• Để gió cuốn đi

      by
      11-02-14, 15:14
      Để gió cuốn đi
      Câu chuyện này gồm 2 mảnh ghép rời rạc khác nhau về 2 trường hợp khác nhau từ 2 người bạn thân cùng học với nhau từ khi còn đại học và vẫn tiếp tục chơi với nhau cho đến bây giờ.


      Để gió cuốn đi...!

      Chuyện thứ nhất

      Câu chuyện xảy ra vào ngày mùng 6 tết, nó cũng giống rất nhiều câu chuyện khác mà mình gặp, đến mức nó trở thành chuyện thường ngày ở huyện. Thường đến mức xót xa. Đến mức đôi khi mình tự hỏi, mình làm có đúng hay không. Hôm nào stress quá thì chỉ lên chùa ngồi nói chuyện với bác sư trụ trì nơi mẹ được gửi lên đó 10 năm trước. Lần nào cũng như lần nào nhà chùa đều cười bảo con cứ tích phúc cho con cháu mình con ạ. Và mình lại về.

      Dịp tết nào cũng vậy, bệnh nhân vào cấp cứu đông đến mức có hôm không còn cáng để nằm và bệnh nhân được phân loại nhẹ phải ngồi ghế chờ khám, ưu tiên cáng cho bệnh nhân nặng hơn. Ngày mình trực cũng vậy, một mình cùng mấy nội trú làm đến không có thời gian ăn trưa.

      Bệnh nhân già khuôn mặt khắc khổ, được con đưa đến khám trong tình trạng gày sút cân và khàn tiếng trong 2 tháng. Thông thường, bệnh nhân không có tình trạng cấp cứu sẽ được chuyển ra phòng khám hoặc cho về để đi khám chuyên khoa ngày hôm sau (hôm đó vẫn nghỉ tết). Con bệnh nhân bảo em đi 4 bệnh viện rồi và làm rất nhiều xét nghiệm vẫn chưa tìm ra bệnh cho bố nên thôi đưa đến đây nhờ các anh chị giúp đỡ.

      Mình tặc lưỡi giữ bệnh nhân lại làm chẩn đoán, liệt dây thanh bên trái, chụp cắt lớp cổ và ngực tại viện khác chưa phát hiện bất thường. Khi khám lâm sàng, mình để ý thấy ông ta có tiền sử Gout nhưng đau khớp không điển hình, ngón tay hơi dùi trống và khẳng định mình không bị bệnh phổi mạn tính. Nghi ngờ hội chứng Pierre Marie không điển hình kèm liệt dây thanh trái thì tổn thương phải chèn ép vị trí thần kinh quặt ngược trái và vị trí khó thấy trên CT nhất là vị trí quai động mạch chủ nơi dây quặt ngược luồn qua. Đồng thời phải loại trừ phình tách động mạch chủ. Mình cho bệnh nhân chụp lại CT ngực và ghi rõ chú ý.

      Kết quả về đọc là bình thường, bệnh nhân bắt đầu khó chịu cho rằng chúng nó làm tốn tiền mình. Mình không tin lắm vào kết quả và cho bác sĩ nội trú cầm phim đi hội chẩn 2 bác sĩ chuyên khoa sâu hơn. Sau vài giờ đồng hồ anh bạn bên khoa chẩn đoán hình ảnh xem lại phim và nghi ngờ có khối bất thường nhỏ sát quai động mạch chủ rất khó đọc và đề nghị cho bệnh nhân sang chụp lại cắt lớp lát cắt mỏng hơn ở máy độ phân giải cao hơn để khẳng định chẩn đoán. Chưa kịp giải thích xong, bệnh nhân nổi đóa lên và chửi, con cái cũng chửi tại sao các anh chị làm ăn tắc trách bắt người nhà tôi đi đi lại lại nhiều thế, sao không chụp 1 lần cho xong đi để người ta nằm mấy tiếng trời ở đây và không đồng ý chụp lại, rồi những thứ đáng ra nó phải theo con đường tự nhiên khác ra ngoài thì chúng từ miệng các anh chị tuôn như suối chảy.

      Mình sững sờ, các bạn nội trú sững sờ. Rồi mọi việc cũng xong, mình quyết định dừng chẩn đoán và chuyển bệnh nhân đi. Rồi nơi khác gọi điện cho mình bảo sao em không làm nốt chẩn đoán cho bệnh nhân đi, trên này không có máy độ phân giải cao, bệnh nhân đông thế thì còn lâu nữa mới gửi sang em chụp lại được. Rồi anh bạn nổi đóa với mình mắng tại sao ngày tết mày giở rói làm chẩn đoán làm gì, bệnh nhân đông chết cha đi, tao nghe người ta chửi điếc cả tai. Lần sau đừng có gọi tao nữa nhé. Cô bé nội trú ngồi ấm ức chảy nước mắt. Mình cười he he bảo có gì mà khóc, người ta chửi anh chứ có phải chửi cô đâu. Nội trú quệt tay bảo nhưng mà em ức lắm, 2 tháng đổi lấy có mấy giờ đồng hồ… Mình bảo có gì mà buồn, cái lớn nhất chúng ta học được chính là lâm sàng. Nếu lần sau anh gặp bệnh nhân tương tự anh vẫn làm vậy bởỉ chúng ta là những con người tử tế.

      Câu chuyện thứ hai

      Câu chuyện này do một cô bạn thân chia sẻ với mình như một lời tâm sự về công việc, về bệnh nhân của cô ấy. Mình đã xin phép bạn chép nguyên xi đưa lên đây.

      Nếu đây chỉ là chuyện bạn đánh giá tôi tốt hay tồi, bạn thích hay ghét tôi thì tôi sẽ không nặng lòng đến thế. Bởi thật ra tinh thần tôi không quá bị ảnh hưởng bởi sự đánh giá chủ quan của bạn, nó phụ thuộc vào trình độ của bạn. Nhưng vì những lời sau lưng tôi nghe được lại là đánh giá về thái độ và nghề nghiệp của tôi, thứ đó tôi không thông cảm cho bạn được!

      Tôi vẫn còn nhớ lúc bạn đến khám, tôi phát hiện ra nguyên nhân bệnh của bạn không chỉ có tại chuyên môn của tôi, nên tôi đã chuyển bạn đến một bác sỹ khác, chuyên về bệnh bạn đang mắc phải, còn thứ khiến bạn đến chỗ tôi chỉ là hậu quả của căn bệnh đã tiến triển lâu ngày. Tôi còn cẩn thận nhờ bạn tôi (đang là bác sĩ của bệnh viện lớn) khám và điều trị thật tốt cho bạn, vì với tôi, bạn như người nhà. Đó là cái SAI LẦM thứ nhất. Bạn không phải là người nhà của tôi. Tôi sai vì tôi ngộ nhận.

      Bạn gọi lại, nói rằng bạn phải đi sinh thiết và chờ kết quả khám. Người nhà của bạn nhờ tôi xem kết quả trước. Nhưng chưa đủ tin tưởng, bạn nói chuyện với một người bệnh K trước cửa phòng xét nghiệm. Tôi vẫn nhớ trong cú điện thoại tôi nhận được, có đoạn "bà ấy bảo: triệu chứng mày giống tao, K mẹ nó rồi". Gia đình bạn hoảng lên và hỏi tôi nên làm thế nào. Tôi vẫn còn nhớ cái tin đó là BẠN BÁO CHO TÔI. Và tôi cũng phát hoảng, bạn trẻ, bạn còn nhiều việc phải làm. Bạn sợ hãi.

      Một cú điện thoại, nhờ tôi làm mọi thứ tốt nhất. Cú điện thoại đó nhờ tôi thậm chí nếu cần thì đưa bạn ra nước ngoài để chẩn đoán và can thiệp. Tôi vẫn nhớ như in lúc đó tôi nói: chưa có KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM thì chưa CHẮC CHẮN VẬY được, NHƯNG nếu cần thì tôi cũng có thể liên hệ giúp, cả nhà đừng quá lo lắng. Tôi lại lăn ra gọi điện lấy contact khắp nơi. Đó lại là SAI LẦM tiếp theo. Tôi chỉ nên cư xử như vậy với Người Nhà mà thôi. Tôi không biết rằng sự lo lắng và nhiệt tình thái quá của tôi với bạn lại khiến sau này bạn đổ mọi trách nhiệm lên đầu tôi như vậy. Tôi sai vì tôi quá nhiệt tình.

      Chẩn đoán của bạn âm tính, nhưng trong y học người ta sẽ phải làm sinh thiết lần 2 cho bạn để khẳng định không bỏ sót bệnh của bạn. Bạn có quyền không làm, nhưng bạn chọn có. Lại cú điện thoại nhờ tôi đi nhờ, để người ta làm tốt nhất cho bạn. Vì cú điện thoại đó mà bạn tôi phải xuống tận phòng để bấm mẫu cho bạn, trực tiếp gửi và nhờ lấy kết quả nhanh (khéo được trực tiếp đọc mẫu bác sĩ ấy cũng làm cho bạn luôn, người ta cũng nhiệt tình chỉ vì tôi nhờ), sáng phải tới viện sớm lật hồ sơ để tôi biết trước kết quả 1 giờ đồng hồ để sẵn sàng chuẩn bị tinh thần hỗ trợ bạn nếu kết quả Dương tính. Hẳn là các bạn đang quá tập trung vào bạn mà sẵn lòng quên đi người khác cũng đang dốc sức vì bạn vô tư như thế nào. Bạn có bệnh, bạn có quyền! Chúng tôi nhiệt tình vì lỗi là của chúng tôi sao???

      Mọi chuyện chấm dứt từ khi bạn nhận được kết quả âm tính. Chúng tôi quá mừng cho bạn. Cả xã hội mừng cho bạn. Tôi sẵn sàng vì cái mừng đó mà bỏ qua lời xầm xì sau lưng tôi rằng: Vì tôi mà bạn phải chịu những chuyện như vậy. Bạn bặt tin luôn. Nên tôi cứ nghĩ như thế là mọi việc đã ổn!

      Gần Tết, gặp lại nhiều người bạn, nói dăm ba câu chuyện của năm cũ, tôi mới ngã ngửa ra khi biết rằng: Vì tôi mà bạn khổ sở vì K. Vài người khác bảo tôi là bác sĩ mà một điều tối thiểu là kết luận K trước khi có xét nghiệm cũng không biết, đưa bạn vào tình cảnh thừa sống thiếu chết.

      Tôi sẽ nói thẳng với bạn điều này:

      1. Việc bạn bị K (hay bị nghi ngờ K) làm sao mà do tôi được, có phải là bệnh lây truyền đâu. Bạn phải xem lại thái độ giữ gìn sức khoẻ của chính bạn trước khi cố tìm người khác để đổ lỗi. Tôi gặp nhiều người bệnh có tí sức khoẻ thì cứ thoải mái phung phí, đến lúc gần đất xa trời thì chửi lũ bác sĩ chúng tôi không tận tâm cứu người. Thứ bạn sở hữu mà bạn không giữ, sao lại cứ trách người khác không giữ cho mình thế?

      2. Ai cũng sợ chết, nhưng thông tin K đó là bạn lấy từ một NGƯỜI BỆNH khác (thậm chí không phải người trong ngành Y nhé), rồi bạn ám thị vào mình (nghe thì rất lá cải mường mán, không ngờ nó xảy đến cả với bạn). Tại sao khi nó đến tai tôi lại thành Tôi PHÁN cho bạn cái bệnh đó. Trong ngành Y chúng tôi đại kị báo cho bệnh nhân cái kiểu ấy, chúng tôi còn có cả bộ quy trình để làm cái việc khó khăn này. Kể cả kết quả của bạn có mười mươi rồi thì chúng tôi cũng sẽ báo Trên cơ sở kết luận của kết quả xét nghiệm, chứ bạn nghĩ ban cho người bệnh bản án đó là oai nghi lắm sao? Một thằng đần cũng không làm như thế chứ đừng nói một đứa đã tốt nghiệp đại học. Càng khó với lũ bác sĩ sống trong cái thời đại mạt rệp, nghi ngờ đổ vấy tiếng xấu lên nhau ở cái xã hội này. Đây chính là điểm mà tôi sẽ không bỏ qua.

      3. Sự việc đã xảy ra, các bạn ăn mừng vì sự tai qua nạn khỏi. Tôi mừng cho bạn. Nhưng cái nhìn nghi kị mà bạn vẽ khiến người khác nhìn tôi đến nửa năm sau cũng không phai mờ. Tôi mất bạn thân mà đến giờ này mới cắt nghĩa được vì sao, và những người bạn thân khác kìm nén phải nói chuyện đó với tôi. Họ tốt với tôi, họ muốn ủng hộ tôi và bênh vực tôi, nhưng tôi vẫn khó chịu với cảm giác họ biết tôi đã chả ra sao mà vẫn âm thầm chấp nhận. Nửa năm sau, tức là bây giờ, tôi mới bắt đầu ân hận vì đã hết lòng vì bạn! Nếu không có Tết, tức là dịp người ta ôn cố tri ân, thì tôi sẽ vẫn hồ hởi nhận điện thoại, vẫn sẵn lòng giúp bạn như giúp người nhà. Người nhà tôi, họ sẵn sàng CHỬI vào mặt tôi nếu thấy tôi sai, nhưng không bao giờ đem chuyện thị phi mà VẤY BẨN lên tôi như thứ bạn làm.

      4. Tôi còn sống rất lâu, còn làm nghề rất nhiều, và còn những người bạn thân thực sự tốt cần phải trân trọng và giữ gìn. Nên tôi sẽ ghi nhớ chuyện này để tự mình cảnh tỉnh.

      Một vị thầy của tôi đã cảnh báo: "Lòng tốt của con là một món quà, con đừng phung phí nó". Tôi đã cười mà trong bụng nghĩ rằng: "Thầy chi li quá!" Nhưng giờ cũng là lúc tôi cũng phải thắt lưng buộc bụng.

      Một người bạn của tôi (chắc là mình) cũng từng nói, rằng nghề của chúng tôi rất bạc, nên hãy chỉ dốc sức với những người thực sự tin tưởng mình.

      Đúng, bạn của tôi ạ. Dù thế nào đi nữa chúng ta vẫn cố gắng là những người tốt,nhưng chúng ta chỉ chữa được cho những ai tin tưởng mình.

      Bác sĩ Ngô Đức Hùng
      Khoa Cấp cứu - Bệnh viện Bạch Mai
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác