• Cùng nhìn nhận lại ''giá trị đạo đức'' của nghề y

      22-02-14, 13:45
      Cùng nhìn nhận lại ''giá trị đạo đức'' của nghề y
      Đã từ lâu chúng ta vẫn luôn đặt giá trị đạo đức của nghề y lên hàng đầu, điều đó là đương nhiên và sẽ chẳng có quá nhiều "ồn ào" nếu chúng ta cũng coi trọng những giá trị khác trong ngành y.

      Đã từ lâu chúng ta vẫn luôn đặt giá trị đạo đức của nghề y lên hàng đầu, điều đó là đương nhiên và sẽ chẳng có quá nhiều "ồn ào" nếu chúng ta cũng coi trọng những giá trị khác trong ngành y. Dường như chúng ta đang cố tình thổi phồng một khía cạnh mà che mờ hết những khía cạnh còn lại, dẫn đến những hậu quả phản tác dụng cực kì ghê gớm: không chỉ mục đích đạo đức không đạt được, mà còn bào mòn sức lao động trí tuệ, khả năng tự thay đổi để phát triển, khả năng hoàn thiện của bộ máy y tế và nhân lực y tế, làm chất lượng y tế ngày càng tệ hại.


      Nhiệm vụ của bác sĩ là đến bên người bệnh, có trách nhiệm khám và chữa bệnh.
      Ảnh minh họa: Internet


      1. Từ quan niệm đến hành vi

      - Tôi luôn coi trọng giá trị đạo đức trong y khoa bởi đó là ngành nghề làm việc trực tiếp với con người, với những điều vô cùng nhạy cảm, đặc biệt là con người trong hoàn cảnh dễ bị tổn thương nhất, trong hoàn cảnh mà dường như họ mất kiểm soát mọi thứ. Tuy nhiên, việc nhìn nhận lệch lạc và mất cân bằng mối quan hệ bác sĩ-bệnh nhân như là "lương y và từ mẫu" đã làm cho quan niệm và hành vi sai lệch ghê gớm. Dường như một bên đã tự cho mình cái quyền được đòi hỏi quá nhiều, giống như "con cái" luôn đòi hỏi sự chu cấp, che chở, quan tâm như một việc đương nhiên phải có từ "từ mẫu", như một mối quan hệ vay mà không trả, nhận mà không cho. Thành thật mà nói: chúng ta thử đặt câu hỏi tại sao chúng ta phải dành tất cả những gì mình có để lo lắng cho con của mình, vì sự quan hệ mật thiết máu mủ, vì mối quan hệ được xây dựng mỗi giây mỗi phút trôi qua, vì cái gì đó rất thiêng liêng và không bao giờ phản bội, chứ không phải do những định kiến luân lý áp đặt của xã hội… vậy thì xin đừng ví những mỗi quan hệ khác của xã hội ngang với những điều thiêng liêng của con người.

      - Mặt khác, cái quan niệm này cũng làm cho bên "lương y" đặt mình ở vị trí "từ mẫu", có quyền áp đặt, có quyền ra lệnh, có quyền ban phát. Đừng trách họ khi họ đang phải làm việc quá giờ, đang phải chia sẻ những gì họ có cho người khác mà có khi đổi lại là những thứ bạc bẽo nhất trên đời. Cũng đừng bắt họ phải chính xác khi chính chúng ta đang vắt kiệt sức của họ mà không hề trân trọng cũng như đem lại cho họ động lực để làm tốt hơn, để tái tạo sức lao động.

      2. Trách nhiệm của bác sĩ?

      - Tôi luôn tự đặt câu hỏi này với mình, để thấy rằng trách nhiệm của bác sĩ là gì nếu không phải là sự tận tâm tận tình với bệnh nhân. Tôi không bao giờ phủ nhận vai trò của lương tâm, nhưng có lẽ để cả một bộ máy hoạt động đồng bộ, trôi chảy, lương tâm thôi là chưa đủ. Tôi đánh giá cao hơn vai trò của trách nhiệm được quy định, trách nhiệm trước những bằng chứng khách quan, trách nhiệm trước công sức và những giá trị mình có thể đóng góp cho xã hội, trách nhiệm nâng cao trình độ và chất lượng khám-chữa bệnh, trách nhiệm giao kết với bạn bè trong nước, khu vực và thế giới để rút ngắn khoảng cách trình độ. Trách nhiệm tận dụng quỹ thời gian, năng lượng, trí tuệ vào những việc thiết thực nhất một cách hợp lý và hiệu quả nhất để đưa nền y tế và chất lượng chăm sóc sức khoẻ người dân hoà nhập vào dòng chảy của thế giới. Đổi lại, họ có quyền được mưu cầu hạnh phúc dựa trên giá trị mà họ tạo ra, dựa trên những công sức thậm chí là tiền bạc mà họ đầu tư vào chính họ. Họ cũng có quyền mưu cầu môi trường làm việc an toàn, nhiều thăng tiến, nhiều cơ hội, chuyên nghiệp như chính giá trị của họ. Tuy nhiên, quan niệm hiện tại đang làm cho tất cả những trách nhiệm cũng như quyền lợi trên đây trở nên dang dở, thay vào đó một khoảng cách với thế giới ngày càng dài ra cùng với những bê bối.

      3. Che mờ giá trị lao động trí óc

      - Cách quan niệm như hiện tại làm cho xã hội nhìn nhận sai lạc về giá trị của lao động trí óc nói chung và bác sĩ nói riêng. Người ta không biết giá trị thật sự ở đâu để khai thác triệt để và tạo ra sản phẩm nhiều hơn cho xã hội. Việc đánh đồng mọi trình độ trí óc với mức lương èo uột làm cho việc sử dụng các loại trình độ lao động khác nhau không hợp lý. Thử tưởng tượng: một con dao kim cương được định giá tương đương với con dao bình thường, vậy thì tại sao người ta không mua một con dao kim cương để cắt thịt cũng như tại sao người ta phải tìm kiếm và khai thác kim cương? Hậu quả là kim cương sẽ không còn. Hậu quả là con dao kim cương hiện tại được sử dụng một cách "triệt để", vắt kiệt sức mà lại không tạo ra nhiều sản phẩm tương ứng cho xã hội. Tương tự như vậy, giá trị của những bậc học, kinh nghiệm, trình độ khác nhau nên được thiết kế làm những công việc khác nhau phù hợp với giá trị mà họ đem lại, và phù hợp với những gì mà họ đáng được nhận từ giá trị họ đem tới cho xã hội. Xuất phát từ việc coi trọng trách nhiệm và nghĩa vụ phải phục vụ, việc đánh đồng giá trị cho mọi trình độ đã dẫn tới việc sử dụng nhân lực một cách thừa thải. Nếu chúng ta đánh giá được đúng giá trị của mỗi loại công việc, gán cho nó một giá trị thực sự bằng "tiền công", có lẽ chúng ta sẽ sử dụng khác đi: cái nào cần con dao thường, cái nào cần con dao đồng, bạc, vàng.

      - Xuất phát từ việc lượng giá không đúng, việc sử dụng thừa thải đã làm cho một lượng đáng kể sức lao động và giá trị - mà xã hội đáng lẽ ra đã được nhận - bị mất đi. Đáng lẽ ra bác sĩ "vàng" có thể tạo ra nhiều sản phẩm hơn bằng cách tập trung vào những trường hợp phức tạp, thì nay họ bị bào mòn sức lao động bằng những việc bình thường hơn rất nhiều.

      4. Che mờ trách nhiệm của những người liên quan

      - Quan niệm hiện tại đã làm chúng ta quên đi trách nhiệm thực sự của của những người liên quan. Trách nhiệm của bác sĩ là tập trung vào khám - chữa bệnh, chăm sóc bệnh nhân, chứ trách nhiệm của họ không phải lo cho cái nghèo đói của xã hội. Họ không đủ khả năng và nguồn lực để lo cho những việc quá tầm như vậy. Bằng cách tuyên truyền y đức, giới y khoa đã phải chịu một phần lớn thiệt thòi để chăm lo cho xã hội, mà đáng ra đó là trách nhiệm của người khác. Hậu quả tệ hơn là xã hội bị mất đi rất nhiều năng suất mà đáng lẽ họ đã tạo ra nếu được lượng giá và sử dụng hợp lý hơn.

      Vậy ai có trách nhiệm? Trách nhiệm ở người quản lý trong xã hội, người mang tiếng nói của dân, họ phải có trách nhiệm nhận biết thế mạnh và thế yếu của mỗi nguồn lực trong tay họ, nhận biết đâu là vàng, bạc, đồng, nhân biết công việc nào cần nguồn lực thế nào, để sử dụng những nguồn lực một cách hợp lý, để bộ máy hoạt động với năng suất nhiều nhất có thể, và người dân nhân được nhiều nhất có thể. Họ có quyền cho rằng con dao vàng phải làm được mọi thứ, nhưng nếu họ sử dụng con dao vàng để cắt mọi thứ đồng nghĩa với việc chấp nhận một phần năng suất rất lớn của con dao vàng bị lãng phí. Trách nhiệm của họ là tạo nên một bộ máy mà mỗi con ốc trong đó hoạt động đúng chức năng một cách hiệu quả tạo ra năng suất tối đa. Họ có thể xây dựng nên những lý tưởng để thu hút nhiều nguồn lực làm việc cho họ, nhưng lý tưởng chỉ có ý nghĩa khi được đầu tư đúng chỗ.

      Ở góc nhìn khác, trách nhiệm của những người quản lý - lãnh đạo còn là tạo động lực cho nguồn nhân lực phát triển, tạo điều kiện thuận lợi để phát huy tối đa năng suất, để tiếp cận kho tri thức, để giao lưu hợp tác học hỏi bạn bè trên thế giới, cũng như đảm bảo quyền lợi chính đáng của nhân lực y tế. Nhìn lại một quãng đường rất dài đã qua, dường như trách nhiệm này được thực hiện một cách quá mờ nhạt. Nói một cách khác, nhân lực y tế cũng là nạn nhân của sự thiếu hoặc chối bỏ trách nhiệm của những người quản lý. Suy cho cùng, người dân là người phải gánh chịu tất cả những yếu kém của hệ thống èo uột, năng suất thấp, mà trong đó, mọi giá trị thực tế đều không được lượng giá và sử dụng một cách đúng đắn.

      Tôi không phủ nhận vai trò của "lý tưởng", nhưng lý tưởng phải gắn với giá trị, năng suất, và hiệu quả để tạo ra nhiều động lực mới hơn, mạnh mẽ hơn. Khoan hãy nói đến "đạo đức", hãy nói đến trách nhiệm cần phải hoàn thành. Trách nhiệm của những người quản lý là tạo ra một đội ngũ có sức bật mạnh mẽ, sử dụng hiệu quả đội ngũ đó cũng như tận dụng nguồn lực của xã hội, để đạt được mục đích đem lại chất lượng chăm sóc y tế cao hơn cho người dân cả về chuyên môn lẫn dịch vụ. Suy cho cùng, tôi nghĩ đây mới là đạo đức.

      Bác sĩ Phạm Ngọc Trung
      Đại học Y dược Thành phố Hồ Chí Minh
      Ý kiến bạn đọc (20)
      1. Lưu Kim Nhung's Avatar
        Lưu Kim Nhung -
        Cần quan tâm đế chế độ đãi ngộ cho xứng đáng , đừng bắt Thầy thuốc phải hy sinh vô điều kiện như người mẹ .
      1. Hieu Nguyen's Avatar
        Hieu Nguyen -
        Bên ngoài có biết bao nhiêu rối ren bởi trong lòng có nhiều rối ren. Trách cuộc đời có nhiều mâu thuẫn không bằng nhìn mâu thuẫn trong lòng mình. Nghề mình xưa nay vẫn vậy. Các danh y từ xưa đến nay đều hết lòng vì bệnh nhân mà đâu cần lên tiếng đòi quyền lợi, ai bảo họ không có hạnh phúc? Họ có rất nhiều hạnh phúc là đằng khác. Bác Hồ cả đời vì dân, vì nước mà chưa kêu một tiếng khổ. Ai bảo Bác Hồ khổ, Bác Hồ không có hạnh phúc? Thật sự Bác có hạnh phúc lớn gấp bội, niềm vui bao la vô bờ bến nếu không Bác sẽ chẳng thể làm cho toàn dân hạnh phúc như vậy. Trên đời này làm gì có người nào chứa chấp toàn đau khổ đem lại hạnh phúc cho người khác được. Ta nay thiếu thốn điều gì mà đòi quyền lợi? Tiền bạc nhiều cũng ngày ăn ba bữa cơm, yêu thương nhiều cũng không quá một vợ. Sự bình an, hạnh phúc nơi tâm mình quý giá hơn nghàn vạn lượng vàng, mà điều đó đâu phải từ quyền lợi hay vật chất có thể mua được. Sống biết đủ, cho đi nhiều thì nhẹ nhàng nhiều hơn.
      1. Hiêu Phan's Avatar
        Hiêu Phan -
        Thầy thuốc cũng là Người bình thường, cũng có nhu cầu ăn, nghỉ và mọi thứ khác như những con người bình thường , Thầy thuốc đâu có phải là Thánh nhân mà phải bắt họ chỉ hy sinh mà ko đc hưởng thụ, trong nghề đặc biệt như vậy thì mọi chế độ chính sách nên ưu tiên hơn các nghề khác để họ yên tâm cứu người và mọi người nên hiểu và cảm thông cho thầy thuốc trong những hoàn cảnh đấu tranh sinh tử với lưỡi hái tử thần của bệnh nhân, có khi do khách quan mà cũng có khi do chưa cập nhật đc hết kiến thức và mọi người luôn phải biết và phân biệt rõ ràng ai là thầy thuốc đc đào tạo học hành đầy đủ và ai là người phục vụ thầy thuốc để phụ giúp trong công việc, hầu hết là những người phụ giúp đánh mất hình ảnh thầy thuốc chứ ko phải chính họ.
      1. Hoai Celano's Avatar
        Hoai Celano -
        họ sẽ chẳng thay đổi
      1. Chi Chi's Avatar
        Chi Chi -
        Quote Originally Posted by Hieu Nguyen View Post
        Bên ngoài có biết bao nhiêu rối ren bởi trong lòng có nhiều rối ren. Trách cuộc đời có nhiều mâu thuẫn không bằng nhìn mâu thuẫn trong lòng mình. Nghề mình xưa nay vẫn vậy. Các danh y từ xưa đến nay đều hết lòng vì bệnh nhân mà đâu cần lên tiếng đòi quyền lợi, ai bảo họ không có hạnh phúc? Họ có rất nhiều hạnh phúc là đằng khác. Bác Hồ cả đời vì dân, vì nước mà chưa kêu một tiếng khổ. Ai bảo Bác Hồ khổ, Bác Hồ không có hạnh phúc? Thật sự Bác có hạnh phúc lớn gấp bội, niềm vui bao la vô bờ bến nếu không Bác sẽ chẳng thể làm cho toàn dân hạnh phúc như vậy. Trên đời này làm gì có người nào chứa chấp toàn đau khổ đem lại hạnh phúc cho người khác được. Ta nay thiếu thốn điều gì mà đòi quyền lợi? Tiền bạc nhiều cũng ngày ăn ba bữa cơm, yêu thương nhiều cũng không quá một vợ. Sự bình an, hạnh phúc nơi tâm mình quý giá hơn nghàn vạn lượng vàng, mà điều đó đâu phải từ quyền lợi hay vật chất có thể mua được. Sống biết đủ, cho đi nhiều thì nhẹ nhàng nhiều hơn.
        Bạn lại có cái nhìn phiến diện rồi. Khi lấy ví dụ thì đừng đưa các "vĩ nhân" vào nhé - cái này không thực tế và thậm chí chủ quan duy ý chí. Hãy nhìn sự việc dưới con mắt khách quan và tổng thể thì sẽ giúp ích cho cộng đồng hơn, cho y tế Việt Nam hơn
      1. Thái Khắc Bá's Avatar
        Thái Khắc Bá -
        Co nguoi noi thoi jo nen bo tu y duc nen xay dung mot y luat. M thay dung. Lam viec theo phap luat. Huong thu theo kha nang. Y duc la mot khai niem khong ro rang de bi vo dua ca nam
      1. Danh Quang Danh's Avatar
        Danh Quang Danh -
        Quote Originally Posted by Hieu Nguyen View Post
        Bên ngoài có biết bao nhiêu rối ren bởi trong lòng có nhiều rối ren. Trách cuộc đời có nhiều mâu thuẫn không bằng nhìn mâu thuẫn trong lòng mình. Nghề mình xưa nay vẫn vậy. Các danh y từ xưa đến nay đều hết lòng vì bệnh nhân mà đâu cần lên tiếng đòi quyền lợi, ai bảo họ không có hạnh phúc? Họ có rất nhiều hạnh phúc là đằng khác. Bác Hồ cả đời vì dân, vì nước mà chưa kêu một tiếng khổ. Ai bảo Bác Hồ khổ, Bác Hồ không có hạnh phúc? Thật sự Bác có hạnh phúc lớn gấp bội, niềm vui bao la vô bờ bến nếu không Bác sẽ chẳng thể làm cho toàn dân hạnh phúc như vậy. Trên đời này làm gì có người nào chứa chấp toàn đau khổ đem lại hạnh phúc cho người khác được. Ta nay thiếu thốn điều gì mà đòi quyền lợi? Tiền bạc nhiều cũng ngày ăn ba bữa cơm, yêu thương nhiều cũng không quá một vợ. Sự bình an, hạnh phúc nơi tâm mình quý giá hơn nghàn vạn lượng vàng, mà điều đó đâu phải từ quyền lợi hay vật chất có thể mua được. Sống biết đủ, cho đi nhiều thì nhẹ nhàng nhiều hơn.
        Không đồng ý với bạn.
      1. Toi Yeu Bau Troi's Avatar
        Toi Yeu Bau Troi -
        Quote Originally Posted by Hieu Nguyen View Post
        Bên ngoài có biết bao nhiêu rối ren bởi trong lòng có nhiều rối ren. Trách cuộc đời có nhiều mâu thuẫn không bằng nhìn mâu thuẫn trong lòng mình. Nghề mình xưa nay vẫn vậy. Các danh y từ xưa đến nay đều hết lòng vì bệnh nhân mà đâu cần lên tiếng đòi quyền lợi, ai bảo họ không có hạnh phúc? Họ có rất nhiều hạnh phúc là đằng khác. Bác Hồ cả đời vì dân, vì nước mà chưa kêu một tiếng khổ. Ai bảo Bác Hồ khổ, Bác Hồ không có hạnh phúc? Thật sự Bác có hạnh phúc lớn gấp bội, niềm vui bao la vô bờ bến nếu không Bác sẽ chẳng thể làm cho toàn dân hạnh phúc như vậy. Trên đời này làm gì có người nào chứa chấp toàn đau khổ đem lại hạnh phúc cho người khác được. Ta nay thiếu thốn điều gì mà đòi quyền lợi? Tiền bạc nhiều cũng ngày ăn ba bữa cơm, yêu thương nhiều cũng không quá một vợ. Sự bình an, hạnh phúc nơi tâm mình quý giá hơn nghàn vạn lượng vàng, mà điều đó đâu phải từ quyền lợi hay vật chất có thể mua được. Sống biết đủ, cho đi nhiều thì nhẹ nhàng nhiều hơn.
        thực sự bác sĩ cũng là con người mà con ng thì ko nên quá thực tế nhưng tuyệt đối ko thể sống quá viễn tưởng như vậy! mọi sự so sánh đều khập khiễng!
      1. Van Tien's Avatar
        Van Tien -
        Trong cuộc sống, nếu các bạn công tác trong ngành nào, nghề nào cũng đòi hỏi quyền lợi thì xã hội sẽ không tồn tại. Mỗi người, mỗi công việc đều đóng góp sức mình phục vụ xã hội và xã hội phục vụ lại mình. thử hỏi, người nông dân vất cả để làm ra lúa gạo nuôi sống chúng ta, người kỹ sư họ tạo ra máy móc, thiết bị, xây dựng cơ sở vật chất phục vụ cho các ngành nghề, kể cả ngành y các bạn, đều đòi hỏi quyền lợi thì sẽ ra sao, nếu họ cũng đòi trả công xứng đáng cho công việc của họ thì lấy đâu ra ai làm, ai ngồi hưởng nhưng ai cũng đã được xã hội trả công cho giá trị mà họ đã tạo ra. xã hội là một chuỗi quan hệ mắt xích lẫn nhau, các bạn cũng là một bộ phận cấu thành trong cái mắt xích đó. Đúng, ai cũng có quyền đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình, nhưng quyền lợi của các bạn cũng giống như quyền lợi của mọi người khác, mọi thành phần xã hội khác, nếu ko có các bạn thì xã hội cũng ko thể tồn tại và ngược lại nếu ko có các thành phần khác, các bạn cũng ko thể tồn tại, đừng đòi hỏi hơn những j mình đc nhận, giả sử 1 anh công nhân hay kỹ sư xây dựng thức luôn đêm, canh từng mảng bê tông đổ, chui công, rúc hầm chân lấm tay bùn cũng đòi hỏi hơn những j a ta được nhận thì lấy ai xây nên bệnh viện cho các bạn. ngành của các bạn là đặc biệt vì đối tượng của nó là phục vụ con người, đó là công việc thiêng liêng mà xã hội giao cho các bạn, nhưng suy cho cùng cũng là phục vụ cho xã hội như bao ngành nghề khác. các bạn học ra trường, dùng kiến thức mình phục vụ để cứu chữa người, các bạn đem hết kiến thức và sức lực để phục vụ nó để đổi lấy những j mà xã hội phục vụ bạn, đó là quy luật tự nhiên, xã hội cũng không đòi hỏi hơn ở các bạn điều j, cũng chẵng bắt các bạn phải " lương ly như từ mẫu ", đừng quan niệm rằng các bạn cứu chữa chúng tôi là các bạn đã ban ơi cho chúng tôi,rồi đòi hỏi quyền lợi vào nó bởi vì đó là nhiệm vụ mà xã hội giao cho các bạn. Vấn đề của các bạn là cơ chế đãi ngộ đối với đội ngũ giỏi, nhưng thực tế, các bạn thật sự giỏi, các bạn khẳng định mình thì xã hội sẽ công nhận thành quả của các bạn bằng các giá trị vật chất và tinh thần. Tại sao xã hội hiện nay đề cập đến y đức của người bác sĩ, phải chăng cũng là do việc đòi hỏi quyền lợi hơn những j được nhận của một bộ phận trong các bạn,? Bill gate có câu :" cuộc sống vốn dĩ không công bằng, các bạn nên tập chấp nhận với điều đó ". Sự phân chia vật chất trong xã hội vốn dĩ ko công bằng, bởi vậy mới có hình thành giai cấp, các bạn nên tập chấp nhận vì đó là quy luật. xã hội đã công nhận đóng góp của các bạn và đã trả công cho những j các bạn đáng được nhận như bao thành thần xã hội khác, nên đừng đòi hỏi hơn nữa để rồi xã hội lại lên tiếng. các bạn cứ lấy trí tuệ, sức lực phục vụ xã hội như các thành phần xã hội khác, tất cả đều quan hệ mắt xích lẫn nhau mà thôi, đừng coi mình đã ban ơn cho mọi người rồi bắt xã hội phải công nhận và bù đắp cho các bạn.xã hội không có khái niệm quan niệm về ngành nào, nghề nào cả mà chính từ bản thân ngành đó, nghề đó, tạo nên quan niệm xã hội mà thôi,
      1. Nhuận Quang's Avatar
        Nhuận Quang -
        Không bít có nhân vật tầm cỡ nào sẽ đọc những bài này k?
        Nói thẳng ra là không biết hoặc biết nhưng k mún tham gia thay đổi vì đụng chạm đến cá nhân và lợi ích. Đất nước chủ nghĩa xã hội mà y tế không được coi trọng và đầu tư về nhân lực, chất lượng, vật chất và sự "công bằng"
      1. Kính Cận's Avatar
        Kính Cận -
        Quote Originally Posted by Van Tien View Post
        Trong cuộc sống, nếu các bạn công tác trong ngành nào, nghề nào cũng đòi hỏi quyền lợi thì xã hội sẽ không tồn tại. Mỗi người, mỗi công việc đều đóng góp sức mình phục vụ xã hội và xã hội phục vụ lại mình. thử hỏi, người nông dân vất cả để làm ra lúa gạo nuôi sống chúng ta, người kỹ sư họ tạo ra máy móc, thiết bị, xây dựng cơ sở vật chất phục vụ cho các ngành nghề, kể cả ngành y các bạn, đều đòi hỏi quyền lợi thì sẽ ra sao, nếu họ cũng đòi trả công xứng đáng cho công việc của họ thì lấy đâu ra ai làm, ai ngồi hưởng nhưng ai cũng đã được xã hội trả công cho giá trị mà họ đã tạo ra. xã hội là một chuỗi quan hệ mắt xích lẫn nhau, các bạn cũng là một bộ phận cấu thành trong cái mắt xích đó. Đúng, ai cũng có quyền đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình, nhưng quyền lợi của các bạn cũng giống như quyền lợi của mọi người khác, mọi thành phần xã hội khác, nếu ko có các bạn thì xã hội cũng ko thể tồn tại và ngược lại nếu ko có các thành phần khác, các bạn cũng ko thể tồn tại, đừng đòi hỏi hơn những j mình đc nhận, giả sử 1 anh công nhân hay kỹ sư xây dựng thức luôn đêm, canh từng mảng bê tông đổ, chui công, rúc hầm chân lấm tay bùn cũng đòi hỏi hơn những j a ta được nhận thì lấy ai xây nên bệnh viện cho các bạn. ngành của các bạn là đặc biệt vì đối tượng của nó là phục vụ con người, đó là công việc thiêng liêng mà xã hội giao cho các bạn, nhưng suy cho cùng cũng là phục vụ cho xã hội như bao ngành nghề khác. các bạn học ra trường, dùng kiến thức mình phục vụ để cứu chữa người, các bạn đem hết kiến thức và sức lực để phục vụ nó để đổi lấy những j mà xã hội phục vụ bạn, đó là quy luật tự nhiên, xã hội cũng không đòi hỏi hơn ở các bạn điều j, cũng chẵng bắt các bạn phải " lương ly như từ mẫu ", đừng quan niệm rằng các bạn cứu chữa chúng tôi là các bạn đã ban ơi cho chúng tôi,rồi đòi hỏi quyền lợi vào nó bởi vì đó là nhiệm vụ mà xã hội giao cho các bạn. Vấn đề của các bạn là cơ chế đãi ngộ đối với đội ngũ giỏi, nhưng thực tế, các bạn thật sự giỏi, các bạn khẳng định mình thì xã hội sẽ công nhận thành quả của các bạn bằng các giá trị vật chất và tinh thần. Tại sao xã hội hiện nay đề cập đến y đức của người bác sĩ, phải chăng cũng là do việc đòi hỏi quyền lợi hơn những j được nhận của một bộ phận trong các bạn,? Bill gate có câu :" cuộc sống vốn dĩ không công bằng, các bạn nên tập chấp nhận với điều đó ". Sự phân chia vật chất trong xã hội vốn dĩ ko công bằng, bởi vậy mới có hình thành giai cấp, các bạn nên tập chấp nhận vì đó là quy luật. xã hội đã công nhận đóng góp của các bạn và đã trả công cho những j các bạn đáng được nhận như bao thành thần xã hội khác, nên đừng đòi hỏi hơn nữa để rồi xã hội lại lên tiếng. các bạn cứ lấy trí tuệ, sức lực phục vụ xã hội như các thành phần xã hội khác, tất cả đều quan hệ mắt xích lẫn nhau mà thôi, đừng coi mình đã ban ơn cho mọi người rồi bắt xã hội phải công nhận và bù đắp cho các bạn.xã hội không có khái niệm quan niệm về ngành nào, nghề nào cả mà chính từ bản thân ngành đó, nghề đó, tạo nên quan niệm xã hội mà thôi,
        Hãy trải nghiệm 1 ngày làm bác sĩ hoặc 1 sinh viên y để hiểu chúng tôi hơn nhé. Nghề nào cũng có từng người. Đừng nên chỉ trích ai khi chưa biết gì về họ.
      1. DewDew's Avatar
        DewDew -
        Quote Originally Posted by Hieu Nguyen View Post
        Bên ngoài có biết bao nhiêu rối ren bởi trong lòng có nhiều rối ren. Trách cuộc đời có nhiều mâu thuẫn không bằng nhìn mâu thuẫn trong lòng mình. Nghề mình xưa nay vẫn vậy. Các danh y từ xưa đến nay đều hết lòng vì bệnh nhân mà đâu cần lên tiếng đòi quyền lợi, ai bảo họ không có hạnh phúc? Họ có rất nhiều hạnh phúc là đằng khác. Bác Hồ cả đời vì dân, vì nước mà chưa kêu một tiếng khổ. Ai bảo Bác Hồ khổ, Bác Hồ không có hạnh phúc? Thật sự Bác có hạnh phúc lớn gấp bội, niềm vui bao la vô bờ bến nếu không Bác sẽ chẳng thể làm cho toàn dân hạnh phúc như vậy. Trên đời này làm gì có người nào chứa chấp toàn đau khổ đem lại hạnh phúc cho người khác được. Ta nay thiếu thốn điều gì mà đòi quyền lợi? Tiền bạc nhiều cũng ngày ăn ba bữa cơm, yêu thương nhiều cũng không quá một vợ. Sự bình an, hạnh phúc nơi tâm mình quý giá hơn nghàn vạn lượng vàng, mà điều đó đâu phải từ quyền lợi hay vật chất có thể mua được. Sống biết đủ, cho đi nhiều thì nhẹ nhàng nhiều hơn.
        nhảm nhí.thời ấy woa lâu ùi.
      1. eragon's Avatar
        eragon -
        Quote Originally Posted by Van Tien View Post
        Trong cuộc sống, nếu các bạn công tác trong ngành nào, nghề nào cũng đòi hỏi quyền lợi thì xã hội sẽ không tồn tại. Mỗi người, mỗi công việc đều đóng góp sức mình phục vụ xã hội và xã hội phục vụ lại mình. thử hỏi, người nông dân vất cả để làm ra lúa gạo nuôi sống chúng ta, người kỹ sư họ tạo ra máy móc, thiết bị, xây dựng cơ sở vật chất phục vụ cho các ngành nghề, kể cả ngành y các bạn, đều đòi hỏi quyền lợi thì sẽ ra sao, nếu họ cũng đòi trả công xứng đáng cho công việc của họ thì lấy đâu ra ai làm, ai ngồi hưởng nhưng ai cũng đã được xã hội trả công cho giá trị mà họ đã tạo ra. xã hội là một chuỗi quan hệ mắt xích lẫn nhau, các bạn cũng là một bộ phận cấu thành trong cái mắt xích đó. Đúng, ai cũng có quyền đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình, nhưng quyền lợi của các bạn cũng giống như quyền lợi của mọi người khác, mọi thành phần xã hội khác, nếu ko có các bạn thì xã hội cũng ko thể tồn tại và ngược lại nếu ko có các thành phần khác, các bạn cũng ko thể tồn tại, đừng đòi hỏi hơn những j mình đc nhận, giả sử 1 anh công nhân hay kỹ sư xây dựng thức luôn đêm, canh từng mảng bê tông đổ, chui công, rúc hầm chân lấm tay bùn cũng đòi hỏi hơn những j a ta được nhận thì lấy ai xây nên bệnh viện cho các bạn. ngành của các bạn là đặc biệt vì đối tượng của nó là phục vụ con người, đó là công việc thiêng liêng mà xã hội giao cho các bạn, nhưng suy cho cùng cũng là phục vụ cho xã hội như bao ngành nghề khác. các bạn học ra trường, dùng kiến thức mình phục vụ để cứu chữa người, các bạn đem hết kiến thức và sức lực để phục vụ nó để đổi lấy những j mà xã hội phục vụ bạn, đó là quy luật tự nhiên, xã hội cũng không đòi hỏi hơn ở các bạn điều j, cũng chẵng bắt các bạn phải " lương ly như từ mẫu ", đừng quan niệm rằng các bạn cứu chữa chúng tôi là các bạn đã ban ơi cho chúng tôi,rồi đòi hỏi quyền lợi vào nó bởi vì đó là nhiệm vụ mà xã hội giao cho các bạn. Vấn đề của các bạn là cơ chế đãi ngộ đối với đội ngũ giỏi, nhưng thực tế, các bạn thật sự giỏi, các bạn khẳng định mình thì xã hội sẽ công nhận thành quả của các bạn bằng các giá trị vật chất và tinh thần. Tại sao xã hội hiện nay đề cập đến y đức của người bác sĩ, phải chăng cũng là do việc đòi hỏi quyền lợi hơn những j được nhận của một bộ phận trong các bạn,? Bill gate có câu :" cuộc sống vốn dĩ không công bằng, các bạn nên tập chấp nhận với điều đó ". Sự phân chia vật chất trong xã hội vốn dĩ ko công bằng, bởi vậy mới có hình thành giai cấp, các bạn nên tập chấp nhận vì đó là quy luật. xã hội đã công nhận đóng góp của các bạn và đã trả công cho những j các bạn đáng được nhận như bao thành thần xã hội khác, nên đừng đòi hỏi hơn nữa để rồi xã hội lại lên tiếng. các bạn cứ lấy trí tuệ, sức lực phục vụ xã hội như các thành phần xã hội khác, tất cả đều quan hệ mắt xích lẫn nhau mà thôi, đừng coi mình đã ban ơn cho mọi người rồi bắt xã hội phải công nhận và bù đắp cho các bạn.xã hội không có khái niệm quan niệm về ngành nào, nghề nào cả mà chính từ bản thân ngành đó, nghề đó, tạo nên quan niệm xã hội mà thôi,
        ngay từ so sánh ban đầu, đã thấy lý luận của bạn không hợp lý : bác sĩ phải học hành ra sao, quá trình đào tạo thế nào có lẽ bạn cũng rõ, vậy bạn so với nông dân, công nhân rồi chê trách rằng bác sĩ đòi hỏi quá cao, vậy có hợp lý không ? trong bài viết đã ghi rất rõ ràng, lao động trí óc khác với lao động chân tay như con dao bằng sắt với con dao bằng kim cương, cứ đọc lại sẽ thấy và câu này đã đối lại ý ban đầu của bạn rồi :"Sự phân chia vật chất trong xã hội vốn dĩ ko công bằng, bởi vậy mới có hình thành giai cấp"

        một điều nữa, bạn cũng có cái nhìn phiến diện như đã được nói trong bài viết, bạn cho rằng lỗi là ở bác sĩ vì có tư tưởng "ban ơn", nhưng bạn cũng nên nhìn lại phía bệnh nhân những người luôn cho rằng họ phải được phục dịch với ý nghĩ rằng bác sĩ được trả tiền để làm điều đó. Do đó, nếu chưa thực sự tiếp xúc thì đừng đánh giá

        Cuối cùng, bác sĩ cũng là người, là người thì có sai lầm, cũng như có các nhu cầu tồn tại tối thiểu, sai lầm thì trên báo đài đăng đầy, nhưng thứ báo đài không đăng là số lượng bệnh nhân được cứu sống, tuổi thọ trung bình được nâng lên.... , đừng vì những tiêu cực ma cho rằng cả tập thể đều không tốt. Còn nhu cầu tồn tại thì dễ hiểu rồi, chẳng ai học giỏi nhất 12 năm, thêm 6 năm áp lực, thêm 3 năm bệnh viện để có được thu nhập như người không học hành gì, đơn giản vậy thôi
      1. Long Nguyen's Avatar
        Long Nguyen -
        Cháu thấy nhiều anh chị cô bác nói là trách nhiệm và nhiệm vụ của ngành y là vậy,k được đòi hỏi. Nhưng m.n hãy thử một lần làm s.viên y,b.sĩ m.n mới cảm nhận được! Thân
      1. Nguyen Khai Hoan's Avatar
        Nguyen Khai Hoan -
        Mong rằng các nhà chức trách luôn quan tâm và luôn thấu hiểu những người thày thuốc chúng tôi.
      1. Hieu Nguyen's Avatar
        Hieu Nguyen -
        Cả nước mình đang sống trong thời đại Hồ Chí Minh, chính Bác đã nói Lương Y phải như từ mẫu. Trong trường Đại Học Y Hà Nội vẫn giương cao thế mà bảo thời ấy qua lâu rồi ư?
        Đã là con người thì ai là người không có bệnh? Người bệnh nào là người bệnh không khổ đau?
        Vì chưa hiểu tình thương, sự quan tâm của Bác, của các Lương Y tâm huyết để lại qua những lời quý báu giành cho thế hệ mai sau nên ta mãi chật vật đáng thương. Tại vì chẳng biết thương lấy chính mình, thương lấy gia đình mình nên mới không thông cảm cho người bệnh. Cứ thành thật cảm nghiệm tình trạng của mình lúc mình ốm đau, lúc mình đưa người nhà mình vào viện điều trị vài đợt nhất là ở khoa cấp cứu hồi sức, một mình chăm sóc tận tình và lắng nghe, thấu hiểu nỗi đau của người bệnh xung quanh thì sẽ bớt đi sự ích kỷ của mình, biết quý giá những sự bình an hạnh phúc ở bên mình. Dân mình còn nghèo lắm, bệnh tật nhiều, dân trí thấp, tư tưởng a dua nên chẳng biết hoặc quên lo cho sức khoẻ.
        Chính bây giờ đây, bao nhiêu Người Thầy tâm huyết, da trần mắt thịt ngày đêm miệt mài, bươn trải vất vả, vẫn khuyên mình sống theo gương của Người xưa, vẫn lấy Đạo Đức làm nền tảng.
        Người bệnh đến khám chẳng bao giờ họ dám mặc cả ngay cả trong ý nghĩ, nếu hết nhiều tiền chỉ cam chịu bán nhà, bán đất để trả tiền, thế mà Thầy Thuốc lại mặc cả ư?
        Em chỉ là một thằng sinh viên quèn, gia đình cũng đầy khó khăn, chật vật, nhưng thấy mình và gia đình cũng giống như những người bệnh khác, khó khăn đủ thứ, buồn khổ mỗi khi bệnh tật nên thương mình, thương cả mọi người luôn.
        Cứ học, cứ làm đi, giúp được ai thì cứ giúp, thương được ai thì thương chẳng phải kể lể nhiều, chỉ sợ mình dốt, mình lười thôi chứ không sợ nghèo, sợ thiệt....
      1. Drhieu Witty's Avatar
        Drhieu Witty -
        Hoc sau nam ra truong. Luong 2.34x 1150. Đấy là mới tăng lương
      1. Thái Khắc Bá's Avatar
        Thái Khắc Bá -
        Co nguoi noi thoi jo nen bo tu y duc nen xay dung mot y luat. M thay dung. Lam viec theo phap luat. Huong thu theo kha nang. Y duc la mot khai niem khong ro rang de bi vo dua ca nam
      1. Tui Con Nho Lam's Avatar
        Tui Con Nho Lam -
        like mạnh!
      1. drthien's Avatar
        drthien -
        Quote Originally Posted by Hieu Nguyen View Post
        Bên ngoài có biết bao nhiêu rối ren bởi trong lòng có nhiều rối ren. Trách cuộc đời có nhiều mâu thuẫn không bằng nhìn mâu thuẫn trong lòng mình. Nghề mình xưa nay vẫn vậy. Các danh y từ xưa đến nay đều hết lòng vì bệnh nhân mà đâu cần lên tiếng đòi quyền lợi, ai bảo họ không có hạnh phúc? Họ có rất nhiều hạnh phúc là đằng khác. Bác Hồ cả đời vì dân, vì nước mà chưa kêu một tiếng khổ. Ai bảo Bác Hồ khổ, Bác Hồ không có hạnh phúc? Thật sự Bác có hạnh phúc lớn gấp bội, niềm vui bao la vô bờ bến nếu không Bác sẽ chẳng thể làm cho toàn dân hạnh phúc như vậy. Trên đời này làm gì có người nào chứa chấp toàn đau khổ đem lại hạnh phúc cho người khác được. Ta nay thiếu thốn điều gì mà đòi quyền lợi? Tiền bạc nhiều cũng ngày ăn ba bữa cơm, yêu thương nhiều cũng không quá một vợ. Sự bình an, hạnh phúc nơi tâm mình quý giá hơn nghàn vạn lượng vàng, mà điều đó đâu phải từ quyền lợi hay vật chất có thể mua được. Sống biết đủ, cho đi nhiều thì nhẹ nhàng nhiều hơn.
        Quá hay ạ) Khâm phục khâm phục
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác