• Bác sĩ (phần 1): Mối thù cướp đất

      24-06-16, 17:15
      Bác sĩ (phần 1): Mối thù cướp đất
      Nhận được tin báo ông Nam bị tai biến mạch máu não đang được chuyển vào bệnh viện đa khoa tỉnh cấp cứu. Bà Ngọc bất ngờ quá đánh rơi cả chiếc điện thoại đang cầm trên tay. Nhưng bà kịp trấn tĩnh lại, nhặt vội chiếc điện thoại lên gọi cho lái xe riêng của gia đình đến đón để đưa bà vào bệnh viện.



      Bước xuống xe bà vội vàng đi nhanh về phía phòng cấp cứu, thì đã thấy rất nhiều người nhà và nhân viên của chồng đang ngồi chờ trước cửa phòng cấp cứu. Bà khuỵu người xuống may mà anh lái xe đi đằng sau kịp đỡ lấy bà. Đỡ bà ngồi vào ghế. Tất cả ngồi chờ không ai nói với ai câu nào, mắt họ đều đổ về phía cửa phòng cấp cứu ngóng chờ tin tức ông Nam.

      Bỗng cánh cửa phòng cấp cứu mở, người y tá bước ra dõng dạc nói:

      - Xin hỏi ai là người nhà của bệnh nhân Nam?

      Bà Ngọc đứng nhanh dạy nói:

      - Thưa bác sĩ tôi là vợ ông ấy!

      - Vâng! Vậy mời bà theo tôi vào kí cam kết để cho ông Nam mổ. Tuy đã qua cơn nguy hiểm nhưng bệnh nhân Nam cần được phẫu thuật ngay.

      Bà Ngọc vội vàng đi theo nữ y tá. Sau khi đọc bản cảm kết của bênh viện bà hỏi.

      - Cô có thể cho tôi hỏi, bác sĩ sẽ mổ cho nhà tôi là người thế nào?

      Cô y tá trả lời:

      - Đó là bác sĩ Sơn! Gia đình bà có thể hoàn toàn yên tâm vì bác sĩ Sơn là một người xuất sắc nhất của bệnh viên chúng tôi hiện nay.

      - Tôi có thể gặp bác sĩ trước khi mổ cho ông nhà tôi không?

      - Để tôi gọi điện xin ý kiến đã, bà chờ tôi một lát.

      Nữ y tá rút điện thoại ra bước vào trong phòng, một lát sau cô bước ra và bảo, bà ngồi đây chờ, bà có 10 phút để nói chuyện với bác sĩ Sơn trước khi vào phòng mổ.

      Bà Ngọc gật đầu cảm ơn nữ y tá. Tiếng kim phút đồng hồ tạch tạch trên tường như hoà theo nhịp đập trái tim cũng như hơi thở của bà, mấy phút chờ đợi thôi sao thời gian trôi chậm chạp thế?

      5 phút sau môt vị bác sĩ mặc áo bờ-lu trắng mở cửa phòng bước vào, anh ta bỏ khẩu trang ra chào bà Ngọc, làm bà ú ớ nói:

      - Ông Long sao ông lại ở đây?

      - Xin lỗi bà! Chắc bà nhầm tôi với ai đó?

      Bà Ngọc hoảng loạn nói:

      - Tôi... tôi không thể nào nhầm được, ông chính là ông Long.

      Bác sĩ Sơn nhìn thẳng vào bà Ngọc nói:

      - Tôi xin được giới thiệu. Tôi tên là Sơn, là bác sĩ mổ chính cho chồng bà. Còn ông Long chính là bố tôi. Bà có cần trao đổi hoặc bằng lòng đồng ý cho tôi mổ cho chồng bà không? Mong bà quyết định nhanh vì chồng bà đang rất nguy hiểm, phải can thiệp bằng cách “Mở hộp sọ hút đi những vết máu tụ để giải phóng cho bộ não"

      Bà Ngọc như bừng tỉnh nói:

      - Thôi trăm sự tôi nhờ cả vào bác sĩ!

      - Cảm ơn! Bà đã tin tưởng chúng tôi.

      Vừa rứt lời bác sĩ Sơn bước nhanh về phía phòng mổ, tiếng bà Ngọc lí nhí như muốn nói điều gì, nhưng không cất nổi thành lời. Chiếc "phong bì" dày cộp trên tay rơi xuống đất. Bà ngồi "phịch" xuống nền nhà tất cả những kí ức 25 năm trước như ùa về.

      Ngày đó bà Ngọc về làm dâu nhà ông Nam. Gia đình nhà chồng bà nổi tiếng là có lắm tiền và nhiều của ở cái vùng đất Tuyên Quang này. Gia đình nhà ông giáo Long nằm sát cạnh đường vào nhà chồng bà.

      Gia đình nhà chồng bà thuộc loài làm ăn buôn lậu qua biên giới, cho vay nặng lãi nên giàu có rất nhanh. Còn những người vay tiền gia đình nhà chồng bà thì nghèo đi hoặc phá sản là điều đương nhiên. Gia đình nhà thầy giáo Long cũng là một nạn nhân.

      Bà Ngọc còn nhớ như in vào một buổi tối trời mưa. Thầy giáo Long người ướt sũng đến nhà chồng bà vay tiền để đưa bố đi Hà Nội cấp cứu. Nhưng bị nhà chồng bà từ chối vì nghĩ gia đình nhà thầy giáo Long nghèo lấy đâu ra tiền mà trả. Thì mẹ chồng bà do nghe câu truyện từ đầu nên từ trong buồng bước ra vừa lườm chồng vừa nói:

      - Cháu Long sang chơi đấy à? Sao ông không gọi tôi ra tiếp "thầy giáo"? Có việc gì không thầy giáo?

      Sau khi nghe thầy giáo Long trình bày về lí do vay tiền. Mẹ chồng bà Nga thở dài nói.

      - Ôi! Thật khó xử quá tiền nhà tôi vừa dồn lấy hết hàng rồi. Nhưng thôi "hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau" số tiền cũng chẳng nhiều nhặn gì. Cháu Long cứ viết cho tôi một tờ giấy vay tiền và thế chấp miếng đất trên ngôi nhà gia đình cháu đang ở. Để bác giữ hộ rồi nhanh cầm tiền về đưa bố đi bệnh viện.

      Dù đã biết gia đình nhà ông Nam cho vay nặng lãi cắt cổ. Nhưng do không có sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết của cha nên thầy Long đã kí ngay vào một tờ giấy mà mẹ chồng bà đã thảo sẵn từ lâu (do thấy miếng đất đẹp nên mẹ chồng bà đã âm mưu chiếm đoạt từ lâu, đây là cơ hội để bà thâu tóm nó).

      Thầy giáo Long vừa cầm tiền bước ra cửa. Thì mẹ chồng bà quay sang quát:

      - Bố con ông đúng là đồ ngu, cơ hội ngàn năm có một không tranh thủ lúc này còn lúc nào nữa. Với lãi xuất 150 % thì ông tổ nó sống lại cũng không chuộc được đâu.

      - Bà quả là sáng suốt. Vậy mà tôi nghĩ không ra.

      Chồng bà nói xen vào:

      - Nhà này chỉ có con "thông minh" là giống mẹ thôi.

      Kể từ ngày thầy giáo Long vay tiền đưa bố đi Hà Nội chữa chạy khắp nơi, nhưng bố thầy không qua khỏi. Thấm thoát hôm nay đã là 100 ngày. Trong lúc gia đình đang làm cơm thắp hương. Thì nghe tiếng la chửi của tục tĩu của rất nhiều người. Đi đầu là ông Nam và khoảng một lũ bậu sậu đi đằng sau mặt đằng đằng sát khí.

      - Thằng Long đâu ra tao bảo.

      Thầy giáo Long đang thắp hương giở cho cha chưa kịp ra. Cu Sơn chạy ra lễ phép nói:

      - Thưa bác Nam tìm cha con.

      - Tao không tìm thằng bố mày thì còn tìm ai nữa. Nói đoạn tiện chân ông Nam đạp mạnh làm thằng cu Sơn bắn ngay ra vườn.

      Nghe to tiếng thầy giáo Long cũng vợ chạy ra:

      - Anh Nam có việc gì người lớn nói chuyện. Sao anh lại làm thế với một đứa trẻ con.

      - Ơ! Cái thằng nghèo kiết xác này. Tao cho gia đình mày trong ngày hôm nay phải dọn khỏi mảnh đất nhà tao ngay.

      Thầy giáo Long vẫn bình tĩnh nói:

      - Anh Nam đất nào là đất nhà anh?

      - Thằng này lắm chữ già mồm thật. Mày xem tờ giấy này đi.

      Thầy giáo Long đỡ lấy tờ giấy từ tay bà Nga, đọc mà chân tay bủn rủn. Ôi sao chỉ chưa đầy 1 năm mà lãi suốt đã tăng gấp năm chục lần thế này?

      - Thằng Long mày xem rồi nhé. Tao cho mày nốt ngày phải dọn đi, để tao đốt ngay cái "lều" trên đất nhà tao. Mày hiểu chưa!

      - Được! Có vay có trả, những tôi để nghị các anh ra khỏi địa phận nhà tôi. Vì hôm nay mảnh đất này vẫn thuộc quyền sở hữu của gia đình tôi. Các anh không bước ngay. Tôi sẽ thưa các anh về tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp.

      Chồng bà Nga cũng lũ bậu sậu sợ quá chạy ra khỏi địa phận nhà thầy giáo Long những vẫn chửi vọng vào.

      Vậy mà đã 25 năm rồi. Mà sao kí ức đó vẫn thấp thỏm, lo lắng trong bà. Kể từ khi gia đình ông giáo Long chuyển đi, nghe nói họ lên một vùng kính tế mới nào đó. Và hôm này bà lại gặp con trai của người mà gia đình bà đã cướp đất, cướp nhà.

      Vẫn ánh mắt cương nghị, sáng quắc ấy nhưng không phải của thầy giáo Long. Mà là của bác sĩ Sơn người mà sẽ mổ cho chồng bà. Bà Ngọc không thể nhầm được ánh mắt và vết sẹo trên khuôn mặt bác sĩ Sơn, do chồng bà là ông Nam đạp ngày nào vào má trái vẫn còn.

      Liệu giờ bác sĩ Sơn có còn nhớ không? Và có trả thù kẻ mà cướp nhà, cướp đất của gia đình mình?

      Phải chăng đây là luật nhân quả báo ứng xuống gia đình bà Nga?

      Một đằng là mối thù không thể tha thứ?

      Một đằng là lời thề y đức của người làm bác sĩ?

      Bác sĩ Sơn sẽ chọn lựa điều nào?

      Xin mời các bạn theo dõi tiếp phần 2 về những diễn biến và đấu tranh phức tạp trong phòng mổ ?

      Tuyên Quang, ngày 24 / 6 / 2016

      Ban Tuấn Hùng
      Một bệnh nhân của Bệnh viện Đa khoa Tuyên Quang
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác