiện ung thư sớm, tiểu đường, mỡ máu mà bà hàng xóm đã dặn bà là khi ra Hà Nội thì phải làm bằng được vì ở đấy xét nghiệm chuẩn lắm!

      Sau khi đóng tiền và thực hiện các xét nghiệm một cách rất thuận lợi và nhanh chóng, bà được hướng dẫn quay trở lại phòng khám, các kết quả xét nghiệm đã được người phục vụ để sẵn trên bàn.

      Ông bác sĩ vẫn thái độ như buổi sáng, ân cần giải thích, phân tích kết quả từng xét nghiệm, rồi tư vấn, dặn dò bà cách phòng bệnh cặn kẽ. Ông không quên kết câu cuối cùng:

      - Đúng như dự đoán của tôi, các kết quả xét nghiệm cũng chỉ ra rằng, bác chẳng có bệnh gì đâu, đó chỉ là triệu chứng tiền mãn kinh do rối loạn nội tiết thôi, một thời gian sẽ hết, giờ thì bác yên tâm, không phải lo lắng gì nữa nhé. Chúc mừng bác!

      Bà Ngô như mở cờ trong bụng, mừng rỡ ra mặt, cảm ơn ông bác sĩ, rồi ra về. Y tá bệnh viện còn tiễn bà ra tận xe, đỡ bà lên xe lịch sự. Họ cúi đầu chào bà, rồi còn xin lỗi nếu có gì phục vụ chưa tốt, mong bà thông cảm, lần sau hứa sẽ làm tốt hơn ...

      Về đến nhà bà Ngô vẫn còn cảm giác ngất ngây vì sung sướng... Và như một thói quen của người nông dân hàng ngày, bà chạy xuống chuồng lợn, thấy chuồng rỗng không, nhìn ra hàng chuối thấy chẳng cây nào còn buồng...

      Bà chợt có một cảm giác gì đó khó tả dâng lên? nhưng người nông dân hiền lành, chất phác này vẫn thoáng nhận ra được một điều rằng: CÁI KẾT LUẬN CỦA HAI BÁC SĨ GIỐNG HỆT NHAU!

      PMĐ - Bệnh viện 354
      Ý kiến bạn đọc (3)
      1. Đỗ Duy Khánh's Avatar
        Đỗ Duy Khánh -
        Đọc xong thấy đắng đắng :3
      1. Lenamtb's Avatar
        Lenamtb -
        đây là sự khác biệt giữa 1 ngày khám hàng trăm ca và 1 ngày khám vài ca .
      1. richblood's Avatar
        richblood -
        Hai bác sĩ kết luận giống hệt nhau? Nhìn có vẻ giống nhau thôi, chứ KHÔNG HỀ GIỐNG nhé! Một đằng, là bs chỉ "phán" dựa trên vài câu hỏi bệnh 1 cách thờ ơ, thậm chí không chạm vào bệnh nhân. Do vậy, chẩn đoán của cô BS nên là: "Có lẽ / theo "kinh nghiệm" của tôi, thì bà không có bệnh gì đâu! Chỉ là tiền mãn kinh thôi!". Làm sao cô dám chắc bà Ngô không có ung thư đại tràng giai đoạn đầu hay dysplasia polyps khi chưa nội soi tầm soát? Làm sao xác định có thiểu năng vành không nếu không làm điện tâm đồ gắng sức, hay ít nhất đo EKG? Ngược lại, ông bs bệnh viện tư mới là người làm tròn trách nhiệm người bs khi hỏi bệnh và thăm khám tỉ mỉ, kèm thêm các xét nghiệm tầm soát bắt buộc ở người có tuổi. Với những cơ sở vững chắc từ lâm sàng và cận lâm sàng, dù chẩn đoán của ông bs già trông "có vẻ" giống cô bs trước, nhưng thật ra lại HOÀN TOÀN KHÁC về bản chất! Đây là một chẩn đoán mang tính khẳng định mạnh mẽ vì có đầy đủ chứng cứ khoa học. Ông bs nhiều tuổi hơn cô bs trên, và hẳn nhiên là nhiều kinh nghiệm hơn, nhưng ông vẫn không hề chủ quan. Chính thái độ chủ quan của bs, và của cả bn VN, là nguyên nhân ung thư VN luôn phát hiện rất muộn. Xin đừng đổ cho khám bệnh quá tải! Làm vài động tác khám cơ bản như nghe tim phổi, viết vài tờ xét nghiệm máu, EKG, Colonoscopy... khó lắm sao các bạn bs?! Người bệnh đã đến khám bs là họ tin tưởng, đặt tính mạng mình vào tay bs rồi. Niềm tin ấy sẽ ra sao khi người bệnh yên tâm trở về nhà với kết luận "Tiền mãn kinh", và vài tháng sau, tình cờ được người quen cũng làm ngành y giới thiệu đi nội soi, phát hiện ung thư đại tràng? Quá tải không phải là nguyên nhân để người bs chối bỏ trách nhiệm của mình!
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác