• Bức thư tình thứ nhất của chàng bác sĩ

      by
      02-02-14, 04:13
      Bức thư tình thứ nhất của chàng bác sĩ
      Ngày hôm nay trời mưa tồ tồ, chỗ này tuyệt nhiên không điện đóm gì cả. Anh tạm thời làm một con người bình thường như bao người khác.

      Em thân yêu,

      Ngày hôm nay trời mưa tồ tồ, chỗ này tuyệt nhiên không điện đóm gì cả. Anh tạm thời làm một con người bình thường như bao người khác. Không mỗi sáng cắm mặt vào cái điện thoại, không mỗi tối gù lưng bên con laptop cập nhật tình hình các em chân dài trong đó có em. Người dân nơi đây không biết đến cái facebook là gì, mặc dầu trình chém gió bên chai rượu anh phải gọi bằng cụ. Không còn tiếng lách cách gõ bàn phím máy tính, không chọc ngoáy gì cái màn hình điện thoại. Ngồi buồn anh viết thư cho em, thứ chữ bác sĩ hy vọng em đọc được vì dù hơi xấu nhưng nó vẫn còn được xếp vào loại tiếng người. Thế nên anh tự hào một điều rằng khi đi khám từ thiện, người dân tộc vỗ vai hỏi mày là ai. Anh đã ưỡn ngực bảo họ tao là người.


      Photograph by HungDr Ngo Duc

      Tạm thời xa em một thời gian, vứt mẹ một bên công việc đầy những áp lực (xin lỗi em cho anh nói bậy). Anh bỏ qua sự hào nhoáng của thành phố khắp nơi lừa lọc đểu giả để đến với vùng quê nghèo khổ nhưng thừa thãi tấm lòng. Vác ba lô trên vai, cuốc bộ hàng nhiều cây số, anh đi tìm hiểu câu trả lời thế nào là hạnh phúc.

      Đường quanh co lên xuống, mây mờ vây quanh cảm giác đưa tay ra là chạm vào được. Chị em xinh xinh, nhưng không xinh bằng em. Đi cùng nhảy nhót tung tăng, vừa chuyền cành vừa chụp ảnh tanh tách. Những người dân lam lũ bên đường tạm ngừng công việc nặng nhọc mà họ đang làm, ngước nhìn lạ lẫm những thứ chị em đang dùng. Giống như chị em thấy bãi phân trâu mừng rú lên xuýt xoa nghe nhiều rồi giờ mới nhìn thấy tận mắt. Lại chụp ảnh tanh tách.

      Anh lặng lẽ đi đằng sau hít thở không khí trong lành. Thảnh thơi nghe tiếng ve sầu cuối mùa ri rỉ như tiếng sắt cạ vào nhau, da diết. Thỉnh thoảng nhảy dựng lên một chốc vì một con vắt ngo ngoe bám chân. Mới đi 1 đoạn đã thở hồng hộc, ngồi xuống không muốn dậy. Chẳng bù những cô gái dân tộc chân trần lầm lũi bước đi, còng lưng cõng trên lưng những gùi ngô nặng đến mình không nhấc lên nổi. Mỗi ngày đôi chân trần vào rừng xa hàng chục cây số cùng bữa ăn trong bụng toàn rau. Họ cõng trên lưng cả tuổi xuân, những gùi ngô mang về nấu rượu. Và trai bản uống say sưa, say từ ngày này sang ngày khác, say suốt một đời. Anh tự hỏi liệu mình có đang say không em.

      Anh đến đây vào đúng những ngày mưa, đường lầy lội. Trời đầy mây tái ngắt, xoăn xoeo như quả mướp già, chỉ cần một cơn gió nhẹ là vỡ tung. Đổ hàng đống nước lên những mái tôn nhà sàn cũ nát, thấm qua các lỗ thủng rơi xuống sàn tí tách. Bậc cầu thang tối tăm hứng chút ánh sáng nhờ nhờ vào nhà làm mọi thứ chuyển màu xám ngoét. Bà cụ già ngồi bó gối trong nhà thò cổ ra ngoài không biết đang nghĩ gì. Bà cụ nhìn thấy những nhiếu nữ đi trên đường mưa, nhìn thấy mình trôi đi. Nhìn con đường chảy, nhìn cuộc đời chảy. Nhìn quá khứ mình đang mờ dần sau ô cửa nhỏ. Trôi đi sau những cơn say.

      Hầu hết các cụ già đều còng lưng, mỗi bước đi cúi gập người xuống. Cúi xuống như tiếc nuối đi tìm tuổi xuân đã mất. Anh biết lưng họ còng vì phải cõng suốt đời một thứ mang tên số phận.

      Ở đây không có điện mặc dù ngôi nhà anh ở nằm ngay dưới chân thủy điện cùng đường dây cao thế 500kv. Tối vừa nhọ mặt người, tất cả đóng cửa đi ngủ. Giờ anh mới hiểu tại sao người dân nơi đây đẻ lắm con thế. Bởi họ không có việc gì để làm. Anh muốn sau này nếu có cưới nhau mình cũng đi ngủ sớm như họ em nhé ^_^.

      Đêm anh nằm nghe tiếng đất. Tiếng côn trùng gọi tình. Chúng sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình để một lần cất cao tiếng hát rút từ trong tim. Mặc kệ đằng sau lũ thằn lằn ếch nhái rình mò. Anh nghe buồn não ruột, một chốc ngủ quay ra luôn. Đến gần sáng, gà khắp nơi thi nhau gáy làm anh tỉnh dậy. Anh đếm được 100 con gà và mỗi con gáy 4 phát.

      Bắt đầu 1 ngày mới, bắt đầu đi làm công việc của mình. Nhìn người dân nơi này, anh băn khoăn rằng, nếu kiếm được rất nhiều tiền liệu em có hạnh phúc?

      HungDr Ngo Duc

      HỒI ÂM

      Anh thân yêu!

      Em không được trời phú cho cái tài vừa chuyền cành vừa viết lách như anh, nhưng đọc thư anh mà em không chịu nổi phải viết ngay “bức thư tình thứ ba” để tỏ lòng ngưỡng mộ anh. Hãy cho em được một lần không cần dùng đến mặt nạ để đứng trước mặt anh vì em đã nhìn thấy gương mặt thật của anh.

      Hôm nay có lẽ sẽ chỉ là một ngày bình thường như một trong 365 ngày của em, nếu như không đọc...bức thư của anh. Em bỗng nhận ra mình cũng bị cuốn trôi theo dòng đời này và đã bỏ lướt qua nhiều thứ quá, may mà kịp nhận ra anh.

      Em ngồi đây, một mình trong căn phòng nhỏ, tĩnh lặng, chỉ có tiếng quạt máy vù vù và tiếng gõ bàn phím của chính mình. (nhưng em không có thú vui gù lưng cập nhật tin tức các em chân dài vì chân em cũng dài không kém)

      Cuộc sống, công việc, kiếm tiền dễ khiến con người ta vô tâm lắm, em hiểu anh mà. Hãy mang hình bóng những người thân yêu trong tim và để gió cuốn đi…, và để lòng mình gió cuốn đi…

      Giá mà em cũng vứt m… ( xin lỗi vì em chỉ bắt chước anh được một nửa) một bên những công việc đầy áp lực để được đi cùng anh đến nơi xa xôi, bắt đầu những ngày mới bằng những hạnh phúc giản đơn.


      Photograph by HungDr Ngo Duc

      Ah, sau này mình cưới nhau, dù bận thế nào, cũng ngủ sớm để tiết kiệm điện anh nhé, giúp bà con có điện mà dùng. (Em phục em quá). (“Thầy” xem em có triển vọng không? )

      Thanh Thuy Nguyen
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác