• Âm đạo cấy từ la-bô của tôi và hy vọng cho một gia đình

      14-04-14, 21:55
      Âm đạo cấy từ la-bô của tôi và hy vọng cho một gia đình
      Một phụ nữ Mexico khi sinh ra không có kênh âm đạo đã nói chuyện với New Scientist về phẫu thuật âm đạo mang tính tiên phong của mình.

      Khi 18 tuổi cô được chẩn đoán một rối loạn hiếm gặp, hội chứng Mayer-Rokitansky-Küster-Hauser (MRKH). Cùng năm đó, cô là một trong những người phụ nữ đầu tiên được cấy ghép âm đạo sinh học phát triển từ tế bào của chính mình.

      Cuộc sống của chị thay đổi như thế nào kể từ khi phẫu thuật?

      Rất khó để trả lời ngắn gọn. Nhờ công nghệ mô mà tôi có cuộc sống bình thường. Tôi đang tận hưởng cơ hội này mà các bác sĩ đã trao cho mình.

      Thời gian đầu không phải dễ dàng, nghĩ rằng một phần cơ thể mình được tạo ra trong la-bô. Đó là điều khó hiểu. Nhưng khi nhiều năm trôi qua và với kết quả tốt, bạn tìm thấy một cách sống tuy khác biệt mà không quá xa với bình thường.

      Bạn bắt đầu từ chỗ mình cảm thấy sợ mọi thứ, sợ thử bất cứ điều gì – bạn cảm thấy mình không bình thường . Nhưng với thời gian, sự hỗ trợ của bạn bè và người bạn đời, và sự hỗ trợ vô điều kiện của mẹ tôi, người đã làm tất cả mọi thứ để hiểu tôi, tôi cảm thấy mình thật may mắn, tôi thấy thật mỹ mãn.


      Hy vọng sẽ có con. (Ảnh: Wake Forest Institute for Regenerative Medicine)

      Chị thấy thế nào khi được chẩn đoán hội chứng MRKH và rồi được ghép?

      Toàn bộ quá trình là khó và có chút đau đớn. Tôi không chắc là đau đớn thiên về thể chất hay tinh thần khi bạn được biết rằng mình sẽ không thể có con. Tôi đã có những giây phút tuyệt vọng khi tôi muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh, nhưng tôi luôn có mọi người ở bên giúp tôi vững dạ.

      Sau phẫu thuật, cơ thể tôi tiếp nhận cơ quan mới theo cách thật lạ. Bác sĩ nói chúng ta sẽ phải đợi và xem cơ thể tôi phản ứng ra sao, nhưng không thể hình dung được cơ thể tôi đã chấp nhận nó như thế nào. Bây giờ nó đã hoạt động như thể nó không phải được tạo ra từ la-bô .

      Chị sẽ nói gì với những người phụ nữ khác có cùng tình trạng này?

      Điều rất quan trọng là những cô gái ở trong hoàn cảnh như tôi không được cảm thấy họ là những người duy nhất bị như vậy, và họ không được tin rằng kỹ thuật này là rất khó hoặc không thể làm được.

      Chị thấy triển vọng ra sao để bắt đầu một gia đình?

      Tôi thực sự muốn đi tiếp và có một gia đình. Tôi biết các lựa chọn bị hạn chế, nhưng kỹ thuật này và mọi thứ và mọi thứ tôi đã thấy liên quan tới công nghệ mô đã cho tôi hy vọng rằng trong tương lai tôi sẽ có với các bạn một cuộc phỏng vấn khác cùng với một đại gia đình.

      Đây là bản dịch của phỏng vấn qua email thực hiện bằng tiếng Tây Ban Nha. Người được phỏng muốn được giấu tên.

      ThS. BS. Nguyễn Quốc Thái
      Theo:
      New Scientist

      Exclusive: My lab-grown vagina and hopes for a family

      A woman from Mexico who was born without a vaginal canal talks to New Scientist about her pioneering vagina operation.

      She was 18 when she was diagnosed with the rare disorder
      Mayer-Rokitansky-Küster-Hauser Syndrome (MRKHS). The same year, she was one of the first women to receive a bio-engineered vagina grown from her own cells.

      How has your life changed since the operation?

      It is difficult to answer briefly. Thanks to the tissue engineering I have a normal life. I am enjoying this opportunity the doctors have given me.

      At the beginning it wasn't easy, thinking that a part of your body was going to be made in a laboratory. It was difficult to understand. But as the years pass and with the good results, you find a way of life which is different but not too far from normality.

      You start from a point where you are scared of everything, of trying anything – you feel you aren't normal =). But with time, the support of friends and my partner, and the unconditional support of my mother who gave her all to understand me, I feel I am a very lucky person, fully satisfied.

      What was it like being diagnosed with MRKHS and having the transplant?

      The whole process was difficult and a bit painful. I am not sure if it was more physically or emotionally painful, because of the moment you are told that you won't be able to have children. I had moments of desperation when I wanted everything to be finished quickly, but I always had people by my side to help me to be patient.

      After the surgery, the way my body received the new organ was extraordinary. The doctor mentioned that we would have to wait and see how my body would react, but it was incredible how my body accepted it. Now it works as if it were not made in a lab =).

      What would you say to other women with the condition?

      It is very important that girls like me don't feel they are the only ones who have something like this, and they mustn't believe that the procedure is difficult or impossible.

      What are your prospects for starting a family?

      I really want to go ahead and have a family. I know the options are limited, but the procedure and everything I have seen related to tissue engineering technology gives me hope that in the future I will be giving you another interview with a big family.


      This is a translation of an email interview conducted in Spanish. The interviewee wished to remain unnamed

      New Scientist
      Comments Leave Comment

      Click here to log in

      Lắp ráp các hình ảnh như bạn nhìn thấy ở góc trên bên phải của hình dưới

       
       
      Tin khác