• Đây không phải lần đầu nhìn thấy y bác sĩ khóc

      27-03-15, 21:50
      Đây không phải lần đầu nhìn thấy y bác sĩ khóc
      Sáng nay trong một hội nghị mình ngồi gần một bác sĩ làm việc cho một bệnh viện đa khoa tỉnh ở vùng sâu, vùng xa. Anh ấy là Phó khoa Ngoại chấn thương chỉnh hình của bệnh viện đó. Anh nhắc chuyện bác sĩ Vũ Bá Quyết vẻ buồn buồn. Anh kể với mình, anh đi làm 14 năm rồi, lương anh giờ chỉ 4,9 triệu. Một tháng anh trực 10 ngày, 10 ngày đó anh gần như anh không được ngủ, tháng nào bệnh nhân đông, phẫu thuật nhiều thì tổng thu nhập của anh là 9 triệu. Với thu nhập đó, có gia đình thì để bỏ tiền mời bạn bè một cuộc nhậu cũng là khó em à.

      Chiều về ngồi cùng xe với chị điều dưỡng trưởng của bệnh viện Việt Đức, chị nhắc vụ bác Quyết ở bệnh viện Phụ sản Trung ương, chị khóc. Chị bảo, người dù tốt đến mấy cũng có lúc tâm trạng không tốt. Đôi khi có thể thẳng thắn quá làm người đối diện tự ái, nhất lại là nhà báo, khi họ tự ái họ có thể thiếu công tâm, viết lên những điều làm cho người khác hiểu nhầm, thật là khổ thân bác ấy. Mình an ủi chị: “Chị xem, mọi người đều ủng hộ bác Quyết mà”. Chị không khóc nữa, say sưa nói về những mong ước về công việc điều dưỡng, chăm sóc bệnh nhân thế nào để có kết quả tốt nhất, rồi chị cho xem ảnh những chuyến đi học hỏi từ nước ngoài của mình. Chị bảo chị say mê công việc và không ngừng học hỏi dù chẳng còn lâu nữa chị nghỉ hưu.

      Đây không phải lần đầu tiên mình nhìn thấy bác sĩ khóc, nhớ một lần mình đi phỏng vấn một bác sĩ nữ làm trong chuyên ngành chống độc. Chị kể với mình những áp lực nghề nghiệp, chị nhớ những lần chứng kiến hay nghe tin những vụ hành hung bác sĩ... Chị bảo, dù xã hội có nhìn nhận ra sao, đối xử thế nào với bác sĩ thì chị vẫn yêu công việc, yêu và muốn phục vụ những người bệnh của mình.


      Công nhân bị thương đang được cấp cứu tại bệnh viện đa khoa Hà Tĩnh. Ảnh: Dân Việt

      Cũng trong chuyến xe chiều nay, mình để ý thấy một anh bác sĩ ngủ một cách ngon lành trên xe. Thì ra anh mới vào cấp cứu bệnh nhân vụ sập giàn giáo mới trở về lúc 3 giờ sáng nay và 4 giờ 30 phút thì lại lên xe đi cùng chuyến với mình để kịp đến hội nghị với quãng đường phải đi mất 3h đồng hồ xe chạy. Anh nói, mệt quá nên lên xe là anh ngủ. Tối hôm trước nửa đêm nhận lệnh vào Kỳ Anh (Hà Tĩnh) ngay, chưa đầy 15 phút là lên đường, vào anh mổ được 2 nạn nhân trong vụ sập hầm đó.

      Có lẽ, chưa có chuyến công tác nào mình lại nói chuyện nhiều như chuyến công tác này dù mình đang rất mệt và tự kỷ.

      Mình có một mong muốn nhỏ nhoi thôi, đó là mỗi ngày được nghe, được thấy những câu chuyện đẹp!

      Những câu chuyện đẹp khiến người ta hạnh phúc, thêm năng lượng tốt lành.

      Những câu chuyện thảm hại, xấu xa làm mình cảm thấy kiệt sức.

      Có nhiều khi, chỉ muốn đi lên núi, hoặc đến một nơi nào đó hoặc ở nhà mà không phải làm việc, có nhiều khi ước không có một thông tin nào lọt vào đầu, không một ý nghĩ nào đến!

      Rỗng, không!

      Thèm lắm!


      Nhà báo Hoài Nam
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác