• Đôi khi chúng ta vui vì những thứ vớ vẩn!

      by
      16-10-14, 21:50
      Đôi khi chúng ta vui vì những thứ vớ vẩn!
      Bỏ ngoài tai những thị phi đang gào thét ngoài kia, nay chúng ta lại quay về với những câu chuyện thường nhật mà chắc chỉ có những người ngành y mới hiểu và hình dung. Với lối hành văn dí dỏm, bác sĩ Ngô Đức Hùng sẽ lại cho chúng ta những phút sảng khoái và thảnh thơi bên ngoài công việc.

      Dạo này mải miết đi làm, sáng sớm xách xe ra khỏi cửa tối chui vào nhà gần như chẳng để ý đến thứ gì khác ngoài cái lốp có bị xịt không. Đến viện làm việc trong phòng đóng kín, máy lạnh mát rượi cùng với đủ thứ mùi bệnh nhân bài tiết ra. Cái mũi của mình dần dần bị trơ theo thời gian, mình gọi đó là phản xạ Páp-lốp, hàng ngày nhăn nhở đi buồng
      mặc kệ những ảnh mắt ái ngại pha lẫn ghê tởm của những người nhà bệnh nhân khác. Rồi lát sau đến lượt những người đó lại nhận được ảnh mắt ghê tởm và ái ngại của người nhà khác nữa khi hì hục dọn dẹp những thứ mà người thân mình thải ra. Mà với tần suất ngày càng đông như hiện nay thì những thứ mùi đó 4 mùa không hết, nó trở thành thứ đặc sản của một số khoa phòng có người bệnh nặng.


      Phòng cấp cứu luôn là những nơi có đủ thứ mùi của bệnh tật. Ảnh: LQC

      Thú vị nhất là ngồi nhong nhong bên bàn làm việc quan sát các em xinh xinh thỉnh thoảng bịt mũi đi vào, sau rồi dường như không thể nín thở lâu hơn được nữa em lại hít vào thật sâu cái không khí đậm đặc ấy trong phòng điều hòa một phát, rồi lảo đảo đi ra như một con nghiện say thuốc. Trong khi thằng bác sĩ như mình cái mặt vẫn nhơn nhơn như chả có chuyện gì xảy ra. Chắc các em tởm lắm, mình đoán thế, bởi mỗi lần đi ra ấy qua bàn quầy các em sẽ liếc mình một phát và để lại ánh mắt ngạc nhiên có chút tởm lợm trong đó. Đấy là nhờ ơn cái mũi, không có nó mình chắc toi liên tục như các em xinh xinh ấy, nó bị viêm theo mùa.

      Một buổi trưa đang nằm trên cái đi-văng trong phòng bác sĩ mơ màng ngủ, đầu óc hỗn loạn vì buổi tối trực hôm trước chưa kịp sắp xếp dữ liệu cho ngăn nắp, nên để các em chân dài lộn xộn lơ lửng trong không khí yên tĩnh đến độ có thể nghe được tiếng tít tít của những chiếc máy theo dõi ngoài bệnh phòng. Bỗng đâu thằng cu bác sĩ bật cửa nhảy vào gào lên rồ ôi thối tha thế này mà anh vẫn ngủ được à. Các con chân dài rơi bộp xuống đất tung tóe, mình ngóc đầu lên hỏi nó gì thế, thằng nhãi vỗ trán à một phát gật gù bảo ngủ tiếp đi rồi quay ra cửa. Mình nghe nó cười he he với mọi người bên ngoài thằng cha này bị cúm nên viêm mũi đếch ngửi được gì đâu. Rồi thằng nhãi chuồn.


      Giấc ngủ ngon, "đặc sản" của ngành y sau mỗi đêm trực. Ảnh: LQC

      Mình vùi đầu vào 2 tay thấy lạ, thường ngày buổi trưa cả làng tụ tập nói chuyện xôn xao như cái chợ mà sao hôm nay vắng ngắt như chùa bà Đanh thế. Mãi 2 hôm sau mình mới biết có con chuột bị kẹp trên trần nhà chết thẳng cẳng tìm mãi không ra, cả phòng chạy hết làm mình tưởng mọi người thấy mình mệt nên dẹp sang chỗ khác cho nó nghỉ đâm ra hơi có xúc động 1 tí. Hóa ra là vì con chuột chết và mình ốm lúc nào không biết.

      Lát sau bà chị y tá nhảy vào dí cái nhiệt kế bảo kẹp đi. Mình kẹp. Bà ấy gào lên 40 độ bố trẻ ạ. Mình cười he he bảo kẹp quả trứng vào nách chín khỏi phải luộc. Rồi chiều hômấy, mình bị tống cổ về nhà.

      Có một dạo, mình cảm thấy hạnh phúc vì cuộc sống và làm việc không mùi do cái não đã cự tuyệt sự cảm nhận của hệ thống thần kinh khứu giác để thích hợp với cái không khí khoa phòng công việc. Cho đến buổi chiều muộn ấy mình sốt, bị đuổi về sớm.

      Phi xe về nhà đi ngang qua những hàng cây quen thuộc cũ rích, cũ và quen thuộc đến nỗi mình không còn cảm nhận thấy sự tồn tại của chúng bên đời nữa mỗi khi đi trên đoạn đường này. Đầu óc bâng khuâng, cơn gió lành lạnh thổi ngang qua làm mình rùng mình, cái mũi đang hít thở theo phản xạ bỗng nhiên trở nên nhạy cảm bình thường. Nghĩa là mình chợt ngửi thấy mùi hôi hám cống rãnh đầy quen thuộc của Hà Nội, quen thuộc đến mức một thời gian rất dài mình đã quên mất sự tồn tại của nó cho đến hôm nay. Rồi trong thứ không khí đậm đặc văn hóa đầy ám ảnh ấy thoáng len lỏi một mùi hôi nồng quyến rũ, vừa gần vừa xa đầy mơ hồ. Mình chống xe lại nhìn quanh hơi bâng khuâng 1 chút không biết do nhớ hay do cơn sốt làm đầu óc xuất hiện ảo giác giống thằng nghiện ma túy đá mông lung. Nhìn ra hàng cây sữa mốc meo bên đường thấy từng chùm hoa xanh nhạt vùi mình trong những chiếc lá phủ đầy bụi. Mùa thu không biết về từ bao giờ.

      Bác hàng xóm ngồi dưới ghế đá dưới sân thấy mình về gọi với theo hôm nay về sớm thế con. Mình nhăn nhở cười bảo ơn Đảng ơn Chính phủ cháu được về sớm bác ạ, thế nên mới biết trời thu mùi thế. Bác hàng xóm chẹp miệng tởm nhỉ. Mình quay sang hỏi tởm gì ạ, bác bảo hoa sữa, chúng nó sắp làm người ta nhức đầu rồi đấy. Bây giờ chỉ có sướng anh nào điếc mũi thôi nhỉ cháu nhỉ.

      Mình cười, đôi khi người ta thấy vui vì những thứ vớ vẩn.

      Bác sĩ Ngô ĐứcHùng

      Khoa Cấp cứu, Bệnh viện Bạch Mai
      Ý kiến bạn đọc (1)
      1. Nguyễn Đức Chính's Avatar
        Nguyễn Đức Chính -
        em thua bac
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác