• Chuyện cuối năm: Hệ lụy từ một tình huống sinh khó

      06-02-15, 14:02
      Chuyện cuối năm: Hệ lụy từ một tình huống sinh khó
      Mình không bao giờ quên được cảm giác bế vợ ra từ phòng hộ sinh, ngày sinh đứa con trai đầu lòng.

      Da tím tái giữa trời mùa đông rét cắt da cắt thịt của miền Trung, vợ không còn biết gì nữa sau ca sinh nở khó khăn kinh hoàng, đau vật vã nguyên một ngày trời để rồi tự cắn răng rặn con ra cùng với việc can thiệp bằng kỹ thuật forceps (phóc-xép), chứ không hề được mổ đẻ như mình vẫn nghĩ.

      Bồng vợ trên tay, nghĩ khôn thì ít, nghĩ dại thì nhiều, mình đã gai hết cả người và nghĩ về một thảm cảnh mất vợ. Nhưng ơn trời, vợ mình qua khỏi.

      Con mình, lúc sinh ra nặng đến 4kg, đến bây giờ đã lớn, nhưng vẫn còn nguyên một vết hằn trên đầu. Và thật tiếc là không được may mắn như mẹ.

      Những ảnh hưởng của cú “kẹp đầu” để lôi ra khỏi bụng thật ghê gớm, 4 tuổi vẫn gần như nằm ngửa, không nói, không đi đứng, không phản xạ, chỉ duy nhất một thứ làm mình hy vọng, là ánh mắt con cực kỳ có hồn!

      ***

      Và thực lòng mà nói, mỗi khi nghĩ về cái bệnh viện đó ở quê hương, mỗi khi đi ngang qua đó, mình lại trào lên một cảm giác hận thù đến cực độ, muốn chém giết, thậm chí muốn đốt cái bệnh viện đó cho hả giận. Nơi đó, vì sự yếu kém, vì sự vô tâm, và cả những sự không may mắn, mà đã suýt cướp đi mạng sống của vợ, và mẹ (sẽ kể ở một câu chuyện khác), và đặc biệt là để lại cho con mình những di chứng mà có lẽ, vợ chồng mình, con mình, sẽ còn phải sống chung và chiến đấu với nó đến hết cuộc đời này.

      Để rồi từ đó là một chuỗi hành trình, mà mình từng bảo với vợ là dù có chết cũng phải cứu lấy cuộc đời nó, sẵn sàng vứt hết đi để trả lại cho nó một cuộc sống bình thường như bao thiên thần khác đã có mặt trên cuộc đời này. Sự không may trong số phận và sự yếu kém của những người bác sĩ đã cướp đi quyền được phát triển của con, thì bố mẹ sẽ bằng mọi giá trả lại cho con quyền đó.

      ***

      Các bạn hãy hình dung cảnh một ông bố vừa bồng con vừa khóa chặt đầu và tay con lại, một người mẹ vừa khóc vừa quỳ vừa khóa hai chân của con lại, để rồi trân trân nhìn bác sĩ châm hơn 15 cái kim châm lên đầu, lên gáy, và dưới cằm đứa con của mình, và dỗ dành nó ngồi yên suốt một tiếng đồng hồ. Đêm nào cũng thế ròng rã 2 năm trời liên tục, không nghỉ.

      Có lần bận việc không về kịp, mình nhờ anh trai đưa cháu đi châm cứu hộ, và kết quả là anh trai đã phải bỏ cháu để chạy ra ngoài nôn ọe vì sợ hãi, và khóc.

      Các bạn hãy hình dung bát cơm của nó lúc nào cũng xanh lè màu thuốc được trộn vào, bữa nào cũng như bữa nào, chúng ta nhìn vào còn không dám nếm, chứ đừng nói một thằng bé phải ăn kiểu như thế suốt mấy năm trời.

      Các bạn hãy hình dung mỗi lần siêu âm, chụp chiếu, nếu không cho con uống thuốc ngủ, thì cả hai bố mẹ cùng phải vào phòng siêu âm và cùng nằm để khóa cứng con lại. Có lần ông nội của cháu ở quê ra rồi cùng mình đưa con đi chụp, mình đã phát cáu và muốn đấm thẳng vào mặt tay bác sĩ, khi hắn càu nhàu và chửi bố mình là đồ nhà quê, chỉ đơn giản bởi ông lóng ngóng mà quên trở kịp thằng bé theo sự hướng dẫn, vì nó nặng và phản ứng rất quyết liệt!

      Tất cả các phương án như học vận động, giao tiếp, được vợ mình thực hiện với những giọt nước mắt bền bỉ và thậm chí là lỳ lợm, ở nhà và gần như là ở tất cả các trung tâm của HN, cho đến tận bây giờ.

      ***

      Chẳng biết có phải do sự bù đắp của cuộc đời hay không, hay là phúc đức của tổ tiên để lại, hay cuộc đời này vẫn còn quá nhiều người tốt mà chúng ta đôi khi vì thiển cận và bộp chộp, đã để cảm xúc lấn át lý trí của mình. Từ ngày cõng con trên lưng trong hành trình tìm lại cuộc sống cho nó, mình đã gặp rất nhiều người tốt, người hàng xóm tốt, người cụ già tốt, người cô giáo tốt, người bác sĩ tốt.

      Có những người bác sĩ, đã gọi điện trách móc sao đưa cháu đến khám muộn? Và họ gần như miễn phí toàn bộ chi phí châm cứu hàng đêm cho con mình, chỉ thu đủ tiền thuốc. Họ theo dõi tình trạng con mình qua điện thoại cả những ngày lễ, tết.

      Có những người bác sĩ, đã cùng nhỏ những giọt nước mắt với hai vợ chồng, khi mấy người lớn cùng xúm vào đè nghiến thằng bé ra để lấy máu xét nghiệm.

      Có những ông thầy lang ngày nào cũng như ngày nào, đạp xe đạp hơn 10km đến nhà để nắn bóp chân tay cho thằng bé trong những ngày mình quyết định đổi luân phiên môi trường cho nó từ thành thị về quê, 10 ngàn đồng cho một lần như thế, âu yếm và chơi với nó như một người bạn lớn tuổi.

      Có những người hàng xóm chủ động bồng con, bồng cháu sang chơi cùng con của mình, để “cho chúng nó giao tiếp”. Điều mà người lớn chúng ta đôi khi ích kỷ cố tách đứa con của mình ra khỏi những đứa trẻ chậm phát triển, hay tự kỷ.

      Có những cô giáo đã đưa cả con của mình đến chơi cùng trong giờ dạy học giao tiếp, vận động, để giúp cháu có bạn, tăng cường vận động.

      Có những cụ già đáng kính đầu tóc bạc phơ, khi gặp con mình, đã vòng tay lại, khom người xuống, để chào thằng bé! Cụ bảo, mình phải chào nó cho nó biết, để nó còn học theo chứ!

      Có những người công an khi đứng chốt đèn đỏ, thấy con mình giẫy dụa trên xe máy và đã vượt tầm kiểm soát của mẹ nó, đã nhiệt tình chở con mình đến tận viện, rồi mới quay trở lại.

      Và có cả những người bạn trên mạng của mình, dù chưa một lần gặp mặt cũng đã lọ mọ đến cả Tokyo hay Đài Loan để cầu phúc và xem bói cho thằng bé, có người trong một chuyến công tác ở Nhật còn lấy về một lá bùa làm quà và gửi tặng,

      ***

      Con mình đã có những bước tiến bộ kỳ diệu, hơn 7 tuổi, đã đi lại tung tăng, cười nói suốt ngày, biết ôm đàn guitar để bắt bố chỉnh dây và tập chơi, và thuộc gần như trọn vẹn gần 150 bài hát trong xe của bố, mà đa phần là nhạc Trịnh!

      Con mình giờ thích bố cõng, đòi mẹ bế bồng, thậm chí đòi bố mẹ đưa đi chơi các anh/chị con bác, điều mà những năm 4,5 tuổi, vợ chồng mình có mơ cũng không thấy.

      Con mình giờ thích đi học, đã thấy vui với bạn bè và biết sợ, biết yêu cô giáo. Mình đủ khả năng và điều kiện và nỗ lực để cho con học ở một trong những môi trường giáo dục tốt nhất nhì Hà Nội bây giờ, nhưng vẫn đang chấp nhận ngày nào cũng hai bố con đi-về một hành trình gần 80km để đến lớp, về nhà. Lớp học tại một trung tâm giáo dục tư nhân cho các bé chậm phát triển, rất cũ kỹ và thiếu thốn, và thiệt thòi, nhưng lại cực kỳ ấm áp tình người và đặc biệt là hiệu quả. Mỗi cô giáo ở đấy đều là một giáo viên và bác sĩ thân thiện, và nỗ lực, và quý người. Đứa học trò nào cũng đẹp như tranh vẽ. Mình sẽ viết rõ hơn sau này.

      ***

      Điều đó làm cho mình có những sự thay đổi đặc biệt trong tư duy và nhận thức, mình không bao giờ đi theo trào lưu chung của cộng đồng để lên án ngành giáo dục nói chung và các thầy cô giáo nói riêng, không còn cảm giác căm hận bác sĩ như ngày xưa mà thay vào đó là sự cảm thông và biết ơn họ sâu sắc. Cuộc đời này rất nhiều người tốt mà chúng ta cần phải hiểu biết hơn, va chạm hơn, và thực tế hơn, để trân trọng họ một cách thấu đáo và vị tha, và tình cảm.

      Trong đời sống thường ngày, mình thường chủ động đưa con mình ra trước cộng đồng mà không hề giấu diếm bệnh tật của cháu, đây là điều mình tự hào khác hẳn với đa phần những ông bố, bà mẹ có con không may bị như thế. Và trên mạng ảo, hôm nay là lần đầu tiên.

      Những ngày cuối năm thú vị với những niềm vui riêng tư, thầm kín.

      Phạm Khánh Sơn

      Sinh đường âm đạo bằng thủ thuật (operative vaginal delivery) ám chỉ cuộc sinh mà người đỡ dùng kẹp (forceps) hoặc giác hút để hỗ trợ các bà mẹ đưa bào thai đến với cuộc sống bên ngoài tử cung. Các dụng cụ này được gắn lên đầu thai nhi và sau đó người đỡ sử dụng lực để kéo bào thai ra ngoài trong khi tử cung co và bà mẹ đang gắng sức rặn



      Ban đầu các dụng cụ hỗ trợ sinh này được thực hiện để lấy bào thai ra khỏi sản phụ sắp sinh mà họ có nguy cơ cao tử vong do chuyển dạ kéo dài và/hoặc thai bị kẹt. Trong những trường hợp này, việc cứu sống người mẹ được ưu tiên hơn những nguy cơ tiềm tàng cho thai nhi. Tiêu điểm của những thủ thuận này là đã làm thay đổi các kết quả thực hành sản khoa hiện đại như làm giảm nguy cơ tử vong mẹ trong chuyển dạ và làm giảm tỷ lệ mắc bệnh.

      Quyết định về việc sử dụng các dụng cụ hỗ trợ sinh hiện nay chủ yếu dựa vào các tác động/ảnh hưởng đối với bào thai/thai nhi của các thủ thuật này, và được cân nhắc khi so với các lựa chọn khác như sinh mổ lấy thai, quản lý thai nghén, và gia tăng cơ co tử cung bằng oxytoxin (đẻ chỉ huy)

      Theo: uptodate.com

      Ý kiến bạn đọc (5)
      1. drchinh's Avatar
        drchinh -
        Đây là một câu chuyện cảm động và cũng là lời cảnh tỉnh đối với y bác sĩ trước bất cứ trường hợp lâm bồn nào của sản phụ. Chúng ta không nên chủ quan, phải tiên lượng được cuộc đẻ, và đừng để đến khi sản phụ kiện sức rồi, và đừng để đến khi ngôi lọt rồi nhưng thai bị kẹt trong đường âm đạo... để rồi lại phải áp dụng các biện pháp hỗ trợ khác như thủ thuật forceps và/hoặc giác hút - có thể cứu được mẹ nhưng chứa đựng bao mối nguy cơ tiềm tàng cho thai nhi. Biết là khó, nhưng nếu cẩn trọng hơn thì có thể tránh được
      1. Người cùng cảnh's Avatar
        Người cùng cảnh -
        Lời chia sẻ chân thành

        Bạn ơi, mình đang khóc rất nhiều khi đọc được bài viết mới rồi của bạn. Mình chia sẻ với vợ chồng bạn, thương vô cùng. Vì mình thấu hiểu nỗi đau đó đến tận cùng.

        Mình sinh con khi đang ở nước ngoài, ngày đó con mình cũng bị dùng kỹ thuật forceps và kỹ thuật đó đã để lại 1 đám lùng nhùng khá to trên đầu của bé. Mấy tháng sau chạm vào vẫn lùng bùng như có nước ở trong. Và được 10 tháng thì cháu mất (có thể còn vì nguyên nhân khác nữa mà mình không biết).

        Chuyện ấy đã xảy ra nhiều năm trước rồi, nếu bây giờ còn sống bé đã là 1 thiếu nữ ... 20 tuổi (sinh năm 1995). Và rất xinh.

        Dù sao, bé của bạn vẫn ở bên bạn, bạn vẫn được hàng ngày nhìn thấy bé, nghe giọng nói của bé. Mình thì chỉ còn nhớ duy nhất 1 cử chỉ của con mình trước khi nó mất, đó là nó đưa tay lên sờ má mẹ và cười. Không bao giờ mình được chạm vào con mình nữa. 20 năm đã qua rồi mà mình vẫn đau khổ.

        Giờ đọc được bài viết của bạn, mình chỉ muốn nói rằng vợ chồng bạn hãy cố gắng nhé, lúc nào quá mệt mỏi và nản chí thì hãy nhớ rằng có những người như mình đây, chỉ muốn có lại được đứa con như con của bạn, dù nó không được khỏe mạnh như những trẻ khác. Nhưng có nó cũng là hạnh phúc rồi bạn ơi.

        Mình ít chia sẻ chuyện cá nhân trên blogs cũng như facebook, và cả trong cuộc sống. Nhưng hôm nay đọc bài viết của bạn, thương vợ chồng bạn quá, thương mình nữa nên viết linh tinh thế này. Mong là không làm bạn phiền.

        À, mọi chuyện gia đình cũng bình thường, và mình cũng lớn tuổi rồi, nói vậy để bạn khỏi lăn tăn. Chúc vợ chồng bạn và cháu vui nhé.

        Thích đọc các bài viết của bạn.
      1. Võ Xuân Sơn's Avatar
        Võ Xuân Sơn -
        SINH CON

        Đọc một bài viết vô cùng cảm động của bạn Phạm Khánh Sơn về chuyện sinh con của gia đình bạn ấy, rồi đọc được tâm sự của một bạn khác, thật xúc động. Nhớ lại ngày con tôi sinh ra, cũng một tâm trạng lo lắng, bồn chồn.

        Kể từ khi chưa ra trường cho đến trước khi có con đầu lòng, tôi thường xuyên tiếp xúc với tia X. Thời đó chưa có CT. MRI như bây giờ. Tất cả các trường hợp nghi có máu tụ trong sọ hoặc u não đều được chẩn đoán bằng một kĩ thuật gọi là chụp mạch não đồ qua động mạch cảnh.

        Gần như ngày nào tôi cũng phải làm, ít thì 1, 2 ca, nhiều thì có khi tới 5 ca một ngày. Để làm kĩ thuật này, bác sĩ sẽ phải chích một cây kim vào động mạch ở cổ của người bệnh, xong rồi bơm một lượng thuốc cản quang vào trong đầu người bệnh và chụp Xquang ngay trong khi bơm hoặc trễ hơn 1, 2 giây. Khi bơm thuốc và chụp thì bác sĩ sẽ phải đứng ngay tại chỗ tia X phóng ra.

        Hồi đó chúng tôi chưa chuẩn bị để có con, dự định vài năm nữa. Khi vợ tôi có thai ngoài kế hoạch, tôi rất lo lắng vì tôi thường xuyên phải làm kĩ thuật nói trên, trong khi cái áo chì của khoa Xquang thì hư, chì rụng hết, nên chuyện chúng tôi phơi ra dưới tia X là chuyện bình thường, dù có mang áo chì hay không.

        Khoa tôi làm là khoa duy nhất ở bệnh viện Chợ Rẫy có bệnh nhi. Hầu hết bệnh nhi của chúng tôi lúc đó đều là những bệnh nhi mắc các dị tật bẩm sinh, thường gặp nhất là bệnh đầu nước, rồi thoát vị tủy, màng tủy, hẹp sọ hoặc vô não... Đó là những căn bệnh vô cùng nguy hiểm. Đa số không sống được lâu, số khác nhẹ hơn thì bị ảnh hưởng suốt cuộc đời, trở thành nỗi đau khổ cho gia đình.

        Chúng tôi thường xuyên tiếp nhận bệnh nhi từ các bệnh viện sản như Từ Dũ, Hùng vương. Nhiều bé mới sinh được vài giờ được bế qua. Có bé mới sinh ra thì khối thoát vị tủy màng tủy đã vỡ, phải mổ cấp cứu. Như vậy mới sinh được vài giờ là đã phải mổ. Bản thân tôi cũng đã nhiều lần mổ cho những cháu bé vài giờ tuổi như vậy.

        Tất cả những điều đó luôn ám ảnh tôi, nhất là từ khi vợ tôi có thai. Khi đi học, chúng tôi biết nhiều phụ nữ sau khi nạo phá thai đã không còn có thể mang thai. Hồi đó, chưa có ở đâu làm các xét nghiệm xác định phôi thai tốt hay không, có dị tật hay không, cũng chưa có siêu âm để theo dõi thai nhi như bây giờ. Chúng tôi quyết định sẽ sinh con trong lo lắng.

        Có thể nói suốt thời gian vợ tôi mang bầu, tôi luôn ở trong tâm trạng vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì mình sắp được làm cha, nhưng lo là vì không biết con có bị gì không. Lo lắng nhưng không dám nói ra, chỉ biết giữ trong lòng. Nói ra thì vợ tôi lo lắng. Mà lo thì cũng chẳng làm gì được.

        Ngày con tôi sinh ra, tôi vào trong phòng sanh. Người nữ hộ sinh vừa đỡ con tôi ra, tôi đã đón ngay lấy, lật xem từng chút một, vạch cả hậu môn ra xem. Mẹ cháu đang nằm trên bàn sanh, còn chưa lấy nhau ra đã giục tôi kiểm tra con, xem có bị dị tật gì không. Thì ra, việc tôi không nói ra những lo lắng của mình là thừa. Giống như tôi, vợ tôi cũng âm thầm lo lắng suốt mấy tháng trời.

        Một năm đầu tiên, tôi luôn để ý cái đầu của con, xem nó phát triển có tốt không. Người ta bảo bệnh nghề nghiệp cũng đúng. Lo lắng lắm chứ. Rất may là con tôi phát triển bình thường. Đứa con sau thì chúng tôi có chuẩn bị, tôi không tiếp xúc trực tiếp với tia X trước khi có thai 6 tháng. Tuy nhiên, cũng vẫn không thể hoàn toàn yên tâm được. Khi nhận được con, tôi vẫn phải kiểm tra kĩ lưỡng.

        Bây giờ các con đã lớn, học hành, phát triển bình thường. Nhìn những trường hợp bệnh tật hàng ngày gặp phải, đọc được những dòng viết của bạn Phạm Khánh Sơn, tôi thấy mình quả là may mắn.

        Bác sĩ Võ Xuân Sơn
      1. Mẹ bé Thỏ's Avatar
        Mẹ bé Thỏ -
        E cũng vô cùng lo lắng khi đọc bài viết của a. Vì e sinh con so, mà tv cháu 3can7 nên sinh khó. Nằm trong phòng sinh rặn đẻ từ 3h sáng đến 5h sáng nên cuoiis cùng bsi qđ dùng fooc xep ,2 cái thanh để lấy e bé ra. E nhớ như in bsi co chích cho e một mũi gây tê sau đó lôi e bé ra ngay. Hiện tại bây giờ con e có 1 thang20 ngày thôi...trv ch ăn ngủ ngoan và má bây giờ vết foox xep đã mờánh mắt ch cũng rất nhanh nhưng ch chỉ nhìn theo chứ chưa bit ô a theo chứ đầu cháu e k thấy vết gì của dụng cụ, chỉ có sau đầu cháu có vết quầng tròn do mẹ dặn lâu đầu e bé mắc ở đó k r đc... E thấy rất khâm phục vk ck a Vũ Thanh Sơn và thuơng cảm với bài chia sẻ của a chị cũng có con đẻ fooc xep đc 10 tháng rồi cháu đã ra đi vĩnh viễn... K bit e sẽ sống trog cảm giác lo sợ trong bao lâu nữa...ai có thể cho e 1 lời khuyên xem e nên làm gì bây giờ cho con đc k? E hoang mang lắm, chỉ sợ mình k ra tay kịp thời đúng lúc để con mang dị tật cả đời thì e sẽ rất ân hận ....
      1. Chu Tước's Avatar
        Chu Tước -
        xin lỗi làm thế nào em có thể liên lạc được với người viết bài này ạ ? em có 1 cháu gái, trường hợp cũng tương tự, năm nay cháu 3t, đã chạy chữa nhiều nơi nhưng k có kết quả. hiện cháu vẫn đang nằm, k cất được đầu, k nói được, chỉ đạp chân tay và ánh mắt của cháu có hy vọng. em muốn liên lạc với anh Phạm Khánh Sơn, người viết bài này. nếu anh đọc được đoạn cmt này anh có thể để lại tin nhắn cho e được không ạ? em xin chân thành cảm ơn.
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác