• Bức thư tình thứ hai của chàng bác sĩ

      by
      02-02-14, 04:23
      Bức thư tình thứ hai của chàng bác sĩ
      Buổi chiều mệt phờ, cả bọn rủ nhau đi tắm suối, nước lạnh thấu tâm can. Anh run cầm cập nhưng vì có chị em gần đấy nên cắn răng tươi cười nhảy xuống.

      Em thân yêu,

      Một tuần có 7 ngày, mỗi ngày trước khi đi làm anh đứng trước gương và tự đeo cho mình một chiếc mặt nạ, thứ mặt nạ vô cảm gọi là mặt nạ Noh anh có 1 bộ. Tự mình diễn trên một sân khấu lớn cuộc đời. Nhìn quanh mình, ai ai cũng hối hả diễn vì có ai níu giữ được thời gian đâu em. Chỉ có anh là thằng đứng bên lề cuộc đời nên mới thế, một vai diễn hỏng. Nếu có thất vọng, đừng trách gì anh nhé.

      Anh thường xuyên vắng nhà, không phải vì anh không thích ở nhà mà công việc của anh phải thế, anh muốn thế. Chỉ những khi ấy anh mới biết sống thật với chính mình. Những kịch bản tạm cất trong ngăn tủ. Những bài thơ, những bản nhạc anh viết cứ để nó mốc đi, anh sẽ không cho em đọc vì toàn những lời dối trá, anh để nó cho riêng mình.

      Mấy hôm mưa quá, anh nhận ra trời đã vào tháng 7, tháng ngâu. Người ta kiêng làm việc lớn trong tháng này sợ xui. Bà anh ngày xưa kể mưa là do nước mắt của Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm 1 lần được đàn Ô Thước thương tình bắc cầu cho gặp nhau. Họ chỉ toàn khóc mà không làm gì cả, thế nên đến giờ vẫn chưa có con. Nếu là anh thì đã khác rồi, ngu, em nhỉ.


      Photograph by HungDr Ngo Duc

      Tháng 7 có ngày rằm xá tội vong nhân. Người xưa mình giỏi thật, nghĩ ra ngày này trong cái tháng ảm đạm cũng hợp. Anh nhớ ngày xưa mẹ anh còn sống, bà chuẩn bị mất mấy ngày đi chợ, mua bao nhiêu quần áo giấy và bỏng. Đến rằm bầy la liệt trên cái nia để trước cửa. Bà nấu một nồi cháo trắng, sai anh ngắt lá đa đổ cháo vào rồi đem để khắp nơi từ gốc cây đến hòn đá. Bà bảo đem phân phát cho các linh hồn cô khổ không nơi nương tựa được chút an ủi. Ngày hôm nay ngồi đây nhìn trời sũng nước chợt nhớ đã lâu không về quê, chưa thắp cho mẹ nén hương nào, anh thấy mình thật vô tâm. Giật mình nhận thấy mình vẫn đang đeo 1 cái mặt nạ không sao tháo ra được. Có lẽ cuộc sống đã gắn chặt anh với nó. Dù vụng về, anh vẫn phải tiếp tục diễn.

      Những người dân nơi này không kể trời mưa, đường trơn và vắt rừng đến khám bệnh. Có những người già cả đời chưa nhìn thấy mặt đứa bác sĩ bao giờ, nay chống gậy đến nhìn một cái đã thỏa nguyện lắm lắm. Anh thấy vui vì mình làm việc tốt, mặc dù những việc làm này mang ý nghĩa tinh thần nhiều hơn thực tế. Em biết không, đôi khi hạnh phúc bắt nguồn từ những niềm vui nho nhỏ.

      Buổi chiều mệt phờ, cả bọn rủ nhau đi tắm suối, nước lạnh thấu tâm can. Anh run cầm cập nhưng vì có chị em gần đấy nên cắn răng tươi cười nhảy xuống. Lạnh thế này không biết có bị co mạch thiếu máu mà rụng mất cái gì không. Thế mà bọn trẻ con cởi quần áo tắm ùm ùm chẳng làm sao cả. Chúng mọc như cỏ dại, vô ưu, chạy trên đường thoăn thoắt. Anh cười he he. Chị em dân bản đổ ra nhìn tò mò, ánh mắt đầy thông cảm và ái ngại.

      Anh tận hưởng không khí chỉ có gió và lá cây. Đêm khuya vắng giật mình tỉnh giấc bốn bề yên lặng, anh nghe tiếng tim mình đập. Tự hỏi, mình có đang tồn tại không nhỉ. Anh hay nghĩ bậy, tối xin được gói café đen của đứa bạn uống cho đỡ thèm, thế nào lại mất ngủ. Nghĩ ngợi lung tung nhớ đến em, tự nhiên trong đầu bật ra vài dòng chữ. Nó không giống những bài thơ mỹ miều anh viết trước đây. Nó thật, thật như tấm lòng anh vậy, anh viết ra tặng em.

      Trời mưa thảm thiết
      Anh đi mải miết
      Đường trơn mù mịt
      Tìm em nơi đâu

      Gió cuốn lầu nhầu
      Đùa tóc vương sầu
      Tình anh vừa mới
      Yêu em thật sâu

      Sáng ra anh đọc cho đứa bạn, nó cười tí nữa rơi xuống chân nhà sàn. Anh mặc kệ, chỉ cần em hiểu thôi. Em nhỉ.

      HungDr Ngo Duc
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác